Mười tuổi đến mười bảy tuổi, Triệu Tiến cũng không cảm thấy mình mạnh hơn bao nhiêu so với người bên cạnh. Hắn quả thật dũng mãnh gan dạ thiện chiến, nhưng vượt trội này là bởi vì từ nhỏ chăm chỉ học hỏi khổ luyện, mỗi ngày tôi luyện thân thể lại có một sư phụ xuất sắc như nhị thúc Triệu Chấn Hưng truyền thụ võ nghệ và từng trải. Hắn quả thật lý trí và thành thục hơn người khác, có ý tưởng và cách làm mới mẻ. Nhưng cái này chỉ chẳng qua bởi vì việc trải qua trong cuộc sống của hắn quả thật phong phú, lại có thủ đoạn đi đầu.
Nhưng với những thứ ở trên, người cùng một thời đại cũng thông qua các đường lối làm được, thậm chí làm còn xuất sắc hơn so với bản thân hắn. Hắn tự mình dùng nắm đấm quyền cước lấy được cục diện này, nhưng cục diện này vỏn vẹn hạn mức ở Từ Châu.
Tự cho là xuất chúng, lại gặp phải phục kích ở gần kề Cao Gia Trang, mất đi Tôn Đại Lôi, ở dưới chân thành Từ Châu chiến đấu kịch liệt với lưu dân, lại còn kinh hiểm cuối cùng suýt chút nữa bị kẻ khác lật ngược tình thế.
Thậm chí mấy lần đầu tiên, ở trong ngõ hẹp gặp phải mười mấy tên đạo tặc vong mạng, nếu không phải số mệnh tốt có lẽ cũng không có hôm nay rồi.
Đã trải qua nhiều như vậy, từ ban đầu tràn đầy tự tin đến dè dặt cẩn thận như bây giờ, Triệu Tiến không ngừng chỉnh sửa đích ngắm của mình, chất chứa cái ý niệm trong lòng có lẽ là vọng tưởng kia của mình ở tận đáy lóng, nhưng hôm nay hắn rốt cuộc hiểu ra được sắp tới xảy ra chuyện gì.
Triều đại thay đổi, long trời lở đất, lúc thay triều đại thường thường sẽ cực kỳ thảm thiết, cái cũ đều sẽ bị đập nát, cái mới sẽ được tạo lên, thiên hạ đại loạn, hết thảy phép tắc đều không còn tồn tại, mãi cho đến khi triều đại mới dựng lên.
Ở trong thời đại lớn như vậy, trong biến đổi lớn như vậy, sẽ có rất nhiều rất nhiều cơ hội, bản thân hắn có nắm chắc được, mượn nhờ chút cơ hội tiến thêm một bước nữa hay không?
Hóa ra cái biến đổi lớn này cách mình không còn bao nhiêu năm nữa, suy nghĩ trong đầu này giấu tận đáy lòng của Triệu Tiến lại bắt đầu cựa quậy, hoặc là trong thời đại lớn thân thiết cỡ này, mình phải tự bảo hộ lấy mình, bảo hộ lấy người bên cạnh mình, giữ gìn cục diện này, để cho những nỗ lực của mình không thành công cốc, để cho hết thảy không bị con nước lớn xông phá dập nát.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, trước mắt xem ra hết thảy đều đang trên một con đường, nhưng nhịp bước bản thân hắn làm thì nên chậm một chút hay là nhanh chút. Triều đại thay đổi bắt đầu từ lúc nào, chính xác là năm nào đây? Triệu Tiến nhận ra mình thật sự không biết, nghĩ đến chỗ này, Triệu Tiến nhịn không được cười khổ, ngẫm đi ngẫm lại hình như biết hay không biết khác biệt không lớn lắm.
Tuy nhiên, ít nhất biết nên cứng cỏi đi tiếp, nên cứng cỏi bước tiếp về hướng nào. Triệu Tiến đứng khỏi ghế, mở cửa phòng bước nhanh đi ra ngoài, ánh mặt trời bên ngoài đang tốt, mệnh lệnh và tiếng hô hoán trên giáo trường loáng thoáng truyền đến.
Vừa ra khỏi sân, lại nhìn thấy bọn huynh đệ và Như Huệ đang chờ ở đó nhìn về phía Triệu Tiến đi ra đều có vẻ như mới vừa thở phào nhẹ nhõm. Triệu Tiến cười hỏi.
- Các ngươi ở chỗ này làm cái gì?
