Đang trong lúc nguy cấp này, Thánh Nữ mà chưa người nào nghe nói xuất hiện, là do một người bạn tốt của Lý tuần kiểm này giới thiệu, bệnh gấp uống thuốc bừa, lúc này ai còn lo lắng là đáng tin hay không, y lập tức mời Thánh Nữ này vào phủ.
Tuy nhiên mọi người vừa nhìn thấy Thánh Nữ này là một bé gái chưa đến mười lăm tuổi, hơn nữa bên cạnh còn có nha hoàn lớn hơn ba tuổi đi theo, trong lòng đều nguội lạnh, đây cũng chính là tuổi vừa có thể xuất giá, có thể có y thuật gì, nhưng lúc này thì còn nước còn tát đi.
Kết quả lại nằm ngoài dự đoán của mọi người. Thánh Nữ đóng cửa làm phép, đêm hôm ấy tiểu tử Lý gia đã qua khỏi, hơn nữa Thánh Nữ này không phải là một mực dựa vào pháp thuật, ngày hôm sau bắt đầu dùng thuốc, đến ăn uống đều làm chủ.
Nhiều danh y như vậy trị không khỏi, nhưng theo điều trị của Thánh Nữ này, sức khỏe của tiểu tử Lý gia ngày qua ngày dần chuyển biến tốt hơn.
Đây quả thật là trời ban phúc duyên, quả thật là Thánh Nữ hiển linh, có kết quả này ở đây, những hoài nghi lúc trước đều tan thanh mây khói, chỉ còn lại cảm kích và sùng kính dạt dào.
Trọng kim tạ ân, Thánh Nữ từ chối, lại hỏi có đòi hỏi gì. Lý tuần kiểm là nhân vật một tay che trời ở Thanh Châu và phủ Đông Xương, cho dù là sửa miếu bái thần, cũng không phải là không làm được, nhưng Thánh Nữ cũng xin miễn, chỉ nói chứng bệnh của công tử Lý gia vẫn chưa tiệt căn, cần phải theo dõi bệnh tình thêm, hơn nữa phải truyền giáo ở Lâm Thanh Châu này, chỉ cầu một trạch viện thanh tịnh là được.
Lúc lâm nguy thì thất kinh hồn vía, đến lúc này mọi người đều tỉnh táo trở lại, bắt đầu cảm thấy Thánh Nữ này lòng dạ khó lường. Một tiểu cô nương mười mấy tuổi tướng mạo xinh đẹp, trông rất chỉnh tề, mặc dù thường ngày đoan trang, nhưng ngẫu nhiên có lúc sẽ nhìn thấy cử chỉ khép nép, ai nhìn thấy cũng đều ngứa ngáy trong lòng.
Chẳng lẽ là muốn phơi bày nhan sắc mê hoặc công tử Lý gia Lý Ngọc Lương, sau đó lấy hết gia nghiệp to lớn này vào trong tay. Thời thế này cả nhà Lý tuần không nghĩ, cũng có người nghĩ giúp bọn họ.
Tuy nói Lý Ngọc Lương mới mười một tuổi, nhưng con nhà giàu có, tuổi này phá thân cũng không ít, vì để phòng bị, Lý tuần kiểm cũng không dám để nữ nhân ba mươi tuổi trở xuống hầu hạ trước mặt cậu.
Phòng bị thì phòng bị, dù sao thì cũng vừa mới cứu tính mạng, cũng không nên cứ thế mà trở mặt đuổi ra, hơn nữa mọi người cũng sợ bệnh cũ tái phát, cũng chỉ có thể chú ý quan sát hơn một chút mà thôi.
Không ngờ vẫn thật sự là chữa bệnh. Hằng ngày tuy nói là gặp mặt, nhưng không có liên quan đến chuyện nam nữ gì cả, phần thịt cá trong bữa ăn giảm phân nửa, rau củ trái cây thì tăng nhiều, lương thực bột mì giảm phân nửa, tăng ngũ cốc, hơn nữa mỗi ngày còn đốc thúc Lý Ngọc Lương vận động không ngừng, cầm khí giới tập võ.
