Đừng nhìn vẻ hung thần ác sát của Tứ Cẩu đối với lưu dân mà nghĩ y không biết tươi cười đón khách. Lúc này y đang cầm phác đao trong tay, vẻ mặt đầy tươi cười đứng chờ ở ven đường.
- Các vị khách quan muốn mua một chút lao động, chỗ chúng ta đều là những tên khỏe mạnh cả.
Y mở đầu bằng mấy câu quen thuộc, lại không kìm được mà giật mình, bởi vì nhìn những người trước mặt không giống như là tới mua người. Một trăm mấy chục người, chỉ có mười mấy người khoảng ba mươi tuổi, còn lại đều rất trẻ, ai nấy đều vẻ mặt âm trầm, cầm trường mâu, nhìn rất dọa người.
Tuy nhiên, mấy người cầm đầu đích thật là người giàu có, nhìn không giống mấy đứa trẻ ra ngoài mở mang kiến văn. Tứ Cẩu lại tiếp tục nói.
- Các vị thử nghĩ xem, trời đông giá rét thế này, cành cây ngọn cỏ muốn nảy ra cũng không dễ dàng, lúc này những kẻ còn chống đỡ được chẳng phải đều là loại khỏe mạnh nhất hay sao. Trở về ăn no mấy ngày thì chính là một đám hán tử như rồng như hổ, còn khỏe hơn so với một con trâu.
Mấy người trẻ tuổi kia nhìn nhau. Tứ Cẩu cho là lời nói của mình đã hữu dụng, những lời này là y rèn luyện mấy ngày nay, xem bộ dáng của đối phương, y tự cho mình là thông minh, lại nói.
- Mấy công tử nếu như muốn thứ khác, chúng ta cũng có vài nữ nhân tuổi tác ra sao đều có, giá cả không hề cao so với bình thường. Không dám lừa các vị, ngay cả người từ Dương Châu cũng đều tới đây mua, nói là muốn mua về chăm ngựa gì đó.
Y nói ra lời này, mấy người kia đều cười, người cầm đầu chỉ khoát tay ra hiệu nói.
- Vào xem.
Tứ Cẩu vội vàng đáp ứng, nghĩ thầm rằng người trẻ tuổi này có lẽ đã trông coi nhà cửa rồi, không ngờ lại biết vào xem hàng.
Bọn họ đi vào, đoàn luyện theo sau còn có hơn hai mươi người. Từng ấy người Tứ Cẩu và những người khác của Tề Mi Trại cũng không quá bận tâm bởi trong Tề Mi Trại này cũng có khoảng ba trăm người.
Giở rào chắn ra, mùi hôi thối khiến ai nấy đều nhíu mày. Lưu dân khóc lóc cầu xin càng khiến mấy người bọn họ biến sắc. Nhìn thấy biểu hiện này, Tứ Cẩu trong lòng cao hứng, thằng cha ông chủ này ăn thịt nuốt xương người không biết bao nhiêu lại giả nhân giả nghĩa, người tới nơi này thường muốn lộ ra chút từ bi, đa phần sẽ trả thêm ít tiền.
- Đây là chuyện gì?
Bên cạnh rào chắn còn thi thể của người phụ nữ và đứa nhỏ, máu chảy đầy đất, những lưu dân khác đờ đẫn vây xem.
Tứ Cẩu cười hắc hắc nói.
- Việc nhỏ, việc nhỏ, ả này và đứa nhỏ đột nhiên phát điên, tiểu nhân cho bọn chúng một đao sảng khoái.
Nghe được lý do mà y đưa ra, bên trong có lưu dân rốt cuộc không nhịn được, một thanh niên tức giận nói.
- Đặng tẩu xin ngươi cái ăn, bị ngươi chém chết, cái gì mà phát điên.
Tứ Cẩu nhướn mày, cầm đao trong tay chỉ ra, mắng.
- Đồ không bằng heo chó, ngươi nếu không muốn sống thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.
Vừa bước lên một bước liền thấy mấy người trẻ tuổi bên cạnh nhìn nhau, y cũng không để ý. Mọi người đều là làm ăn sinh sống, việc mình còn chưa làm xong sẽ không bận tâm đến chuyện của người khác. Vừa nghĩ như vậy bất chợt cảm thấy có ánh sáng chợt lóe lên, ngay sau đó cánh tay phải liền đau nhức. Định thần lại mới phát hiện cánh tay phải đã bị chém đứt, không đợi y điên cuồng kêu đau, lại một ánh đao khác lóe lên, tay trái cũng bị chém đứt, phác đao trong tay rơi xuống.
Người trẻ tuổi kia vừa thu lại thanh đoản đao trong tay, chiêu thức chém đứt hai cánh tay kia cực nhanh, một cước quét ngang, đá văng thẳng Tứ Cẩu vào bên trong rào chắn.
