Trần Thăng nhíu mày quay đầu, nhận ra Vương Triệu Tĩnh ra sức nháy mắt, lập tức y cũng phản ứng, vẻ mặt bỗng có chút lúng túng. Triệu Tiến nhìn sang hai bên, lập tức hiểu ra, cười nói.
- Cũng không phải là không thể đề cập đến, các đệ dằn nén cái gì chứ. Tuy nhiên Đại Thăng nói quả thật cũng có lý. Trịnh Toàn này tuy là nâng đỡ chúng ta lên, nhưng cũng xem là người của Mộc gia họ. Từ đầu đến cuối Văn Hương giáo của cả mảnh đất Từ Châu này đều là của Mộc gia họ.
Triệu Tiến cười khinh bỉ, lại nói.
- Một giáo phái nho nhỏ, không ngờ cũng nhiều phe cánh như vậy.
Lưu Dũng hưng phấn nói.
- Đại ca, đám lưu dân này đi cả quãng đường, từ đầu đến cuối đều không có nhiều lương thực đắp đổi, lại có thể nắm chắc bọn họ, lại khiến bọn họ bị đói. Dùng chiêu trò này mang mấy vạn người đến dưới thành Từ Châu. Đệ nghĩ, điều này rất giống với binh trạm mà đại ca từng nói, chúng ta cũng có thể sử dụng như thế.
Truyền đầu Văn Hương giáo bắt được cũng đều bị xử lý sạch sẽ, đám sai dịch mang thi thể đến chỗ ở riêng trong nhà giam, sau đó ở đằng xa chờ căn dặn.
Mấy huynh đệ Triệu Tiến ngồi ở đó tán gẫu rất vui vẻ, từ lúc giải vây vào thành rồi sau đó xử lý tai họa ngầm trong thành, đến hiện tại mới xem như nhàn nhã một chút.
- Biện pháp này không có gì đáng ngạc nhiên cả, từng ở trong quan quân, chú ý quan sát học hỏi nhiều một chút thì đều có thể biết. Cuộc đại loạn lưu dân lần này, mấy vạn bá tánh bị bọn chúng kích động như si như cuồng, thủ đoạn như thế này mới đáng học hỏi.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
Nói đoạn, Triệu Tiến cảm thấy có chút không ổn, nhìn lướt qua vẻ mặt của bọn huynh đệ. Cát Hương và Lưu Dũng đều đang gật đầu, Trần Thăng thì vẻ mặt thản nhiên, Đổng Băng Phong trông có chút nghi hoặc, còn Vương Triệu Tĩnh dường như hơi do dự, sau đó lập tức liền mỉm cười, liên tục gật đầu.
Triệu Tiến chuyển sang chuyện khác.
- Chỗ này của chúng ta men theo sông đi Nam Kinh, cũng phải đi bốn năm ngày, tháng tám thi Hương. Đệ còn lề mề ở lại Từ Châu làm gì? Lên đường sớm một chút đi.
Vương Triệu Tĩnh cười trả lời.
- Để sau khi cuộc họp chấm dứt thì sẽ đi, cuộc họp lần này rất quan trọng đối với Triệu Tự Doanh chúng ta.
Sáng ngày mồng hai tháng bảy, mấy kẻ nhàn rỗi trong thành Từ Châu đã quên mất đại họa mấy ngày trước, đều sớm đi đến nha môn chờ đợi. Hôm nay ở đất Từ Châu diễn ra một sự kiện trọng đại hiếm có, anh hùng hào kiệt các nơi tề tụ nơi đây, còn thú vị hơn so với hát tuồng nghe kể chuyện.
Từ sớm đã đến, nói chuyện bàn tán, mọi người thổn thức khó kìm lòng, lúc thủ thành sai dịch và dân tráng đều tử thương không ít, những người này đều là hàng xóm láng giềng của mọi người, lúc này mới phát hiện lần này thành Từ Châu tổn thất thảm trọng.