Cứ như vậy mấy tháng trôi qua, một công tử ca bệnh tật, không ngờ lại trở nên tráng kiện hẳn lên, mỗi ngày đều tinh thần vui vẻ, hơn nữa so với tính tình xấu xa do được nuông chiều trước đây, bây giờ biết điều hơn nhiều, đối nhân xử thế đều có quy củ.
Thay đổi như thế này thật là niềm vui bất ngờ, niềm hoài nghi của Lý tuần kiểm tan thành mây khói. Thánh Nữ này quả thật là Thánh Nữ, để ở trong nhà nhất định sẽ có phúc khí. Hơn nữa Lý tuần kiểm cũng tính kế rõ ràng, nếu như Thánh Nữ này vừa đi, con nhà mình lại bệnh hoặc là đi trở về con đường cũ trước kia, đó chẳng phải là xôi hỏng bỏng không hay sao?
Trong tình cảnh vui mừng như vậy, trong phủ Lý gia có mấy nha hoàn nô bộc lâm bạo bệnh cũng không chú ý đến, Lý tuần kiểm liền đưa người ra khỏi nhà, còn oán giận quản gia, những người này chính là người hầu hạ thiếu gia hoặc là ở gần thiếu gia đấy, có lẽ căn bệnh này chính là truyền từ bọn họ, vạn nhất lại truyền cho Lý Ngọc Lương, đó chẳng phải là tai họa sao? Nha hoàn nô bộc ra khỏi phủ, có người nói là bệnh chết, cũng có người nói là về nhà cũ, dù sao cũng không ai bận tâm.
Trên dưới Lâm Thanh Châu chỉ biết là Lý tuần kiếm cố ý mua một trạch viện sát bên, riêng biệt để làm nơi ở cho vị Thánh Nữ kia. Chuyện công tử Lý gia bệnh nặng mọi người đều biết, hơn nữa không ít người còn từng đi thăm, ai cũng không ngờ cứ vậy mà khỏi hẳn, Thánh Nữ có chẳng lẽ có mấy phần pháp lực?
Dần dần cũng có người muốn đi tìm Thánh Nữ để chẩn trị. Phép tắc của Thánh Nữ rất đơn giản, muốn gặp mặt, đưa thiệp trước ba ngày, Thánh Nữ sẽ sắp xếp, nếu có duyên thì có thể gặp, nếu không duyên thì không gặp.
Có người cho rằng làm trò, không ngờ có một vài người không có bệnh không có duyên, không gặp được, người có duyên gặp thì chắc có bệnh, cũng không phải là thấy kẻ mắc nạn gặp may, hơn nữa chỉ muốn gặp mặt, thông thường cách một tấm màn thì có thể nói ra chứng bệnh, còn ban cho đan dược.
Có mấy người trị khỏi, có mấy người không khỏi, nhưng dù sao người khỏi vẫn nhiều hơn, người không khỏi thì sẽ cho rằng mình không thành kính, nên đan dược mới không linh, còn có người hỏi họa phúc, hỏi việc vặt vãnh, Thánh Nữ thường cũng sẽ giải đáp từng cái một, thường sẽ nói rất có đạo lý.
Những người có thể lui tới nhà Lý tuần kiểm đều là hạng người phú quý, được Thánh Nữ chưa khỏi, hoặc là giải đáp vấn đề nan giải, không thiếu người muốn xuất tiền bạc ra bố thí cung phụng, số tiền tnày Thánh Nữ lấy một ít để mình dùng, phần lớn thì lại dùng để cứu tế người nghèo khổ, giúp đỡ người yếu kém.
Nếu như nói là khám bệnh xem bói vẫn là tầng lớp phú quý, thì việc hành thiện cứu tế này, nổi danh cả trong dân chúng bá tánh, trong các thân sĩ đến bái phỏng có vài văn nhân sĩ tử, cách một tấm màn trúc lờ mờ nhìn thấy hình tướng của Thánh Nữ, càng giật nảy mình, thầm khen ngợi không ngớt.
