Triệu Tiến cười nói.
- Ít ồn ào thôi, nếu không đợi lúc bọn các ngươi thành thân rồi, các ngươi có mà dễ chịu đấy.
Mọi người lại cười. Triệu Tiến lại nói.
- Tiểu Dũng đêm nay sang nha môn đánh tiếng một cái. Những người mới bị bắt kia nhốt riêng từng người trông nom cẩn thận. Không có lời của ta, không ai được động đến bọn họ.
Lưu Dũng gật đầu, nét mặt Triệu Tiến không có vẻ gì là tươi cười, lại mở miệng nói.
- Nghe điệu bộ này, thật giống như là người bên trong giáo phái, bọn chúng gan khá là to đấy.
Nói xong câu này, Triệu Tiến xem ra đám huynh đệ lại muốn thúc giục mình động phòng. Hắn cười khoát tay nói.
- Đừng có quên bản thân chúng ta luân phiên túc trực. Ngày mai thì ai vào trị trí người đấy, không ai được trễ nải.
Cuộc hôn sự này của Triệu gia và Từ gia có khá nhiều điều không hợp lễ nghĩa, ngay cả mang một chút khuôn phép, tập quán của dân tộc cũng không theo. Giả dụ nói đến động phòng, người có thân phận đến giúp vui đều có dáng vẻ ông cụ non. Còn về phần những người không có mặt mũi thì càng không nên nhắc đến.
Phòng tân hôn của cô dâu chính là hàng xóm trước kia của nhà Triệu gia. Bây giờ nhà cửa đã được mua lại, sửa sang hoàn tất. Buổi tối sau khi đám cưới kết thúc, Từ Trân Trân vẫn đang ở trong đó chờ đợi.
Cửa trước cửa sau đều có gia đinh của Triệu Tự Doanh canh gác, từng người đều được võ trang đầy đủ, còn có mấy đội đi tuần tra xung quanh. Bọn họ gặp Triệu Tiến đều cười hì hì nói.
- Cung hỷ lão gia.
Triệu Tiến cười nói miễn cưỡng mấy câu vẫn chưa vào tới sân, lại thấy nha hoàn ôm sổ sách tất ta tất tưởi chạy ra. Nha hoàn này nhìn thấy Triệu Tiến giật mình, nhìn bộ quần áo trên người thì biết là chú rễ, vội vàng hành lễ vấn an, rồi ôm sổ sách đi.
Có chuyện gì vậy, Triệu Tiến bị tình cảnh này làm cho giật mình, quay đầu nhìn thấy gia đinh trước cửa, gia đinh vội vàng giải thích.
- Về đến bên này, phu nhân bắt đầu bận rộn, đám nha hoàn ôm sổ sách ra ra vào vào, có người thì lại đến để báo tin. Bọn tiểu nhân đi điều tra, ngay ở trái viện sát đường bên kia, người quản gia và người quản lý thu chi của Từ gia đều đang đợi ở bên đó, thông qua nha hoàn truyền đưa tin tức dò hỏi và khoản mục, còn sắp sẵn khoái mã, ngày mai lúc mở thành sẽ phải truyền tin đưa về Cảnh Sơn bên kia.
Triệu Tiến day day trán, quay đầu nhìn lại. Các huynh đệ đã sớm biết ý tản đi. Triệu Tiến cười khổ nghĩ đến, nếu như cảnh này bị người khác biết, mười phần thì có tới tám chín phần nói là “Xứng đôi”.
Hôn lễ chẳng qua chỉ là nghi thức. Cho dù là con người có hai cuộc đời, cuộc đời thứ nhất mà Triệu Tiến trải qua, hắn luôn cảm thấy chỗ tốt của hôn nhân là lúc sống với nhau giúp đỡ và trung thành với nhau. Tốt xấu đối với nhau sau hôn nhân mới là mấu chốt, không có liên can gì tới nghi thức hôn lễ như thế nào.
Tuy nhiên dù có nghi thức như thế nào, đêm động phòng hoa chúc vẫn còn phải xử trí việc nhà cũng là quái lạ. Ngẫm lại mình vừa rồi còn bố trí sắp đặt, còn thông qua chúc rượu lấy tin tức dính dánh với Phùng gia, giống như là chẳng ai có mặt mũi để nói ai cả.
