Triệu Tiến mở miệng trả lời.
- Được, nơi mà Triệu Tự Doanh ta có thể đến cũng chỉ có vùng Từ Châu, ra khỏi địa giới Từ Châu khoảng mười dặm cũng được, nhưng đi xa nữa thì e là khó khăn.
Từ Bản Đức mở to hai mắt nhìn, không ngờ đã đồng ý rồi sao.
Từ Trân Trân vẫn cứng cỏi.
- Vùng Hà Nam thì không sao, hàng hóa của Từ gia ta chẳng qua chỉ đến biên cảnh, có một vài hạng cường hào ác bá ý đồ xấu xa, chỉ ở bên phủ Hoài An, vẫn phải thỉnh Triệu Tự Doanh hộ tống đến nơi giao hàng.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Những chi tiết sẽ bàn sau, hiện tại nhận lời mà làm không được thì có ích gì.
Phủ Hoài An không giống với Hà Nam, phản ứng đầu tiên của Triệu Tiến là có thể đi, nhưng hắn sẽ không thẳng thừng đáp ứng.
- Cũng được, Triệu công tử nhọc lòng rồi.
Câu nói thứ hai này cũng khá có giọng điệu nữ nhân.
Sắc mặt của Trần Thăng và Lưu Dũng đều không khó coi lắm, nhưng Như Huệ lại nhíu mày, nhìn về phía tấm bình phong, lại nhìn Triệu Tiến, chỉnh lại khăn đội đầu, đột nhiên mỉm cười.
Triệu Tiến tay đặt lên đùi vỗ nhẹ mấy cái, mở miệng nói.
- Hẳn Khổng Cửu Anh là khách hàng lớn của Từ gia các người phải không?
Ba chữ "Khổng Cửu Anh" vừa ra khỏi miệng, Từ Bản Đức liền biến sắc, trừng mắt nhìn Triệu Tiến, cơ thể cũng có chút run rẩy.
Từ Trân Trân thản nhiên đáp.
- Lỗ viên ngoại ở nhà ta tiêu xài không ít.
- Trân Trân
Từ Bản Đức tức giận quát một tiếng, đứng dậy có chút gấp gáp.
Câu trả lời từ trong bình phong truyền ra vẫn thản nhiên không gợn sóng, thánh thót êm tai.
- Tam thúc, việc này có gì mà không thể nói, thúc không cần phải gấp gáp như vậy.
Triệu Tiến cười cười, chỉ về phía Từ Bản Đức, nói.
- Đại tiểu thư, Từ Bản Đức này và Khổng Cửu Anh không có cấu kết gì chứ?
Cơ thể của Từ Bản Đức run lên bần bật, xoay người lại thấy Lưu Dũng và Trần Thăng đang nhìn chằm chằm vào mình, huyết sắc trên mặt lập tức biến mất, thành một màu trắng bệch.
Từ Trân Trân giải thích.
- Tam thúc trung thành tận tâm với Từ gia chúng ta, không tới lui gì với Khổng Cửu Anh, chẳng qua là thúc suy nghĩ cho Từ gia ta, không muốn chuốc lấy mối họa mà thôi.
Trên mặt Triệu Tiến vẫn nở một nụ cười như trước, tiếp tục hỏi.
- Đất của Khổng Cửu Anh vắt ngang qua ba tỉnh, Từ Châu có thôn trang của hắn, Từ gia các người chắc hẳn là đưa hàng tới cửa chứ hả?
- Đúng vậy, nhu cầu về binh khí yên ngựa nông cụ của Khổng Gia Trang đều không nhỏ, cũng buôn bán binh khí khắp bốn phương. Các nơi thôn trang của bọn họ, Từ gia đều từng đưa hàng qua.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Được, đến lúc đó không thể thiếu Từ gia dẫn đường rồi.
Từ Bản Đức đã run rẩy cả người, cũng không nghĩ đến chuyện hạ giọng, chỉ quay đầu nói.
- Trân Trân điệt nữ, không được, không được, Khổng Cửu Anh kia là một con hùm, nếu bị hắn biết việc ngày hôm nay, vậy thì con đã hại Từ gia rồi, hại tất cả chúng ta rồi.
Giọng nói của Từ Trân Trân ở phía sau bình phong cũng dần cao lên.
- Tam thúc, Từ gia chúng ta bận khai thác than luyện sắt, không nghĩ đến chuyện động võ cậy mạnh, nhưng thúc có thực sự cho rằng Khổng Cửu Anh dám động thủ với chúng ta hay sao?