Trần Thăng mở miệng nói.
- Huynh cả ngày nay dáng vẻ cổ quái như vậy. Mọi người đều lo lắng. Huynh nếu như không ra đây chúng ta phải xông vào đó.
Triệu Tiến cười ha hả nói.
- Chẳng lẽ không cho phép ta ngốc nghếch sao.
- Huynh hiện giờ sự tình cần làm quá nhiều, gánh vác quá nặng nềm huynh không được ngốc nghếch.
Trần Thăng trả lời không chút khách khí. Triệu Tiến sửng sốt ngay lập tức gật mạnh đầu, xua tay nói.
- Về sau sẽ không ngây ngốc thế nữa. Các huynh đệ, chúng ta đều phải mạnh hơn nữa. Phải thao luyện thật tốt bọn tiểu tử đó hơn nữa.
Tất cả đồng thanh dạ rang một tiếng, Như Huệ cười ôm quyền cáo từ, bên chỗ y có chuyện phải làm vội, Thạch Mãn Cường ở đằng sau có chút bực bội hỏi Lưu Dũng.
- Đại ca cho rằng mạnh như vậy chưa đủ sao?
Lưu Dũng cười hỏi lại.
- Cón mạnh hơn nữa không tốt sao? Hơn nữa, đại ca cho rằng mỗi ngày đều phải mạnh như vậy.
Năm nay lương sai của Hộ phòng nha môn từ Châu vô cùng dễ dàng, chỗ béo bở cũng hơn nhiều. Đầu tiên, bởi vì có chỗ dựa Triệu Tự Doanh, trên dưới Từ Châu không có chỗ nào dám chần chừ kéo dài, tất cả chiếu theo quy củ nói chuyện. Đàm phán được thì nhanh gọn dứt khoát đưa tới, tuyệt không trì hoãn chậm trễ. Lại nói thêm bởi vì Đồng tri châu hoàn toàn thất thế, vốn dĩ bọn tôi tớ quản gia bên cạnh ông ta cũng không cách nào đưa tay thu phần thuế khóa này. Bên phía Hộ phòng trừ đi phần đưa cho Vương sư gia và Đồng tri châu như thường lệ, người khác chỉ đưa cho chút ít, còn thừa lại cũng nhiều.
Còn một điều, bởi vì tửu phường Phiêu Hương của Triệu Tiến thu vào rất nhiều ngân lượng, cho nên việc tiền được quý, lương thực bị khinh không có xảy ra. Lương thực bán được giá tiền khá ngang bằng nhau, Hộ phòng cũng không cần được thương gia giàu có lót tay phần bạc trong tay lưu lại cũng đã rất nhiều, Triệu Tiến bên này cũng thu vào được một số lương thực khá lớn. Cục diện này tất cả đều vui mừng, mỗi người đều hứng khởi.
Bởi vì số lượng lớn lương thực này Triệu Tiến nhận ra tiếp theo ít nhiều thoải mái được chút ít, lương thực tích trữ nhiều lại càng thêm nhiều so với suy đoán.
Xung quanh Triệu gia bên trong châu thành Từ Châu đã bắt đầu tu sửa, mỗi ngày đều có người sang đấy quét dọn, trát vữa. Không chỉ riêng chính Triệu gia, ngay cả những vách tường rách nát và bụi bặm đều phải thu dọn. Không cần Triệu Tiến mở miệng, bọn thương nhân, thân sĩ trong thành ngoài thành chọn mua vật dụng thường ngày và đồ trang trí, các loại chăn mền vải sợi tơ lụa vân vân từ Bi Châu bên kia, phòng cưới vân vân, đều được sửa sang đẹp đẽ.
Bọn đầu bếp Vân Sơn Lầu và Bài Cốt Trương cũng bắt đầu sửa soạng trước đó từ rất sớm. Đâu bếp mỗi ngày viết ra món ăn lại đi sang xin chỉ thị của Triệu gia, mời hai vị lão nhân gia Triệu gia xem thử có gì không hợp ý hoặc hợp ý hay không.
Từ gia Cảnh Sơn cũng không thua kém, từng xe hòm xiêng qua sông lên bờ, đưa đến trong thành đưa đến Hà Gia Trang, đều là đồ dùng ăn mặc của Từ đại tiểu thư, còn có các loại dụng cụ sắm sửa cho chú rể mới.
