Lần này ngạc nhiên chính là Như Huệ, vẻ tươi cười cũng cứng đờ ở trên mặt. Y vốn không nghĩ tới Triệu Tiến sẽ trả lời như vậy, thật sự cực kỳ không ngờ được.
Trong phòng lại yên tĩnh chốc lát, Như Huệ cũng kịp tỉnh táo lại chậm rãi lắc đầu nhìn Triệu Tiến nói.
- Đông chủ, hiện tại ngài đã sống không thú vị như nay, về sau phải làm sao?
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét tươi cười, thanh âm chậm rãi trả lời.
- Có được có mất, hơn nữa chỗ này vô vị, nơi khác có niềm vui lớn hơn.
Nói xong câu này, Triệu Tiến đứng lên nói.
- Về sau chúng ta vẫn là ít nói lời thừa làm nhiều việc có ích. Cuộc hôn thú này nhất định phải kết. Từ gia cũng xem như quá lớn rồi. Nếu như kết thân với nhà khác, vậy thì bằng với nhiều thêm một phần thế lực không chịu khống chế, có trở ngại rất lớn với chúng ta. Chuyện này ngươi nắm cho thật kỹ đi làm, mau chóng hồi đáp.
Lần này trên mặt Như Huệ cũng có chút cười khổ, đứng lên nhận lệnh nói.
- Xin đông chủ thư thả đợi tin lành, thuộc hạ đây phải đi lo liệu rồi.
Nhìn Như Huệ đi ra, Triệu Tiến cũng phải lắc đầu. Tên này khôn khéo quả thật khôn khéo, hơn nữa cũng có một tâm tư tung hoành, nhưng trong cốt cách vẫn không thoát được tánh tình kẻ sĩ phong lưu. Năm đó vì báo cừu cho cha trói buộc chính mình, nhưng hiện giờ không có vướng bận gì, làm thuộc hạ của mình lại không có quy củ quá lớn, bản tánh dần dần khôi phục. Tâm tính như vậy cũng chỉ có thể làm phụ tá, trên quan trường e rằng không dùng được.
Sân bãi bên này bãi chứa hàng đã nổi lên tiếng huyên náo, gia đinh xin về nhà đều tới bên này ghi lại rất đơn giản chỗ ở, thông báo đội của mình. Bọn gia đinh nghỉ phép hiện tại cũng quay về đội rồi.
Triệu Tiến mở rương gỗ trong góc phòng ra, cầm ra một quyển sách mỏng lật vài trang, quả nhiên không có dấu ngắt, dấu chấm câu muốn xem hiểu thật sự rất phiền phức. Triệu Tiến bỏ triều báo lại, đi nhanh ra ngoài, muốn đi xem thử sắc thái thuộc hạ của mình.
Nhưng còn chưa ra sân đã đụng phải Đổng Băng Phong gấp gáp chạy vào. Từ chỗ này trong thành đi Thanh Quân Sảnh của Từ Châu vệ ngoài thành bằng cách nào cũng mất một canh giờ tại sao trở về nhanh như vậy.
Đổng Băng Phong luôn luôn ít lời cũng đang tức giận đùng đùng, vừa nhìn thấy Triệu Tiến liền mở miệng nói.
- Đại ca, tiểu đệ sắp xếp người nhà ra khỏi thành, không ngờ rằng cha ta và Cổ chỉ huy vẫn luôn đợi ở trong thành. Hiện tại đang đi về phía này, việc này bọn họ làm cũng quá thấp kém rồi.
Triệu Tiến cũng phải bật cười, những người Từ Châu vệ này làm việc thật là đáng phỉ nhổ, bởi vì sợ mất mặt mất mũi bảo một tiểu bối như Đổng Băng Phong lại đây có ý thăm dò, sau đó cũng chỉ sợ đến muộn đắc tội người ta từ rất sớm đã chờ đợi ở trong thành. Những điều này khiến cho Đổng Băng Phong cũng cảm thấy mất mặt.
Triệu Tiến cười nói.
- Nói với Đổng thúc đi nhà huynh thăm hỏi cha huynh. Bảo Cổ chỉ huy tự mình tới đây.
Triệu Tiến cũng không nói nhiều, cho câu trả lời nhanh chóng, dứt khoát, đây làm cho Đổng Băng Phong có chút xấu hổ dễ chịu hơn không ít, vội vàng xoay người chạy đi ra ngoài.