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, cũng gật đầu. Nữ nhân này quả thật không đơn giản. Khổng Cửu Anh tuy hoành hành nơi giao giới ba tỉnh, nhưng Từ gia cũng là một con quái vật to lớn. Mấy ngàn thanh niên cường tráng đều là thợ khai thác than sắt, nhưng phát binh khí thì cũng có thể tác chiến, Từ gia làm ăn kinh doanh, đương nhiên không muốn xung đột với đại hào giang hồ như Khổng Cửu Anh, nhưng nếu thật sự phải trở mặt, thắng bại quả thật chưa biết trước được, chẳng qua song phương đều sẽ tổn thật thảm trọng mà thôi.
Từ Bản Đức sửng sốt, có lẽ y trước giờ chưa từng suy nghĩ đến. Giọng nói của Từ Trân Trân lại khôi phục lại bình thường, tiếp tục nói.
- Khổng Cửu Anh là một mối nguy hại lớn. Từ gia đến Sơn Đông Hà Nam làm ăn, hắn cũng phải bắt chẹt trong đó một khoản, mấy năm nay lại mấy lần áp bức nhà ta, muốn để cho hắn phụ trách chuyện bán ra ở hai tỉnh Sơn Đông Hà Nam. Nếu như Triệu công tử trượng nghĩa trừ hại, Từ gia nguyện ý dốc sức tương trợ.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, Triệu Tiến ngây người, quay đầu nhìn Trần Thăng, nhìn Lưu Dũng, lại quay đầu nhìn Tào Như Huệ như cười như không, không kìm nổi mà lắc đầu. Lúc này vẻ mặt của Triệu Tiến cũng có chút cổ quái, vốn cho rằng lần này mình chiếm được tiên cơ, thế nào mà kết quả vẫn là may áo cưới cho người khác vậy. Dường như Từ Trân Trân này sớm đã có ý định diệt trừ Khổng Cửu Anh, mình vừa may đề cập đến vậy.
Lúc đang khó xử, trong phòng có tiếng cười vang, chính là Như Huệ ngồi ở đằng kia, cười rất là vui vẻ.
Triệu Tiến quay đầu buồn bực nhìn Như Huệ, sau đó bản thân mình cũng không nhịn được mà cười phá lên, vừa cười vừa lắc đầu nhịn không nổi. Từ Bản Đức đằng kia lại ngồi về chỗ của mình, nhưng có chút bối rối.
Cười thất lễ hơi nhiều, Triệu Tiến cười mấy tiếng liền đứng dậy, trịnh trọng nói.
- Từ đại tiểu thư quả thật không tầm thường, hôm nay mới biết vì sao Từ gia thịnh vượng phát đạt như vậy.
Giọng nói của Từ Trân Trân thoáng có chút dao động.
- Khiến Triệu công tử chê cười rồi, thiếp thân chủ trì việc nhà, không biết nói những lời nói không đâu, nhưng gia nghiệp to như vậy, không thể nhìn nó sụp đổ được.
Mọi người trong căn phòng đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Triệu Tiến. Từ Trân Trân quả thật xuất sắc, nhưng dù sao vẫn là nữ tử, Triệu Tiến là nhân vật bậc nào, cần đến những lời ca ngợi như vậy sao?
Bản thân Triệu Tiến cảm thấy rất thoải mái tự tại, Đại tiểu thư Từ gia này quả thật không tầm thường, tính toán vạn toàn, lần đầu tiên gặp mặt đã bàn ra thành nhiều chuyện như vậy, hơn nữa chuyện gì cũng chiếm được tiên cơ.
Lúc Từ Trân Trân nói những lời này, mọi người đều nhìn thấy trên mặt Từ Bản Đức có vẻ xấu hổ. Từ gia to lớn như vậy, lại do một nữ nhân chủ trì, y thân làm nam nhi, quả thật rất xấu hổ.
Cũng đã đến lúc tiễn biệt khách, không thể thiếu mấy người Triệu Tiến và Từ Bản Đức cùng ra sân, sau khi chiếc kiệu được khiêng vào, nha hoàn vẫn ở lại trong sân, dù sao tiểu thư ra khỏi bình phong liền lên kiệu, sẽ không có ai nhìn thấy.
Đến lúc kiệu ra đến sân, mấy người Triệu Tiến lần nữa quay vào, huynh muội Mạnh gia vội vàng tiến vào phòng dọn dẹp. Như Huệ lại gọi Mạnh Tử Kỳ, cười nói.
- Tiểu muội muội, vừa rồi đi vào trong tấm bình phong dâng trà, vị đại tỷ tỷ đó trông như thế nào?