Nếu như Thánh Nữ chỉ tự mình làm một số việc này, thì chung quy chỉ lưu truyền trong một phương viên nhỏ, chỉ trở thành câu chuyện để nhân sĩ Lâm Thanh Châu bàn tán mà thôi.
Nhưng việc làm của vị Thánh Nữ này làn truyền rất rộng. Không đến một tháng sau khi chữa khỏi cho công tử Lý gia, đã có bá tánh từ Liêu Thành đến trước cửa Lý gia dập đầu cầu chữa trị, ngay cả phủ Duyện Châu cũng có người biết đến thần kỳ của vị Thánh Nữ này.
Vì để không quấy rầy trên dưới Lý gia, Thánh Nữ cố ý mua một trạch viện nhỏ ở ngoài thành, cách mỗi bảy ngày sẽ đi một lần, ở đó chữa bệnh cứu người, cứu tế bá tánh. Sau khi nàng đưa ra quyết định này, xung quanh trạch viện nhỏ đó lập tức tạo thành một cái chợ phiên, đến tiểu thương làm ăn buôn bán cũng hội tụ ở đây.
Thánh Nữ mỗi lần từ Lý gia đi sang bên đó, chỉ ngồi một chiếc xe ngựa, có hai người phụ nữ lớn tuổi, hai nô bộc đi theo, đơn giản vô cùng. Lúc ban đầu lắt nhắt có người ở ven đường lễ bái, sau đó người đến lễ bái càng lúc càng nhiều, đến cuối cùng mỗi lần xuất hành là toàn thành chấn động.
Sau khi đến trạch viện nhỏ ngoài thành, Thánh Nữ sẽ chu cấp tiền lương cho người nghèo khổ, cấp thuốc cho người bệnh, sau đó tuyên truyền đạo giáo cho mọi người. Nàng cũng không nói đến đại nạn gì, chỉ nói là linh hồ từng dâng hương cho sư phụ nàng, bảo sư đồ nàng cứu khốn phò nguy, hành thiện tích đức, còn nói bình thường lễ bái thắp hương, kiếp sau có thể đến thế giới cực lạc.
Thánh Nữ mỗi lần lộ diện đều không lâu, nhưng trước giờ chưa cầu điều gì, chỉ làm việc thiện, giúp đỡ bá tánh. Những người có tư cách đến trạch viện nhỏ đó bái kiến cầu trợ, bọn họ cũng không thấy Thánh Nữ dùng cung phụng và hương khói, chi dùng rất là giản dị.
Đủ mọi thứ cộng lại, vị Thánh Nữ xuất thế từ nơi nào đó làm chấn động Lâm Thanh Châu, sức ảnh hưởng dần lan đến cả phủ Đông Xương, thậm chí ngay cả các phụ huyện lân cận cũng nghe nói.
Người bên ngoài sẽ cho rằng vị Thánh Nữ này bình thường chăm chỉ tu luyện trong trạch viện nhỏ kia của Lý gia, hoặc là làm phép cứu giúp mọi người, nhưng trên thực tế Thánh Nữ không khác gì một cô gái trẻ bình thường.
Cái trạch viện "nhỏ" là so với trạch viện to lớn của Lý gia, chứ trạch viện này cũng có chút trống trải, bên trong không có bày trí cảnh vườn gì cả, chỉ là mặt đất bằng phẳng.
Một cậu bé mười một tuổi mặc áo bào ngắn, đang chạy bộ quanh sân thở hổn hển, thân thể cậu trông rất gầy yếu, nhưng khí sắc lại không tồi.
Hai nô bộc, hai người đàn bà cầm những dụng cụ có màu sắc khác nhau đứng giữa sân nhìn cậu bé này chạy bộ, bất cứ lúc nào cũng chờ căn dặn. Mấy người hạ nhân này còn bất chợt nhìn sang hướng khác, cửa phòng bên đó mở ra, trên cửa có treo màn trúc, sau màn trúc chính là Thánh Nữ.
- Thiếu gia nhà chúng ta hiện tại được như thế này, lúc trước đều nói cậu ấy không sống được lâu, lại lâm bệnh nặng, không ngờ hiện tại lại không sao, nhìn thấy thân thể cũng ngày càng tráng kiện hơn. Chỉ là có một chuyện không hay, khi không có thêm một tỷ tỷ, có người tỷ tỷ này, đến tỷ tỷ ruột cũng không nhận nữa.