Cổ chỉ huy này Triệu Tiến nghe cha mình nói qua, nhiều đời nhiều năm ở Từ Châu vệ, tổ tiên nhà gã nghe nói là đi theo Thành Tổ Chu Tĩnh Nan lập nghiệp, đời đời truyền thừa. Một đứa em gái của Cổ chỉ huy gả đến bên phía Nam Kinh nghe nói là tiểu thiếp của em trai một vị lão đại nào đó. Nương dựa vào tầng quen biết này vẫn luôn trông coi Từ Châu vệ. Tiểu thiếp em trai lão đại, không dễ nghe, nhưng ở trên đất Từ Châu đã là không tệ rồi.
Đang nghĩ ngợi, cổng sân mở ra, Đổng Băng Phong dẫn một vị trung niên dáng vẻ phúc hậu đi vào, ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích chỉ nheo mắt nhìn xung quanh.
Các vị võ tướng nhiều đời làm quan bên trong Vệ sở thế nào đều không giống võ phu, ngược lại giống địa chủ phú thương. Đổng Cát Khoa phụ thân của Đổng Băng Phong cũng như thế, vị đang ngồi ở đây cũng như vậy. Nếu như không phải nói rõ từ trước nhìn gã như là viên ngoại giàu có quyền quý bụng phệ mập mạp, cả thân người nhìn không thấy một tí vết tích người luyện võ.
Nếu như không phải cả mặt bóng nảy, vị Cổ chỉ huy này cũng đáng xưng là tuấn lãng, bằng không em gái cũng sẽ không gả chỗ tốt như vậy, tuy nhiên không giống dáng vẻ béo múp hiện tại, cũng càng không cần nói dáng vẻ gì.
Cổ chỉ huy này vừa vào cửa đã nhìn thấy Triệu Tiến, hắn tuổi tác còn rất trẻ lại như cầm kim đao ngồi trên ngựa lớn ở đó, không có chút điệu bộ muốn đứng dậy đón chào. Cổ chỉ huy nhướn mày, trên mặt tức thì có chút không hài lòng. Uy phong của Triệu Tiến cũng chỉ là uy phong, nhưng dù sao coi lại cũng là vãn bối, hơn nữa Chỉ huy sứ dù không nắm quyền lực, cũng là võ quan Chính tam phẩm. Cha của Triệu Tiến mới là Bách hộ, chính hắn bất quá chỉ là Bảo Chính trên người không có quan chức, dáng vẻ ngông nghênh này không khỏi quá kiêu ngạo rồi.
Trước khi đến, Cổ chỉ huy đích thực thấp thỏm trong lòng, gã cũng là dân cắm rễ ở đất Từ Châu, dĩ nhiên biết thế lực cường hào trên đất này. Nhưng tận mắt nhìn thấy Triệu Tiên, nhìn dáng vẻ tuổi trẻ như thế, trong lòng tức thì dấy lên chút khinh thường.
Không đợi Đổng Băng Phong dẫn tới ra mắt, Cổ chỉ huy đã đĩnh đạc mở miệng nói.
- Vị này chính là Triệu Tiến, Triệu tiểu ca đây sao. Triệu Chấn Đường năm xưa thảm hại như thế, thật không ngờ được con của hắn ta có tiền đồ như vậy.
Triệu Tiến bên kia đứng lên khỏi chỗ ngồi, Đổng Băng Phong có chút nóng vội sửng sốt, trên mặt Cổ chủ huy thì có nét cười, nghĩ ngợi miên man. Lão Đổng kia nói Triệu Tiến này thật giống như con hổ già ăn thịt người, nói trắng ra là không giống thiếu niên, mấy lời này chẳng phải hù dọa suông hay sao. Làm ăn buôn bán nắm trong tay Triệu Tiến này rất nhiều, có nên kiếm được chút lợi lộc hay không?
Triệu Tiến cười đi ra khỏi phòng.
- Nơi này không phải nơi tiếp khách, Cổ chỉ huy đi theo ta.
Cử chỉ ôm quyền đáp lễ gì cũng không làm, cứ như thế đi ngang qua người Cổ chỉ huy.
Thế này đúng là không coi ai ra gì, tất cả cũng coi như nể mặt lẫn nhau không ngờ còn kiêu căng như vậy. Thật muốn ép người! Lão tử viết thư cho muội muội của mình. Cổ chỉ huy trong lòng nghĩ như thế nét mặt âm trầm vẫn phải đi theo Triệu Tiến ra ngoài.