Mà lúc này ở hậu đường nha môn lại là một cảnh tượng khác. Hậu đường nha môn Tri châu đã là nhà riêng của Tri châu Đồng Hoài Tổ, nhưng công vụ của quan phủ cũng được xử lý một phần ở đây.
Người hầu, tôi tớ của Đồng gia mấy ngày nay không dễ chịu, vì tâm tình của lão gia vẫn rất cáu gắt. Cho dù hạ nhân phạm chút sai sót, chỉ cần bị y nhìn thấy, thì nhất định sẽ bị trừng phạt nặng nề, điều này khiến mọi người đều nơm nớp lo sợ, trên dưới đồng gia bồn chồn. Lúc trước lưu tặc vây thành, sốt ruột khủng hoảng cũng bình thường, những hiện tại đã giải vây rồi, sao bức bối vẫn còn nhiều thế này.
Sáng sớm hôm nay, có lẽ là lúc lão gia vừa mới rời khỏi giường, Vương sư gia dẫn theo Thư biện của Hình phòng còn có quản ngục đến cầu kiến. Nếu như là trước đây, Vương sư gia và thư lại trong nha môn nhất định sẽ đợi đến lúc lão gia rửa mặt ăn điểm tâm xong, không biết bắt đầu từ bao giờ, mọi người đều làm theo phép tắc này.
Điều càng kỳ lạ hơn là ban đầu lão gia rất bực bội nói là không gặp. Không ngờ Thư biện và quản ngục đầu lại cho người đến báo lần nữa, nói vô cùng khẩn cấp, không để ý đến quy củ trên dưới nữa, lại cho người vào thông báo. Sắc mặt của lão gia vô cùng khó coi, những vẫn cho người vào.
Vừa mới vào thì còn đỡ, không lâu sau thì truyền ra tiến la hét giận dữ của lão gia, tất cả mọi người đều tránh ra thật xa, để khỏi phải bị vạ lây bởi cơn giận.
Trong hậu đường, Đồng Hoài Tổ ngồi ở đó thở hổn hển, ba người còn lại cung kính đứng một bên, cúi đầu khoanh tay, nhưng trông vẻ mặt của ba người này, lại giống như bọn họ đang ngồi, Đồng Tri châu đứng bên cạnh.
- Hôm qua bắt hơn một trăm người lúc nào. Sao bổn quan lại không biết?
- Không đến một đêm, hơn một trăm người này đều chết đói chết rét ở trong nhà lao, điều này sao có thể?
Đồng Hoài Tổ suy nghĩ một hồi, lập tức gào lên liên tục chất vấn, y cực kỳ kích động, chỉ vào ba người trước mặt đang run rẩy không ngừng.
Tiền thư biện mở miệng nói.
- Bẩm đại nhân, hôm qua bộ phòng cấp báo, nói trong thành có kẻ gian tà cấu kết với lưu tặc tụ tập, ý đồ làm loạn. Lúc đó việc gấp, tiểu nhân và Vương tiên sinh bàn bạc, lập tức cho Bổ khoái, sai nha đi tróc nã. Những người đó đều bắt như thế.
Sau khi nói xong, y đưa mắt nhìn sang quản ngục bên cạnh.
Quản ngục đứng sau cùng bên phải hắng giọng, ngoan ngoãn trả lời.
- Bẩm đại nhân, hiện tại thời tiếc nóng nực, ngoài thành lại có nhiều thi thể như vậy, trong phòng oi bức, xảy ra dịch bệnh cũng là chuyện thường, đùng một cái đã chết hơn trăm người, là tiểu nhân tắc trách.
Tiền thư biện và quản ngục nói chuyện không nhanh không chậm, cùng một bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng, hơn nữa tên quản ngục kia mở miệng nói "tắc trách", nhưng lại không nói "xin đại nhân trách phạt".
Đồng Tri Châu sống trong quan trường lâu như thế, đương nhiên có thể hiểu rõ những điểm rất nhỏ. Sau khi sững sờ một hồi, ông ta tức giận đến run cả người, cứ trố mắt như vậy nửa ngày trời, rồi cắn chặt răng đứng dậy quát to.
