Cổ chỉ huy liếc nhìn mấy vị kia một cái, trao đổi ánh mắt, lại tiếp tục nói.
- Từ Châu Vệ sắp xếp chỗ ở cho những lưu dân đó cũng không để những lưu dân ấy chỉ ăn không làm, bọn họ cũng phải làm lụm trồng trọt, việc này cũng tính như là làm ra của cải.
Triệu Tiến sửng sốt, Cố chỉ huy đứng thẳng sống lưng lên, sau đó vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn không ít, trịnh trọng nói chuyện khác.
- Làm việc cày cấy tất nhiên phải được, bọn họ dùng nông cụ hạt giống của Từ Châu vệ, cày cấy ở trên đất Từ Châu vệ. Thứ đồ làm ra thu hoạch được phân chia thế nào? Người là do Triệu công tử bắt tới, những thứ khác là do Từ Châu Vệ xuất ra. Có mặt mũi của Triệu công tử, một xu không thu cũng được nhưng Từ Châu vệ cũng không phải là của riêng bọn ta. Từ trên xuống dưới đều phải ăn nói qua một lượt.
Lúc nói những lời này, hình ảnh Cổ chủ huy bất lực cùng hèn mọn trước kia đã bị đánh tan thành mây khói, cả người cũng tản mát ra chút khí thế, ở trước mặt Triệu Tiến cũng không chút nào luống cuống.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, nhìn ánh mắt của đối phương cũng không phải hăm dọa cùng khinh thường rồi. Mấy người kia quả thực không phải võ tướng và Chỉ huy Vệ sở đúng mực, nhưng lại là thương gia khôn khéo.
Đồn điền Vệ sở tất cả là của nước nhà, quân hộ cày cấy đồn điền, giao nộp thuế khóa, triều đình không cần phí một đồng, một hạt gạo để nuôi quân. Cách này quả rất khéo, mấy chục năm đầu thực dùng được, nhưng càng về sau lại càng đổ nát. Bọn quân tướng ngầm chiếm ruộng đất Vệ sở, sai khiến quân hộ như nô bộc, cắt xén thuế nộp lên bỏ vào túi mình. Vệ sở liền biến thành trang viên của bọn Chỉ huy cùng đám Thiên hộ.
Từ Châu vệ là dựng lên thời Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương, truyền thừa nhiều năm như vậy, hiển nhiên không có gì lạ, cuộc sống quân hộ trong Từ Châu vệ trôi qua vô cùng vất vả, Chỉ huy cùng đám Thiên hộ lại giàu nứt khố đổ vách.
Nhưng Từ Châu lại không giống như những nơi khác, dân phong Từ Châu nhanh nhẹn dũng mãnh, áp bức bóc lột thường cũng phải có chừng mực, bằng không rất dễ dàng rước lấy nguy hiểm đánh nhau thấy máu, cho nên không có cách nào hút ép bằng sạch.
Trừ điều đó ra, Chỉ huy cùng bọn Thiên hộ biến đồn điền Vệ sở thành đất riêng, ép buộc tráng đinh quân hộ cày cấy. Nhưng đây không phải là của cải chung, làm việc không thể cẩu thả, nhất định phải cày sâu cuốc bẫm, của cải làm ra càng nhiều càng tốt, không được quá khắt khe với tráng đinh quân hộ, ít nhiều cũng phải đối xử tử tế chút.
Nói trắng ra là dùng quân hộ Vệ sở cũng không phải là không mất gì, ít nhiều cũng phải trả tiền công. Còn nếu dùng lưu dân thì không có vấn đề gì, đối với mấy lưu dân này mà nói, có thể ăn no bụng đã là quá xa vời, những thứ khác tất nhiên sẽ không đòi hỏi gì vậy thì đủ để mạnh tay áp bức rồi.
Bảo Vệ sở thu xếp cho lưu dân, bề ngoài nhìn như là Vệ sở chịu thiệt thòi khi bỏ tiền góp sức, nhưng thật ra thì Vệ Sở cũng có rất nhiều người làm không tốn một xu rồi, kiếm được món lợi rất lớn.
Nhưng uy danh của Triệu Tiến ở đấy, người Vệ sở cũng không dám ngậm miệng đưa tiền ra, chỉ có thể nói rõ ràng hết tất cả, mọi người cùng chia lợi nhuận.
Tính toán như vậy, mấy vị trước mặt không cần bận tâm mình chiêu mộ bao nhiêu thanh niên khỏe mạnh của Từ Châu vệ, Triệu Tự Doanh chiêu mộ càng nhiều thì bọn họ càng thuận tiện.
Triệu Tiến còn nhớ tới tin đồn mình từng nghe qua, Từ Châu mấy lần gặp binh tai, Hoàng Hà mấy lần gây lũ lớn, mỗi lần đều xuất hiện một lượng lớn đất vô chủ, những nơi gần Từ Châu vệ đều bị Từ Châu vệ chiếm trọn.