Trừ nhũng thứ đó ra, Từ gia bắt đầu cho xây dựng nhà cửa trong thành Từ Châu và ven Hà Gia Trang. Căn nhà đó cũng có chuồng ngựa riêng. Nghe nói Từ đại tiểu thư còn muốn tiếp tục trong coi gia nghiệp, có tin tức đại sự gì vẫn phải đưa tới nàng bên này mới được làm chủ.
Phụ mẫu Triệu Tiến và phụ thân của Từ Trân Trân cũng gặp mặt một lần, bởi vì cánh tay Triệu Chấn Đường không tiện cho lắm, nên phụ thân Từ Trân Trân là Từ Bản vinh tới ở trong căn nhà riêng của Từ gia trong thành Từ Châu, hai lão nhân gia của Triệu gia tới cửa thăm hỏi.
Gặp mặt rất không thoải mái, Từ Bản Vinh tự xưng mình là danh sĩ cảm thấy Triệu Chấn Đường là người thô kệch, Triệu Chấn Đường cũng cảm thấy Từ Bản Vinh quá mức ngạo mạn, càng thêm giả dối. Ngược lại Hà Thúy Hoa rất thích Từ Hậu Sinh, vẫn luôn hỏi han này nọ, do đó vẫn miễn cưỡng giữ gìn hòa khí.
Mặc dù bên trong có rất nhiều thứ đan xen, tuy nhiên tình cảnh vui mừng hỷ sự trong thành Từ Châu dần dần càng lúc càng náo nhiệt hẳn lên, giống như lời của Đồng tri châu kia, Từ Châu nay là Triệu Châu. Hỷ sự của Triệu Tiến chính là ngày lễ tết của Từ Châu.
Thu lương thu thuế khiến cho mỗi một nơi đất bắc đều thở phào nhẹ nhõm, mặc dù trải qua một năm thiên tai, chốn chốn giống như địa ngục nhân gian, nhưng theo việc thu lương thực khiến cho người ta nhìn thấy hy vọng, hơn nữa triều đình đưa chút đồ cứu tế đến các nơi, cũng coi như sống sót tiếp được, cũng coi như lại nhìn thấy được hy vọng.
Bắt đầu từ giữa năm quan binh cách nơi phủ Đăng Châu, phủ Lai Châu, phủ Thanh Châu, phủ Duyện Châu ở Sơn Đông không được nhàn rỗi. Khắp nơi dân loạn, chốn chốn khói lửa, bọn họ chỉ đành phải đến từng nơi không ngừng trấn áp, đến lúc này cũng thở được một hơi rồi. Bởi vì loạn lạc các nơi cũng đều dẹp yên rồi, có lẽ đến cuối năm, đến thời điểm giáp hạt năm sau còn có loạn lớn, nhưng dù sao lúc này yên bình rồi.
Nơi chịu thiên tai yên bình, cục diện phủ Đông Xương thật coi như không tệ thì có vẻ phồn hoa bình thản, hiển nhiên là có dáng vẻ cõi yên vui vẻ nhân gian.
Ngày hai tháng chín năm đó không phải ngày lễ tết gì, nhưng trên đường phố Liên Thành ở phủ Đông Xương vô cùng náo nhiệt, rất nhiều dân chúng chen chúc hai bên đường, người nào người nấy nghển đầu trong mông, quay đầu nhìn một hướng.
Có người hô to.
- Thánh Cô đến rồi, Thánh Cô đến rồi!
Nhìn từ xa có một cái liễn* tám người nâng, trên liễn có một cái nhà nhỏ làm bằng gỗ, bốn phía nhà nhỏ giắt mành che, trong mành có lụa mỏng, cách bức mành này nhìn thấy được một cô gái ngồi ngay ngắn bên trong.
(Liễn là một loại kiệu lớn giống như một căn phòng nhỏ thường dùng cho vua chúa đi thị sát dân tình)
Đằng trước cái liễn này, có người phất cờ đủ màu, có người cầm nhang to, có người không ngừng rải giấy vụn màu đỏ xuống. Cái này nếu có người nghiền ngẫm thấy rằng giống như tiên nữ rải hoa.
Mỗi bên có hai tráng hán vác giỏ bằng trúc, bên cạnh bọn họ có hai bà thím đi theo, nhìn thấy ăn mày ven đường liền lấy từ trong giỏ trúc ra một miếng bánh ngọt đưa cho, nhìn thấy trẻ con thì lại đưa cho chút điểm tâm.