Người trẻ tuổi kia hét lớn.
- Giết sạch tất cả những người không ở bên trong rào chắn.
Tứ Cầu vừa nghe được đã không kịp hô la nữa rồi. Hai tay đau nhức đổ máu là nguyên do, mặt khác, y trở thành trâu ngựa, bị đám lưu dân xông tới. Y cực độ sợ hãi, lúc đầu hô không lên tiếng, sau đó mới kịp hét lớn.
- Cứu ta ra ngoài, cho ta chết thanh thản.
Sau đó không còn nói thêm được gì nữa, mọi người đều đã tụ tập lại xung quanh y.
Một đám người sớm đã sẵn sàng đồng thanh hò hét, trường mâu nâng ngang trong tay đâm giết về phía đám người Tề Mi Trại. Bọn chúng còn không kịp hiểu ra chuyện gì không ít kẻ đã bị đâm xuyên qua tim.
Có người kinh hô, có người mắng nhiếc, một đám người hộ vệ thương khách đứng im nãy giờ ở bên ngoài cũng đều xông vào. Bọn họ mười người một đội, trước sau bày trận liên thủ, trong tay cũng đều là trường mâu đủ thước tấc đủ cứng quả thật đánh đau thắng đó không gì cản nổi. Va chạm nhau ngắn ngủi, người Tề Mi Trại đã bắt đầu tháo chạy. Những người đột nhiên giết tới này không muốn buông tha một ai, rốt ráo đuổi theo không ngừng nghỉ.
Trên dưới Tề Mi Trại so với bọn lưu dân thì ăn đủ no, sức lực đủ, có binh khí nhưng bọn chúng so với gia đinh Triệu Tự Doanh mỗi ngày không ngừng huấn luyện, sức lực sung túc, chiến kỹ tinh nhuệ kém nhau quá xa. Ngay cả chạy cũng không chạy được xa, thậm chí lúc chạy ngang qua rào chắn lưu dân, không cẩn thận thì sẽ bị trượt chân bị kéo ngay vào trong, như vậy còn thảm hơn so với chết.
Có lưu dân đang vùng lên, đa số lưu dân còn đang đờ đẫn nhìn đám người đó, bọn họ thậm chí không có cử chỉ gì.
Triệu Tiến cúi người nhặt phác đao lên, hơi chút ước lượng, hai tay vung ra, bổ một đao hướng tới người trước mặt, thuận thế đâm một nhát, phác đao đã xuyên thấu tim đối thủ, Vương Triệu Tĩnh cũng đã rút kiếm ra khỏi vỏ, sải bước vọt tới trước. Có một người xông tới bị đâm xuyên qua ngã xuống.
Tuy nhiên dũng khí của Tề Mi Trại cũng chỉ có hai kẻ kia bị đẩy tới trước hứng đòn, người đằng sau vừa nhìn thấy trong nháy mắt ba người bị giết, lập tức quay đầu bỏ chạy, bọn họ vốn dĩ cũng không hề có chiến ý dũng khí gì trong người chỉ là ức hiếp kẻ yếu nhỏ mà thôi.
Ngay khi nhận ra phe mình chẳng hề có chút xíu sức lực phản kháng nào, thậm chí ngay cả chạy cũng chạy không thoát khỏi đám người đột nhiên hiện ra này, người bên phía Tề Mi Trại lập tức quỳ xuống đất lạy lục xin tha, khóc lóc thỉnh cầu đừng lấy mạng.
Gia đinh doanh thân binh của Triệu Tự Doanh xử trí cũng rất đơn giản, tất cả ai xin tha đều đuổi sang bãi đất trống một bên. Nhìn thấy không xuống tay giết chết, người khác cũng hiểu được xin tha có lẽ có đường sống, đều đồng loạt vứt sạch binh khí.
Tiếp sau đó lại có gần hơn trăm gia đinh cách ăn mặc giống nhau đi vào, ngoài ra còn có rất nhiều đoàn luyện, trang đinh vân vân của cường hào trên đất Túc Châu đuổi tới, những người này đều không ngừng tiến vào doanh trại. Ngay cả ưu thế về số người cũng không còn nữa, người Tề Mi Trại liền chẳng còn dũng khí chống cự.
Đợi mọi người tập trung cả lại một phía đất trống, đếm sơ qua số người, lại bảo chính bọn chúng nhìn xem có còn thiếu sót người nào nữa không. Sau khi xác nhận xong xuôi, đoàn luyện Túc Châu tay cầm đại đao đi vào giữa, bất chấp tất cả chém giết sạch sẽ, trong nháy mắt máu chảy đầy đất.
Triệu Tiến nói.
- Đây gọi là quăng mất danh trạng.
Vương Triệu Tĩnh bên cạnh nhịn không được cười.
(Danh trạng: Người thi đỗ đạt làm quan.)