- Phật Tổ phù hộ. Thánh Cô ban phúc. Phật Tổ phù hộ.
Không biết có kẻ nào đi đầu, càng ngày càng nhiều người theo đó hô lên, cũng có kẻ dáng vẻ cung kính quỳ luôn trên mặt đất dập đầu.
Trên con đường đằng trước xôn xao một trận, liễn ngừng lại, một gã tráng hán bước nhanh chạy về phía trước, không bao lâu quay về bẩm báo nói.
- Thánh Cô, một đứa bé ăn mày đằng trước té xỉu rồi.
Từ trong căn nhà nhỏ trên liễn truyền ra âm thanh trong trẻo như chuông ngân.
- Đáng thương, đưa nó lên xe đằng sau, trước uống chút nước canh, sau đó từ từ cứu chữa.
Không có tiên nhân ra tay gì, người bệnh nặng gần chết lập tức tỉnh dậy, Thánh Nữ chính là làm việc thiện, nhưng cử chỉ lần này lại càng khiến cho bá tánh xung quanh cảm động, ngay cả rất nhiều người xem náo nhiệt đều theo đó tụng niệm.
Tất cả mọi người đều biết Thánh Nữ này đang hiển linh ở Lâm Thanh Châu. Đầu tiên là trừ đi tà ma náo loạn hai tháng trong gia đình giàu có nào đó, sau đó lại trùng tu căn nhà cũ nát đã lâu ở thành đông làm Thiện Đường, thu nạp người cơ khổ, lại thu thập người chết ở các nơi lại hỏa thiêu, làm pháp sự siêu độ. Thánh Nữ này ở phủ thành Liên Thành chưa tới nửa tháng, nhưng thật giống như là vạn nhà sinh Phật, ngay cả quan phủ cũng kính trọng ba phần.
Một số chùa chiềng đạo quán vẫn luôn không cử động gì kia, cũng không khỏi không ra mặt nấu cháo, xuất tiền xuất lực trong Thiện Đường.
Thánh Nữ dự tính dừng lại hai tháng ở phủ thành này, điều này khiến cho bọn thiện nam tín nữ vui mừng khôn xiết. Có người nói bệnh cũ nhiều năm của mình sau khi được Thánh Nữ chẩn trị đã khỏi rồi. Lời này sẽ không có người tin tưởng, nhưng hiện giờ từng việc một, từng lời một, lại có tình cảnh trước mặt này, người tin tưởng đã nhiều hơn rồi.
Cũng có người đồn rằng, Thánh Nữ xuất tuần, chỉ cần thành tâm bái lạy, cũng sẽ hưởng được chút phúc khí tiên khí. Tất cả thành tâm ở hai ven đường bái lạy, được giấy đỏ kia vẩy ở trên người, ngửi được mùi hương, chỉ cảm thấy thân thể thư thái bách bệnh tiêu tan, đều cảm thấy đây chính là pháp lực của Thánh Nữ, càng lúc càng vô cùng thành kính.
Hai bên đường lớn đều là cửa tiệm, những chưởng quầy tiểu nhị vân vân kia nhìn thấy đội ngũ Thánh Nữ đi ngang qua, đều phải cầm ra một số tiền đồng và điểm tâm cung phụng không ngờ rằng đội ngũ của Thánh Nữ chỉ thu lấy điểm tâm và thức ăn, tiền của lại không cần. Nói muốn cung phụng thì đưa những thứ đó đến bên phía Thiện Đường, sẽ có càng nhiều người hơn nhận lãnh, bọn họ nhận lấy những điểm tâm này lập tức chia cho ăn mày và trẻ nhỏ trên đường đi.
Cử chỉ này khiến cho người người ta thực tâm kính nể. Thật cũng khó trách được điệu bộ của dân chúng, nhìn thấy nhiều kẻ giả danh thần tiên lừa tiền gạt tình, Thánh Nữ này thật là khác biệt.
Một gã khỏe mạnh nhanh nhẹn tách đám đông đi xuyên qua, nếu như có người nhìn thấy dáng vẻ của Thánh Nữ, thì sẽ không ngờ được rằng diện mạo của nàng và hán tử này có chút giống hệt nhau, hình như là người một nhà.
Hán tử kia cảnh giác nhìn xung quanh một lượt, nhìn vào liễn kia, lại nhìn sang các chỗ khác, vô cùng cẩn thận, đợi đến trước cửa một căn tửu lầu, lúc này mới xoay người quẹo vào.
Hiện giờ trước cửa đều bị đám người chặn lại, ngay cả tiểu nhị cũng đi ra xem náo nhiệt, tầng một tửu lầu vắng ngắt, hán tử đó báo ra thân phận lập tức có tiểu nhị cung kính dẫn người tới lầu hai.
Vừa ló đầu lên lầu hai, đã nhìn thấy bình phong dùng để ngăn cách và đồ vật vân vân xếp bỏ vào một góc, chỉ bày một cái bàn bên cửa sổ, một người mặc trường bào nhìn có vẻ giống như văn sĩ đang ngóng nhìn phía bên ngoài, bốn gốc lầu hai còn có sáu gã cúi đầu ngoan ngoãn đứng im.