- Khốn kiếp, khốn kiếp, các ngươi làm trái pháp luật, các ngươi lạm sát kẻ vô tội, các ngươi cho rằng bổn quan hồ đồ sao? Cho rằng bổn quan là tên ngốc sao? Các ngươi có biết vương pháp là gì không?
Càng nói, đôi môi của Đồng Hoài Tổ cũng rung rung không ngừng, kích động đến không nói thành lời. Tiền thư biển và quản ngục nhìn nhau, sau đó lại nhìn về phía Vương sư gia. Vẻ mặt này Đồng Hoài Tổ vừa nhìn đã biết, căn bản không phải là e ngại, mà là khó xử, bản thân Tri châu này còn có quyền uy gì nữa, sau này làm sao để quản hạt cái đất Từ Châu này đây.
Vương sư gia thở dài, quay sang nói với Tri châu Đồng Hoài Tổ.
- Đồng lão gia, Tiền thư biện và lão Ngô đều làm việc lâu như vậy, sẽ không là kẻ bất phân nặng nhẹ. Còn vì sao lại làm như vậy, hẳn là Đồng lão gia có thể đoán được nguyên do ở bên trong. Chuyện này mọi người biết trong lòng là tốt nhất, nếu nói toạc ra, có thể sẽ khiến người đó tìm đến, vậy thì hơi khó coi.
Đồng Hoài Tổ chỉ vào mặt Vương sư gia gào lên một chữ.
- Ngươi.
Vương sư gia chỉ khom người cúi đầu.
Sư gia phụ tá là quan viên mình tốn tiền mời đến, trên danh nghĩa là bằng hữu với quan viên, trên thực tế lại là người cố vấn tham mưu. Sư gia phải đứng ở khía cạnh không suy xét theo việc công, mà chỉ suy xét cho quan viên.
Lời nói vừa rồi của Vương sư gia, rõ ràng là đứng ở một khía cạnh khác, điều này càng khiến cho Đồng Hoài Tổ tức giận đến phát điên.
Tiền thư biện và quản ngục ở phía dưới lại nhìn nhau, đều có thể hiểu ý của đối phương. Quan phủ bên trong thành sớm đã có lời đồn, nói Vương sư gia này nói là làm phụ tá cho Tri châu, trên thực tế là làm việc cho tửu phường, số bạc nhận từ Triệu Tiến còn nhiều hơn. Xem lời nói và biểu hiện ngày hôm nay của y, quả thật là như vậy.
Vương sư gia thành khẩn nói.
- Đồng lão gia, học trò cũng là suy nghĩ cho ngài và cả nhà.
Đồng Tri châu mặt tái mét, ông ta không dám đuổi tên sư gia này đi rồi thay một người khác. Nếu như không có tên sư gia này, bản thân ông ta sẽ phải thẳng mặt đối diện với Triệu Tiến, khi đó đến cái đệm ở giữa cũng không có, sẽ càng thêm tiến thoái lưỡng nan.
Nhưng theo lời nói của Vương sư gia, đã vạch trần tấm màn che xuống, chẳng khác nào là uy hiếp trắng trợn, nhưng lời uy hiếp này cũng là lời nói thật, ở bên cạnh hổ lang, không cẩn thận thì sẽ rước đại họa vào thân.
Đồng Hoài Tổ lại nghẹn ngào.
- Là Triệu Tiến mượn tay bổn quan giết người à?
Ba người đúng đó chỉ biết cúi đầu.
- Khoản nợ oan nghiệt hơn một trăm mạng người này dựa vào cái gì mà lại tính lên đầu bổn quan chứ?
Đồng Hoài Tổ giơ tay lên, giống như đang nắm lấy cái gì đó.
Vương sư gia nhíu mày, thở dài.