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, Trần Thăng nhíu mày lại, đến Hà Thúy Hoa ở phòng trong cũng ho khan thành tiếng. Câu hỏi này của Tào Như Huệ không khỏi quá mức khinh bạc.
Phản ứng đầu tiên của Mạnh Tử Kỳ ngẩn người, sau đó lập tức xấu hổ đỏ bừng cả mặt. Tào Như Huệ bình thường hiểu rõ nhân tình khôn khéo nhanh nhẹn lại căn bản không bận tâm đến phản ứng và cảm nhận được mọi người, lại xoay người tiếp tục truy hỏi.
- Nói đi, vị tỷ tỷ đó là đẹp hay là xấu?
Mạnh Tử Kỳ bị ép đến không biết phản ứng thế nào, đến cuối cùng mới nói bằng một giọng nhỏ như tiếng muỗi.
- Đẹp, còn rất hòa nhã.
Sau khi nói xong, cô bé liền bưng khay trà chạy như bay ra ngoài Mạnh Chí Kỳ ở bên cạnh hung hăng trừng mắt nhìn Như Huệ. Khi dọn dẹp xong, Như Huệ lại bừng tỉnh bất giác cười nói.
- Trẻ con không biết nói dối, tối thiểu tướng mạo của vị Từ đại tiểu thư này vẫn xem là đoan chính.
Điều này khiến mọi người cảm thấy khá là cổ quái. Trần Thăng và Lưu Dũng nhìn nhau, dứt khoát không thèm để ý. Trần Thăng đi thẳng vào câu chuyện.
- Triệu Tiến, ngươi sẽ không tin Từ gia này thật chứ? Nếu chẳng may bọn họ cấu kết?
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Nếu như Từ gia và Khổng gia cấu kết, Triệu Tự Doanh chúng ta đến nửa đường gặp mai phục, vậy thì có thể toàn quân bị diệt, nhưng nếu như có trợ giúp của Từ gia, chúng ta đi tiêu diệt Khổng Gia Trang mới là chuyện bí mật nhất, tiện lợi nhất.
Nhìn Triệu Tiến có vẻ nắm chắc, Trần Thăng và Lưu Dũng cũng không nói thêm. Triệu Tiến cười nói.
- Đêm nay Từ gia đề cập đến nhiều điều kiện và yêu cầu như vậy, nếu như không giúp đỡ được, vậy thì tất cả không cần đề cập đến nữa, lợi hại nặng nhẹ, để bọn họ trở về suy nghĩ đi.
Như Huệ mở miệng hỏi.
- Năm nay đông chủ mười bảy tuổi phải không?
Triệu Tiến vô ý gật gật đầu.
Như Huệ cảm thán nói.
- Thuộc hạ cũng biết tuổi của đông chủ, nhưng mỗi lần hỏi đều cảm thấy không tin được, tuổi như thế này, làm sao có thể tạo nên cục diện lớn như thế, thật sự là anh kiệt, là anh hùng.
Mọi người bàn đại sự, một nhân vật như vị chủ mưu này sao mà nói chuyện hoang đường như thế, ai nấy đều rất là hồ đồ.
Từ Bản Đức ngồi xe ngựa đến, lúc ra khỏi sân lại không lên xe, mà bước nhanh đi đến bên cạnh chiếc kiệu. Trên con đường trước cửa Triệu gia đều là gia đinh võ trang đầy đủ, y cũng chưa nói gì.
Ra đến lối rẽ phía trước, đội cưỡi ngựa hộ tống bị chặn ở ngoài cũng đi theo, Từ Bản Đức dí sát vào kiệu vừa muốn nói, thì một giọng nói khẽ nhắc nhở.
- Tam lão gia nói cẩn thận, quanh đây không vắng người.
Từ Bản Đức cả kinh, nhìn sang hai bên, phát hiện có một số người nhàn rỗi ngồi xổm ven đường, trời đã tối như vầy, ở đây lại không có thanh lâu sòng bạc gì, đường phố vắng tanh, sao lại có người chỉ ngồi đây nói chuyện phiếm.
Lại đi như thế đến con đường thứ hai, lại nhìn thấy sáu bảy tên lưu manh tụ tập, nhìn thấy đội ngũ đến mới nhanh chân chạy đi, bị bọn họ vây ở giữa là bốn người đàn ông đang ngồi xổm, trên mặt toàn máu bầm, có chút bộ dạng chật vật, nhìn thấy đội ngũ của Từ gia đến, liền đứng dậy chào đón.
Đội nhân mã hộ vệ vừa muốn ngăn cản, thì Từ Bản Đức ở bên cạnh chiếc kiệu liền không kiên nhẫn nói.
- Là người nhà mình.