Từ khi Đại Minh có Vệ sở đến nay, ruộng đất Vệ sở ở khắp nơi luôn nhỏ đi, bởi vì quý tộc cường hào ở đây đều cậy thế nghĩ cách để ngầm chiếm, quân tướng bên trong Vệ sở cũng hóa đất ruộng chung thành của riêng. Từ Châu vệ luôn luôn đang trở nên lớn hiếm thấy, bởi vì bọn họ chiếm xung quanh còn nhiều hơn so với chiếm đất làm của riêng.
Tráng đinh quân hộ Từ Châu vệ tăng lên không nhiều, tính ra rõ ràng là cục diện người ít đất nhiều, lần này thu xếp cho lưu dân chính vừa hay giải quyết được vấn đề này.
Triệu Tiến ở chỗ này tính toán chỗ lợi hại được mất rơi vào trầm tư, mấy người Cố Chỉ Huy bên kia cũng không thúc giục, mình ở bên kia nhỏ to trao đổi.
Như Huệ ngồi ở đó nhìn chung quanh một chút, phát hiện tất cả mọi người đều đang sốt ruột, nhưng không biết xen miệng nói giúp như thế nào, y đứng dậy tiến đến bên cạnh Triệu Tiến thấp giọng nói.
- Đông chủ, thuộc hạ đi gọi Học Trí vào, hắn thay Hà Vĩ Viễn quản việc đồng áng từng điền trang.
Triệu Tiến khẽ gật đầu, Như Huệ liền bước nhanh ra khỏi phòng.
- Cố chỉ huy, Từ Châu vệ chúng ta có nhiều ruộng đất để cày cấy như vậy sao?
Triệu Tiến cất giọng phá vỡ trầm tĩnh.
Cố chỉ huy cười ha hả, không có vẻ lúng túng gì bị nhìn thấu, cười trả lời.
- Không giấu gì Triệu công tử, Từ Châu chúng ta khai thác than đá làm ra sắt. Từ Châu vệ ở đây cũng có mấy mỏ than, cũng không thiếu hàng hóa từ dọc sông Bi Châu bên kia lên Hà Bắc, người làm, thợ thuyền vận chuyển cũng không ít. Các huynh đệ Vệ sở chúng ta, làm việc cày cấy cũng thấy rất vất vả, đi thuyền khai thác than làm sao với tới được, những lưu dân này chính là thích hợp nhất.
Triệu Tiến lắc đầu, Cổ chỉ huy này nói đến chuyện làm ăn buôn bán thì khôn khéo vô cùng, không sợ nói ra chuyện buôn bán làm ăn nhà mình, cũng biết là hắn sẽ không đi chiếm đoạt.
Cũng không lâu lắm, Chu Học Trí vội vội vàng vàng bước vào, y luôn ở bên ngoài bận bịu, đầu đầy mồ hôi, nhưng vẻ hưng phấn trên mặt lại không che giấu được, có thể ra mặt ở nơi như vậy, suy nghĩ ở trong lòng Triệu Tiến khẳng định là rất có ích đối với y.
Thái độ một đám người Cổ chỉ huy hôm nay cũng đủ thỏa mãn, thấy Chu Học Trí tiến vào, tất cả đều đứng lên hành lễ, cười vô cùng khách sáo.
Người thạo việc thương nghị với nhau lại rất khác biệt, Chu Học Trí vốn dĩ không chia sự tình ra, mà nói là thu hoạch mùa màng khác nhau, đất phì nhiêu khác nhau, thu hoạch nhất định có nhiều có ít. Triệu Tự Doanh cũng không chiếm hết lợi ích của Từ Châu vệ, tính toán một lưu dân một năm một trăm cân lương thực, năm sau bàn bạc lại, năm nay đã tháng bảy rồi, mỗi lưu dân chỉ tính ba mươi cân lương thực.
Mấy người Cố chỉ huy không dễ dàng như thế, ở đó nhỏ giọng trao đổi, cò kè thêm bớt một hai, đến cuối cùng lưu dân một năm tính ra chính mươi lăm cân lương thực, năm nay ba mươi cân thì không thay đổi.
Chu Học Trí thảo luận xong thì xin chỉ thị.
- Lão gia cảm thấy như thế nào?.
Chiêu nạp lưu dân, việc thứ nhất cần làm là để cho bọn họ sống sót, có nơi ở ổn định, có chỗ để ăn, cái này cũng thỏa đáng, mỗi lưu dân còn có thể đổi lại lương thực đây là niềm vui ngoài sức tưởng tượng, Triệu Tiến tự nhiên sẽ không so đo quá nhiều.
Triệu Tiến tuy rằng cũng xem thường mấy người quân tướng Vệ sở, nhưng cũng xem như là một thương nhân tốt. Ở trên đất Từ Châu các loại lừa gạt đối phương cũng không dám làm với mình, cho nên hắn rất mực yên tâm.