Triệu Tiến mỉm cười, Vương Triệu Sơn tiếp tục nói.
- Thái tổ Hoàng đế lập lên pháp chế quy củ của Đại Minh, chính là để triều đình và thân sĩ cùng thống trị thiên hạ. Nếu lớn như Từ Châu, mà có một châu nha, bốn huyện nha, một số ít quan lại sai dịch, dựa vào đâu được. Còn không phải dựa vào những thân sĩ gia tộc quyền thế hay sao.
Dường như không giống với phán đoán của mình, Triệu Tiến thoáng ngồi thẳng lên, Vương Triệu Tĩnh đứng sau phụ thân Vương Hữu Sơn cũng tập trung lắng nghe.
- Ngươi làm như thế cũng không có gì sai, quan phủ có thể kiểm soát được chỉ có ở trong thành, ngoài thành năm dặm. Ở một số nơi dĩ nhiên giết người đều là tội nặng, nhưng ngoài nơi đây, như vậy là không có vương pháp rồi. Cường hào tự nuôi dưỡng tư binh, tranh giành đường, ruộng, nước, đâu đâu cũng tranh giành, không biết bao nhiêu người chết, chẳng ai nói đến, cũng chẳng ai hỏi đến.
- Có người nói ngươi làm việc hống hách, không coi vương pháp ra gì, điều này ngươi không cần để ý đến. Nhưng ngươi mới gầy dựng có người trong lòng ghen ghét, có người cảm thấy bị thiệt, muốn nói để ngươi nương tay, bọn họ đều muốn có chút lợi. Từ trước có ai là không làm vậy đâu, có ai lập nghiệp trong tay không có mạng người, trong mắt ai nào có vương pháp gì.
Triệu Tiến thở dài, lời của Vương Hữu Sơn đã khến cho mấy cái suy đoán của hắn hoàn toàn hiểu rõ, cũng không phải mình làm việc khác người, trong mắt không có vương pháp, mà ai cũng như vậy.
- Lời đồn rằng Vân Sơn Tự lúc đấy là một đám giặc cỏ giả dạng trước tiên mưu hại tăng chúng, sau đó huyết tẩy thôn trang xung quanh, rồi mới lập lên gia nghiệp thật lớn. Kết cuộc cũng vẫn là thắng địa của phật môn, có một số quan viên, thân sĩ cũng đến thắp hương lễ phật. Khổng Cửu Anh kia nếu như không va phải ngươi, sống thêm mấy năm nữa có lẽ cũng tiếng tăm một phương, dòng dõi kế thừa nhiều đời.
Triệu Tiến và Vương triệu Tĩnh nhìn nhau, đều có nghi ngờ chưa hiểu, Triệu Tiến có hai nghi vấn, chẳng nhẽ Vương Hữu Sơn lại đưa ra một con đường riêng tháo gỡ khúc mắc cho mình ư?
Bản thân đúng là có chút không yên, bời vì không biết bản thân làm như vậy có hợp lý hay không. Triệu Tự Doanh vùng dậy, dựa vào vũ lực và sức mạnh khiến cho khắp nơi Từ Châu cúi đầu, phân bổ lại lợi ích các phương ở Từ Châu, tiêu diệt mấy cường hào lớn nhất sau đó thâu tóm hết sạch. Cách làm như vậy có phải là quá nhanh, quá mạnh, liệu có khiến có các nơi căm thù, có ép cho khắp nơi chung một kẻ thù. Triệu Tiến vẫn luôn lo lắng, hơn nữa từ trước đến nay xung quanh chưa từng xảy ra việc như thế, vẫn không dám khinh thường.
Nghe Vương Hữu Sơn nói như vậy, Triệu Tiến cũng hiểu rõ, bản thân làm như vậy cũng chẳng khác gì những người đi trước đã làm. Quan phủ cũng quen, mọi người cũng cho rằng đó là thay đổi bình thường, cường hào phân tranh, chuyện chém giết là không tránh khỏi được, quan phủ chỉ coi như không nhìn thấy, cuối cùng chỉ cần liên thủ với bên thắng là xong.
Nghi vấn thứ hai là, tại sao ngay cả Vương Triệu Tĩnh cũng không biết ý đồ của phụ thân mình đến? Tiến sĩ quan lại ở kinh thành thanh cao quyền quý như thế không ngờ tới riêng một mình khai mở khúc mắc cho mình, dường như chuyện bé xé ra to rồi. Tuy nhiên đến lúc này Triệu Tiến đã tâm tình vững vàng rồi, nghe đối phương nói tiếp.
- Mấy người các ngươi huynh đệ đã nhiều năm như vậy, ta cũng nhìn hết vào trong mắt. Ngươi làm việc biết quy củ đúng mực, hơn nữa còn hợp đại nghĩa. Từ Châu do ngươi làm chủ, tốt hơn bị người khác cướp mất, cũng không sợ quan phủ làm khó, không để cho người dân sống quá khó khăn.
Triệu Tiến mừng ra mặt, mọi việc Triệu Tự Doanh làm, đều có quy củ, những câu này đồng nghĩa với khích lệ.