Triệu Tiến cười chua chát đi vào sân, trên những cái cây và cột trong sân đều treo đèn hỷ, đầy một tình cảnh vui mừng. Vừa nhìn thấy hắn đi vào, lập tức có nha hoàn hô lên.
- Cô gia tới rồi.
Sau tiếng hô này, lập tức có sáu nha hoàn bưng sổ sách từ trong phòng lui ra, lại nhất mực cung kính hành lễ hỏi han Triệu Tiến, rảo bước đi ra ngoài.
Trong sân chỉ còn lại đại nha hoàn Mai Hương ở bên ngoài phòng, Mai Hương cúi đầu nép sang bên, cũng chẳng nói lời nào. Triệu Tiến đột nhiên chú ý đến một sự kiện. Tất cả các nha hoàn hầu nữ từ lúc bước vào cửa cho tới giờ gặp được, không có một người nào ngẩng đầu trước mặt hắn, hơn nữa tới lui rất có lớp lang. Trị gia như trị quân, Triệu Tiến chợt nghĩ đến câu này.
Lúc bước vào khuê phòng, nhìn thấy dáng vẻ Trân Trân đang ngồi ngay ngắn ở trên giường, che khăn đầu màu đỏ, giống như là chưa hề động đậy. Tuy nhiên vừa rồi phê duyệt sổ sách, thế nào chả phải vén khăn che đầu lên.
Cử chỉ bực này nếu như bị người ngoài biết, những lời chê trách nhạo báng là không thiếu được, nếu như bị những hạng người cổ hủ biết được thì càng rầy rà.
- Đêm động phòng hoa chúc nàng còn bận rộn việc nhà, đám nha hoàn kia sẽ không nói ra sao?
Lúc Triệu Tiến mở miệng, thân người Trân Trân động đậy. Đợi Triệu Tiến nói xong, Trân Trân quay đầu về phía Triệu Tiến, muốn qua lớp khăn che đầu nhìn phu quân của mình, không ngờ lại nói ra những lời như vậy, lẽ nào chẳng có chút trách móc, ngược lại là hỏi có bị lộ phong thanh ra ngoài không?
Trân Trân dưới lớp khăn che đầu trầm mặc một lát, dịu dàng trả lời.
- Mong phu quân yên tâm, những tôi tớ này đều quen việc sai bảo rồi. Bọn họ cũng biết kết cuộc của chuyện xấu.
Triệu Tiến ngừng một chút, cười gật gật đầu, ngẫm nghĩ Trân Trân năm đó để nắm được quyền của Từ gia đã làm những gì. Kết cuộc của việc làm xấu này cũng nghĩ ra được đó là thủ đoạn gì.
Ngoài cửa sổ vọng vào tiếng của Mai Hương.
- Cô gia, đồ dùng kéo mở khăn che đầu ra để ở trên bàn, rượu hợp hoan cũng đặt ở trên bàn.
Triệu Tiến nhíu mày, cất giọng nói.
- Ngươi hãy đi ra khỏi sân. Đây là chuyện của vợ chồng chúng ta, không cần ngươi phải hao tâm lo lắng.
Đêm động phòng hoa chúc, giữa hai vợ chồng có rất nhiều điều bí mật cần phải nói. Nhưng chiếu theo khuôn phép của thời này, thường thường bên ngoài phòng sẽ có gái đã có chồng hoặc là nha hoàn hầu hạ, nói những phép tắc của vợ chồng mới cưới, còn phải gánh vác trọng trách nhớ lại một số tình cảnh trong đêm động phòng hoa chúc để bẩm báo lại với tiền bối của hai nhà. Nhưng Triệu Tiến làm sao biết để ý đến điều này. Hắn chỉ cảm thấy lúc như vậy mà bên ngoài có người thì thật sự là mất hứng.
Sau khi Triệu Tiến nói ra những lời này, bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa. Đầu tiên thấy Mai Hương không có động tĩnh gì nữa, không đợi Triệu Tiến nói tiếp, Từ Trân Trân mở miệng nói.
- Lui xuống, đi ra ngoài sân đợi.
Bên ngoài vọng vào tiếng Mai Hương kính cẩn vâng lời.
- Vâng, tiểu thư.