Bởi vì gã nhận ra có điểm là lạ, mới vừa rồi thằng nhãi con nhà Đổng gia còn đối đãi xem mình như trưởng bối, hiện tại cũng lành lạnh nhìn mình tay còn đặt ở trên chuôi đao, khiến cho người ta trong lòng không lạnh mà run. Thật là gió thổi trời xuống, bọn trẻ tuổi đều không còn biết tôn kính trưởng bối nữa sao?
Triệu Tiến dẫn theo Cổ chỉ huy đi tới chỗ đất trống để hàng dùng luyện binh thường ngày, bên đó đang có mười mấy binh lính đang vẫn chuyển khí giới. Đội đội phải quay trở về Hà Gia Trang, rất nhiều trang bị dụng cụ dĩ nhiên cũng phải mang đi.
Triệu Tiến dừng lại đứng ở đó cất giọng nói.
- Truyền mệnh lệnh của ta, toàn thể gia đinh kết thành hàng ngay. Đếm tới năm mươi phải tụ tập đông đủ.
Cổ chỉ huy hậm hực ở đằng sau còn không biết xảy ra chuyện gì.
Triệu Tiến còn chưa dứt lời, hơn mười mấy gia đinh kia tức khắc bỏ việc đang làm trong tay chạy tản ra bốn phía. Cổ chỉ huy lại có chút bực bội chán ghét nói.
- Tới nơi này làm chi, bụi đất quá trời.
Gã vừa nói xong câu đó, đã nhìn thấy tráng niên tay cầm trường mâu từ các nơi chạy vào cổng nhanh chân bước vào bãi đất trống. Sắc mặt người nào người nấy nghiêm trang, binh khí tỏa ánh sáng lành lạnh chớp lòe. Cổ chỉ huy lập tức lui về phía sau vài bước, có chút phấn khích nói.
- Các ngươi làm gì, ta chính là mệnh quan triều đình, ta quen biết cha các ngươi.
Triệu Tiến không nhẫn nhịn giơ tay lên, Cổ chỉ huy lập tức câm miệng, cũng không ngừng đảo mắt nhìn quanh bốn phía chính là đang tìm đường, phương hướng chạy trốn.
Có đếm tới đủ năm mươi hay không không một ai hay biết, nhưng từ lúc Triệu Tiến hạ lệnh đến đội ngũ tập họp xong xuôi, đích thật khoảng khắc rất ngắn. Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh tay cầm trường mâu lành lạnh xếp thành hàng, mắt nhìn phía trước.
Bởi vì chỉ mới vừa triệu tập, rất nhiều gia đinh còn chưa kịp thay quần áo, y phục cũng chưa chỉnh tề, nhưng từ sau khi trải qua huyết chiến với lưu dân dưới thành cánh đội ngũ này đã thoát thai hoán cốt, chiếu theo thao luyện bình thường đứng ở nơi đó, đã có sát khí lành lạnh.
Cổ chỉ huy liếc nhìn thoáng qua không dám nhúc nhích, gã tuy rằng không thông thuộc võ nghệ, cả ngày suy tính việc ăn chơi phúng túng, tụ tập làm ăn phát tài. Nhưng tốt xấu gì cũng là nhiều đời làm quan ở Vệ sở, thấy qua rất nhiều tràng diện. Trong Vệ sở không ít kẻ yên lòng trồng trọt, nhưng cũng có một số kẻ có công danh trên đầu đao lưỡi thương. Đừng nói đâu xa, có mấy kẻ chính là làm thân vệ thuộc hạ của Chu tham tướng. Còn lúc này những tráng niên mặc trang phục đủ màu sắc rõ ràng vẫn có khí chất không kém những thân vệ kia.
Tiết trời khô nóng chói chang, nhưng Cổ chỉ huy lại cảm thấy đất trống trong thoáng chốc đã râm mát. Gã thầm nghĩ cúi đầu khom eo, thiếu chút co thân thể thành một khúc. Ở trước mặt gia đinh Triệu Tự Doanh đang xếp hàng này gã có chút hít thở không nổi.
Triệu Tiến nhìn đội ngũ trước mặt gật đầu, mấy trăm người trẻ tuổi này đã không cẩu thả như lúc trước đã thành vũ khí sắc bén mang khí lạnh chớp lóa trong tay hắn, mỗi lần nhìn thấy đều khiến cho hắn không kìm nổi sinh lòng tự hào.