- Tuy nhiên chỉ dừng lại ở đây thôi, mọi việc đều có chừng mực, giảm một phàn thì không đủ, tăng một phần thì lại quá mức. Ngươi hiện tại là vừa đủ, nếu có lòng dạ khuếch trương sẽ bị quan phủ kiêng kỵ. Thực ra lần này nhìn thấy, đã có chút không đúng, ngươi làm xung quanh đều tốt, quy củ cũng rất tinh xảo. Nhưng ngươi chẳng qua chỉ là một tên Bảo Chính, thuộc hạ chẳng qua là một đám đoàn luyện hương dũng, cần những thứ đó làm gì.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, đến chuyện chính rồi, hơn nữa những điều Vương Hữu Sơn nói, đúng thật là bản thân còn chưa nghĩ đến.
- Nhưng làm vậy cũng chẳng sao. Trên dưới Từ Châu các ngươi làm ăn buôn bán thật tốt. Còn có ta và các bậc trưởng bối trong nhà các ngươi bao che, sẽ không ai nhắm vào các ngươi, cũng không ai dám đối phó với các ngươi. Nếu muốn mở rộng hơn thì sẽ có nguy hiểm. Các thân sĩ bị các ngươi chiếm đoạt sẽ cấu kết với quan phủ, quan phủ kiêng kỵ đoán mò các ngươi vô căn cứ, thậm chí đưa người của Đông Xưởng đến. Đến lúc đó, dù ngươi có dũng mãnh vạn người khó địch nổi cũng sẽ tan thành mây khói.
Quan phủ dễ dàng tha thứ cho một huyện, một châu, một phủ có cường hào, nhưng không dễ dàng tha thứ cho cường hào lớn trong mấy phủ. Nhân vật như vậy xuất hiện, chẳng khác nào cát cứ một phương, không chỉ sẽ bị bọn thân sĩxem là kẻ địch, mà ngay cả quan phủ và triều đình cũng sẽ nghiêm khắc xử trí.
Triệu Tiến nhăn mày, đứng sau Vương Hữu Sơn, Vương Triệu Tĩnh cũng ra vẻ thận trọng. Vương Hữu Sơn uống ngụm trà, tiếp tục chậm rãi nói.
- Ta ở kinh sư, tiểu Tĩnh sau này cũng có lẽ phải ở kinh sư. Cha con chúng ta là người Từ Châu, lẽ dĩ nhiên sẽ chiếu cố đến người ở Từ Châu. Chỉ cần ngươi không phạm sai lầm lớn, chúng ta vẫn che giấu được cho ngươi. Từ Châu vẫn là gốc rễ của cha con ta, có ngươi chỉ trì ở đây, cha con ta tiến thoái cũng ung dung hơn.
Nói đến đây, nét mặt của Vương Triệu Tĩnh có nét xấu hổ, không ngừng nhìn về hướng Triệu Tiến, Triệu Tiến ngược lại đang nghe rất chăm chú.
- Cha con chúng ta là người Từ Châu, lá rụng về cội, sớm muộn gì cũng trở về. Đến lúc đó còn phải nhờ ngươi chiếu cố.
- Mấy nhà chúng ta giờ đã gần gũi với nhau, phải dìu đỡ nhau mới kế thừa được sức mạnh, tài năng.
Đợi Vương Hữu Sơn nói xong, Triệu Tiến trầm ngâm, Vương Triệu Tĩnh có chút nóng vội, nhưng nhìn thấy hai người đều không nói gì, Vương Triệu Tĩnh vẫn phải nhẫn nhịn.
Triệu Tiến mở miệng trước với giọng chân thành tha thiết.
- Vương thúc không coi tiểu điệt là người ngoài, chân thành nói với tiểu điệt. Phần tình nghĩa sâu nặng này, tiểu điệt sẽ nhớ kĩ trong lòng.
Tiến sĩ xuất thân ở kinh thành, Ngự sử của Đô Sát Viện, sắp trở thành người tâm phúc, nói chuyện với một người cường hào không có chút thân thế quan lại nào mà nói một cách chân thật như thế, thực không dễ dàng. Vương Hữu Sơn gần như đã nói rõ, cục diện lúc này vừa hợp, nếu làm nhiều hơn chút nữa thì sẽ bị hiềm nghi phản nghịch, hơn nữa các sự việc khác được nói rất trần trụi. Chẳng hạn như nói Nhà họ Vương làm quan che trở được cho Triệu Tiến, hắn có là bá chủ cường hào một phương thì sẽ có nhà họ Vương chống đỡ, hơn nữa sau khi cha con họ Vương về quê vẫn còn muốn dựa vào Triệu Tiến. Trong cuộc trao đổi này, Triệu Tiến không những không bị thiệt, nghiêm chỉnh mà nói thì là còn có lợi.
Vương Hữu Sơn là người khôn khéo, ông ta đương nhiên có thể nhận ra được ý đồ trong câu nói của Triệu Tiến. Vương Hữu Sơn cũng không để ý, chỉ cười nói.
- Người trong nhà không cần khách khí, có gì ngươi cứ nói đi.