Nghe thấy cầu thang vang lên tiếng động, văn sĩ kia quay đầu nhìn sang thấy hán tử đó, lập tức cười chào hỏi.
- Mộc tứ, sao tới trễ như vậy?
So với vẻ ôn hòa của văn sĩ này, hán tử kia thân hình lại rung lên, lời vuột khỏi miệng.
- Từ Hồng Nho, ngươi sao ở nơi này?
Nói xong câu này, Mộc tứ xoay người muốn đi, vừa mới xoay người lại nhìn thấy tiểu nhị dẫn y tới chắn ở sau lưng, tay đã đặt ở bên hông.
"Văn sĩ" Từ Hồng Nho kia thản nhiên nói.
- Nếu như thành tâm, nơi nơi đều là Chân Không gia hương. Ta vì sao không được ở nơi này. Ngô Gia huynh đệ, ngươi sợ cái gì. Nếu như muốn làm cái gì với ngươi, ta hà cớ gì phải đích thân tới đây nào?
Mộc Ngô Gia chính là tứ thúc của Mộc Thục Lan thần sắc biến hóa kỳ ảo, khẽ cắn môi vẫn đi tiếp lên lầu hai, giọng điệu lạnh lùng nói.
- Thân phận Từ lão đại ngươi tôn quý đã nhiều năm như vậy, đúng thật không cần đích thân ra tay, một cái liếc mắt đã có người giết tam ca của ta.
Từ Hồng Nho quay đầu đi, nhìn đội ngũ ngang qua ngoài cửa sổ, đầu cũng không ngoái nhìn cười nói.
- Không nên hiểu lầm, lần đó không điều tra cho rõ ràng, Là Hà Vĩ Viễn phát rồ. Ngay cả bên phía Loan Châu bên kia cũng có hạ pháp chỉ xuống. Nói phải nghiêm trị, lại có can hệ tới bổn tọa. Đều là huynh đệ trong giáo ngồi lại nói chuyện.
Mộc Ngô Gia nhìn xung quanh thật kỹ càng, mấy gã bốn góc đều không có dấu hiệu nhúc nhích, hắn lúc này mới chần chừ đi sang ngồi xuống.
Thánh Nữ lúc này cũng chính là Mộc Thục Lan đang dừng liễn lại ghé tầm mắt nhìn ra được ngoài cửa sổ đang an ủi một bà lão gào khóc. Từ Hồng Như dường như rất hứng thú nhìn xem, cũng không để ý tới Mộc Ngô Gia đang ngồi đối diện, mãi cho đến khi liễn rời khỏi tầm mắt, mới cười xoay người lại.
Ở trước mặt Từ Hồng Nho, Mộc Ngô Gia có vẻ rất bé nhỏ lo lắng. Từ Hồng Nho mở miệng nói.
- Tam ca của ngươi là một nhân tài. Chiêu trò này bản giáo trước giờ đã có người thử qua. Nhưng hiện giờ nhìn mà xem lại so ra hữu dụng rất nhiều. Đáng tiếc tam ca của ngươi đang khỏe mạnh mất sớm. Bằng không có y ở đây, nhất định sẽ làm bản giáo thịnh vượng, rộng lớn lập nhiều công lao.
Mộc Ngô Gia cười lạnh một tiếng nói.
- Tam ca của ta ngày đó bị xem là kẻ ngoại đạo, nếu như không phải huynh đệ chúng ta còn có chút mặt mũi ở Loan Châu bên kia, chỉ sợ ngay cả Từ Châu cũng không có được. Từ Hồng Nho, lời giả vờ giả vịt không cần nói nữa, mở cửa vào thẳng núi đi thôi.
Thanh âm của y cao hơn chút ít, bọn hán tử đứng ở bốn góc đều ngẩng đầu lên, nhận ra Từ Hồng Nho nét cười không thay đổi mới không có cử chỉ gì nữa.
Cách xa nên không ai để ý tới lúc nhắc tới Loan Châu, sắc mặt Từ Hồng Nho thoáng lạnh lùng lập tức bình thường ngay.
Từ Hồng Nho cười nói,
- Mộc tứ đệ, hiện tại ngươi sống thế nào? Mộc gia của các ngươi vốn chỉ quẩn quanh nơi một huyện. Hiện giờ đã nắm được phủ Đông Xương. Ngươi thân là tứ thúc của Thánh Nữ, địa vị cũng theo nước lên thuyền lên phải không?
Mộc Ngô Gia biến sắc một chút, lạnh giọng nói.
- Tại phủ Đông Xưởng này, là nơi nhị ca của ta chủ quản. Ta giúp nhị ca ta làm việc. Nước lên thuyền lên là ý gì. Ta không hiểu.
Từ Hồng Nho cười như không cười lại hỏi.
- Sao? Nói như vậy, nơi phủ Đông Xương này, ngươi chẳng qua chỉ là nhân vật đứng thứ hai thôi sao?