Cô dâu chú rể từ một góc cạnh nào đó đều là những người con hiếu thảo. Chẳng qua là tự lập, quản việc nhà lâu rồi, đối với khuôn phép chẳng coi là cái gì ghê gớm, khuôn phép cần thiết hợp cẩn vẫn chỉ là khuôn phép.
Nghe tiếng bước chân đi xa, Triệu Tiến hướng về phía đó nhìn nhìn, quay đầu lại cười nói với Trân Trân.
- Nàng đúng là quản giáo không tệ. Bọn họ đều là nghe lời nàng.
Trân Trân trầm giọng trả lời.
- Theo lệ hàng tháng những người này đều có gấp hai, ba lần người khác. Gia nhân đều có việc cả. Bọn họ và gia nhân đều ai có việc của người đấy, bình thường rất khó gặp nhau một lần. Cho dù là bọn họ trong lòng nghĩ thế nào, làm việc đều rất là trung thành.
Sau khi nói xong, phía dưới khăn che đầu lại vọng ra những lời ngọt ngào.
- Phu quân đêm nay lại muốn cùng với thiếp nói chuyện trị gia như thế này sao?
Triệu Tiến sững người, sau đó cười ha hả, đi tới cạnh bàn, cầm lấy cái cán cân, quay người sang đến trước mặt Từ Trân Trân nâng tấm khăn che đầu lên.
Từ Trân Trân mắt nhắm lại rồi mở to ra. Lần trước gặp nhau, Từ Trân Trân không trang điểm, chỉ nhìn thấy đó là cô gái thanh tú, dịu dàng, yếu đuối. Lần này là cô dâu đương nhiên phải trang điểm, mặt hoa da phấn, dưới ánh nến soi rọi, có một vẻ kiều diễm làm động lòng người.
Đôi vợ chồng nhìn nhau dưới ánh nến, Từ Trân Trân đỏ mặt lên, lại cúi xuống. Triệu Tiến cũng chẳng biết lúc này nên nói điều gì cho phải, trầm mặc một hồi lâu lại suy xét nên nói điều gì để phá tan im lặng.
- Nàng đang nghĩ gì vậy?
Không ngờ Triệu Tiến lại hỏi ra một câu hết sức ngớ ngẩn, Từ Trân Trân không nhịn nổi cười một tiếng, tình cảnh trong phòng trở nên thoải mái hẳn.
Triệu Tiến cười đi tới cạnh bàn, tự rót cho mình một chén trà rồi uống. Cả một ngày náo nhiệt cũng chẳng hề thoải mái, không tránh khỏi mồm miệng khô hết.
- Thiếp bây giờ hối hận rồi, gia nghiệp của Từ gia từ nay trở đi e là phải rơi vào tay phu quân. Cho dù là đứa em nhỏ của thiếp sau này trưởng thành, e rằng cũng không lấy lại được.
Lời nói của Từ Trân Trân cũng như vậy khiến Triệu Tiến không thể ngờ được.
Nếu như không phải nét mặt của Từ Trân Trân có nét tươi cười, giọng điều và ý vị của câu nói này thực sự là quá nặng nề. Triệu Tiến mỉm cười, đẩy cái ghế đẩu tới bên cạnh giường, nhìn chằm chằm vào Từ Trân Trân nói.
- Nàng bây giờ đang nghĩ gì?
Từ Trân Trân trả lời.
- Thiếp nếu là phu quân, những chuyện dính dáng đến than đá và sắt của Từ gia, lại là một gia nghiệp lớn đến như vậy, lấy rồi dĩ nhiên sẽ không cho đi.
Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Mọi thứ của Từ gia nàng tự trông coi lấy, lúc nào cần ta giúp thì nói một câu. Binh giáp và những đòi hỏi khác của Triệu Tự Doanh cũng không phải là không đưa cho ngân lượng, chỉ cần các ngươi không kiếm tiền là được. Như thế còn tính là lấy rồi không đưa cho sao?
Từ Trân Trân bên kia không nói gì. Đêm nay ít nhiều Triệu Tiến cũng có uống một chút, lại là đối diện với cô dâu, phải hưng phấn hơn rất nhiều so với ngày thường, lúc này lại mang một chút hào khí nói.
- Ta vì sao lại muốn lấy gia nghiệp của nàng mà không cho đi? Từ gia tuy là lớn, nhưng ở trong mắt ta lại quá nhỏ, cứ cho là nàng cho đi, ta cũng không thèm.