- Ta thấy vậy lại tốt, trong ngôi nhà này mấy người có lòng dạ riêng quá nhiều, đều hận thiếu gia không chết sớm, vẫn là khuê nữ này thiện tâm, thành tâm thực lòng che chở cho thiếu gia của chúng ta.
- Phải gọi là Thánh Cô nương nương, khuê nữ gì, nhưng quả thật là thiện tâm, lại dạy thiếu gia chúng ta nhiều đạo lý như vậy, còn dạy cậu rèn luyện thân thể. Bao nhiêu gia nghiệp tích lũy đã lâu, tiểu nhân phá tan sạch sẽ. Bây giờ nhìn thiếu gia chúng ta rất có tiền đồ, lúc trước có người còn nói, gia nghiệp này không phải là bị thiếu gia làm cho lụn bại, thì là bị mấy bà dì phân chia đó sao?
Hai ả đàn bà tụ lại một chỗ nói chuyện, ngươi một câu ta một câu nói rất vui vẻ. Một lão nô bộc quay đầu liếc mắt nhìn, ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc, nhưng hai người đàn bà kia căn bản không sợ, trực tiếp trừng mắt nhìn lại, lý lịch mọi người đều không hơn kém nhiều, tỏ uy phong cái gì chứ.
Lão nô bộc kia lắc đầu, mắt nhìn về phía cửa phòng đằng kia, lại chuyển về phía thiếu gia, nhìn một hồi liền mở miệng nói.
- Lan muội tử này chính là người của Văn Hương giáo sao?
Người bên cạnh tiếp lời, nói.
- Lão Lý, ông mới biết sao?
- Lý gia chúng ta qua lại với giáo phái này sâu như vậy, cũng không phải là chuyện tốt gì.
Nói xong, y liền thở dài.
- Ông cho rằng lão gia không biết sao? Lão gia chúng ta vì xuất thân, nhiều năm như vậy có mấy người để ý đến ngài, nhưng hiện tại bao nhiêu người lui tới, ông không nghĩ thử xem công lao này là của ai. Lại nói, ông còn thật sự cho rằng giáo phái này vi phạm vương pháp gì sao. Trên sông có bao nhiêu người luyện cái này, trong phủ chúng ta hiện tại có bao nhiêu người bắt đầu thắp hương, mấy bà dì nương khi không cũng trở nên thành kính.
Trong lúc nói chuyện cậu bé kia đã chạy đến bên cửa phòng, cậu bé vẻ mặt đau khổ nói.
- Tỷ tỷ, chạy đến khi nào vậy?
Từ phía sau màn trúc truyền ra giọng nói trong trẻo.
- Ngoạn, chạy thêm hai vòng nữa, sau đó đi lau mồ hôi trước rồi lại qua đây.
- Tỷ tỷ, hôm nay dạy đệ cái gì?
- Hôm nay tỷ tỷ dạy đệ quyền cước.
Nghe đến đây, cậu lập tức kích động hét to đáp ứng, lại chạy nhanh hơn.
- Tiểu Lan, con phải qua lại nhiều hơn với Lý Mạnh Lý tuần kiểm, chơi với đứa con nít này có ích gì, trẻ con như thế này có tâm cơ gì, vạn nhất tiết lộ cơ mật gì thì sao?
- Tiểu Lan làm rất đúng, đệ cho rằng tính toán của chúng ta tên họ Lý không biết hay sao? Chẳng qua là ai được lợi nấy mà thôi.
- Tiểu Lương là một đứa bé ngoan, nhìn thấy nó lại nhớ đến đám Tiểu Tiến ca ca lúc nhỏ, từ nhỏ con chỉ có một mình, cũng rất muốn có một đệ đệ.
Ba người nói chuyện sau tấm màn, người được gọi là "Tiểu Lan", còn biết gọi "Tiểu Tiến ca ca", trong thiên hạ chỉ có một mình Mộc Thục Lan mà thôi.