- Đồng lão gia, đây không phải là lần đầu tiên. Hà gia trang thờ phụng tà giáo, Lý Thuận của Vân Sơn Hành cấu kết đạo tặc đều đã gửi công văn đi đầu xuôi đuôi lọt. Sau buổi họp nghị hôm nay, thân sĩ các nơi sẽ lập tức đến.
Đồng Tri châu khom cả người xuống, gần như sắp ngồi phịch xuống ghế, chán nản nói.
- Chuyện đã đến nước này, buổi họp nghị này còn cần đến bổn quan ra mặt sao? Cứ nói bổn quan mắc bệnh, để Chu đồng tri đi thay.
Trên mặt Vương sư gia nở một nụ cười, dùng giọng điệu kính cẩn nói.
- Cứu tế giải quyết tốt hậu quả chính là đại sự của Từ Châu, Đồng lão gia sao có thể không ra mặt, lại nói Chu đồng tri cũng đã cáo bệnh từ hôm qua rồi.
Lúc này đường phố bên ngoài nha môn náo nhiệt khác thường, nhân vật các nơi đều lũ lượt tiến vào, có người cưỡi ngựa, có người ngồi xe, còn có người ngồi kiệu.
Bất kể là nhân vật thế nào, đã đến trước cửa lớn thì sẽ bước vào, mấy kẻ nhàn rỗi vây quanh xem đều liều mạng chen lấn, nhìn từng nhân vật tiến vào, bàn tán xôn xao.
Ban đầu mười mấy người đến vẫn chưa là gì, có người được gọi tên, có người lại vì không liên quan gì đến châu thành nên mọi người rất xa lạ, không ai nhận ra, đương sự đã cảm thấy rất mất mặt rồi, không ngờ người trên bậc thang lại sai người hầu hô to, là kẻ nào ở đâu đến.
Người có thể đến tham gia họp nghị cứu tế đều không phải là hạng người bình thường, danh tiếng và thực lực đều có, vừa hô to lên, thì những kẻ nhàn rỗi đã bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là kẻ vô danh.
Đã có ví dụ trước mặt, những người phía sau đương nhiên làm theo, còn có người không muốn báo danh hiệu của mình, những kẻ nhàn rỗi đã ngay lập tức hét to thúc giục.
Đám sai dịch đứng trước cửa cũng cảm thấy thú vị, không màng đến những kẻ nhàn rỗi đang la hét inh ỏi, kết quả là mỗi một người đến thì sẽ hô to danh hiệu lên.
Bình thường những thân sĩ cường hào này nước giếng không phạm nước sông, đến đây tuy nói là vì giải quyết hậu quả, nhưng thật sự là vì tâng bốc Triệu Tiến, hoặc là xem náo nhiết, những giữa những người này với nhau cũng có những thân thế khác nhau, tranh giành cao thấp, ngươi được nhiều người biết như vậy, ta cũng không thể tụt hậu.
Những người đứng phía trước vẫn chưa nghĩ đến, thì phía sau lại có người bỏ tiền ra thuê đám nhàn rỗi đến cổ động, trong nhất thời nha môn trước cửa nha môn náo nhiệt khác thường, giống như một cái chợ.
- Trận thế bên đó thật lớn, vừa có ngựa, vừa có kiệu, chẳng lẽ là Tiến gia đến.
- Tầm bậy, lẽ nào ngươi không nhận ra Tiến gia.
Tính ra người đã đến khá đông đủ, trên con đường ở một phía khác của nha môn cũng xôn xao huyên náo, một đoàn người xuất hiện trước mắt mọi người.
Hai bên mỗi bên có mười mấy hán tử dọn trống con đường, hai người trẻ tuổi mặc giáp cưỡi ngựa, sau lựng có một người trung niên mặc một bộ áo bào viên ngoại, sau lưng người trung niên lại có một chiếc kiệu bốn người khiêng, cửa kiệu và cửa sổ đều dùng màn trúc để che, không biết bên trong là người phương nào, sau lưng chiếc kiệu, lại có hai người cưỡi ngựa đi theo.