Tuy nhiên mọi người đều biết, thái độ này nhất định phải biểu lộ ra, thành ý thì phải quỳ xuống đất dập đầu, đối với Tiến gia ngài tuyệt không có chút ác ý, không tin, ngài cứ việc dẫn người sang, chúng tôi ra lương ra tiền ra sức, bằng lòng chờ bao lâu cũng được.
Sở dĩ có thái độ như thế này, là vì bọn họ đã biết sức mạnh của Triệu Tiến. Mấy trăm Triệu Tự Doanh dẫn theo mấy ngàn đoàn luyện, dẹp tan mấy vạn lưu tặc, hơn nữa dựa theo tin tức truyền về, chủ yếu chính là mấy trăm người đó dánh.
Càng không nói đến danh tửu Hán Tỉnh của Triệu Tiến mỗi ngày đều rước lộc vào nhà, vừa có bạc vừa có đao thương, hơn nữa còn nắm chặt Vân Sơn Tự trong tay, lương thực địa bàn cũng có, những thứ như vậy đều có đủ, còn ai dám không cung kính đối đãi.
Phải biết rằng lúc trước việc cứu tế khắc phục hậu quả như vầy, nhất định phải mời Vân Sơn Tự đến, vì ở đất Từ Châu, chỉ có Vân Sơn Tự mới có tài lực để cứu tế cục diện lớn, cũng chỉ có Vân Sơn Tự mới cần có số người lớn như vậy. Hiện tại tất cả đều biết, Triệu Tiến đã thay thế Vân Sơn Tự làm chủ rồi. Vị tri khách tăng năm đó đã trở thành môn khách của Triệu gia, còn nói gì khác nữa?
Hậu quả của việc không cung kính đối đãi nằm ngay trước mặt. Hà gia trang bị huyết tẩy như thế nào, cái hang ổ Vân Sơn Tự sao lại thành phản loạn. Những ví dụ đẫm máu đã ở trước mặt, đừng để rơi vào kết cục như vậy.
Ở đất Từ Châu nhiều năm như vậy, cường hào lớn nhỏ đấu đá nhau mọi người đều đã thấy nhiều, đều là cá lớn nuốt cá bé, có ngoan ngoãn an phận lập nghiệp thế nào đi nữa, thì chỉ cần có kẻ mạnh xuất hiện thì sẽ thâu tóm kẻ yếu hơn.
Tất cả đều là thổ hào bản địa, một mảnh cơ nghiệp nhỏ nhoi cũng đều là điểm chí mạng, gặp phải chuyện thâu tóm như thế này đều phải tử chiến bất cứ giá nào. Nhưng Triệu Tự Doanh của Triệu Tiến thật sự quá mạnh mẽ, không phải cứ tử chiến là có thể ngăn cản, đó là dùng hơn hai trăm kỵ, hơn hai trăm bộ áo giáp. Lúc này mọi người đều không còn tâm tư cò kè mặc cả nữa, đều muốn dập đầu trước, đến lúc vạn nhất có thể lưu lại tính mạng.
- Dưới trướng Triệu công tử binh mã đông, nhu cầu đối với giáp trụ binh khí có lẽ không ít, những thứ này trưng thu chiến lợi phẩm chung quy không phải là kế lâu dài. Từ gia ta luyện thiết là nghiệp chính, đối với nhu cầu của Triệu công tử, nhà ta nói, nếu như Triệu công tử cần, giá cả có thể thương lượng.
Ngay cả vị Từ Bản Đức của Từ gia đến tham dự hợp nghị cũng rất khách khí, bàn về chuyện làm ăn.
Từ những lời nói của y có thể nghe ra có lẽ quyết định này chính là do Từ Đại Túc Từ Trân Trân làm ra. Lúc hai người nói chuyện, chiếc kiệu trông bình thường đằng kia được người ta nâng lên. Triệu Tiến cảm thấy người trong kiệu dường như đang nhìn mình, nhìn rất chăm chú nhưng lại bị tấm màn che lại, bên trong lờ mờ nhìn không rõ lắm.
Việc trong nha môn xong xuôi, Triệu Tiến không về nhà, mà đi thẳng đến bãi chứa hàng, trong căn phòng của bãi chứa hàng, Vương sư gia và Thư biện Lục phòng đến nhà thăm hỏi, đợi chưa lâu lắm. Vương sư già lấy bốn trăm lượng, những người khác mỗi người đều hai trăm lượng, hơn nữa về việc phân phối đất đai sản nghiệp vô chủ ngoài thành, món lợi trong việc này mọi người đều được chia.
- Tiến gia ngài nói một câu là được, lão Triệu muốn đi đâu thì đi đó, muốn làm việc gì, thì làm việc đó.
Thư biện Lục phòng vỗ ngực hứa hẹn, cũng không quan tâm xưng hô Tiến gia và lão Triệu đã loạn bối phận rồi.
Tuy nhiên vẫn là dựa vào nguyện vọng của bản thân Triệu Chấn Đường, tiếp tục trở về Bổ phòng làm việc, chẳng qua là lần này cố ý an bài cho ông. Phó tổng bộ đầu Từ Châu, dù sao cũng không có phẩm cấp, lại phòng viết công văn, Tri châu đóng dấu thì được rồi, dù sao ấn này đa số là do Vương sư gia dùng.
Làm xong chuyện này, bộ phòng Lưu thư biện cười rồi nói ra tính toán của mình, lương thực thuế phú năm nay và sau này giao cho Triệu Tiến làm tất cả, mọi chuyện đều dễ nói.
Dựa vào sự mạnh mẽ của Triệu Tự Doanh, thu thuế phú của toàn bộ Từ Châu sẽ không thành vấn đề. Quyết định này Vương sư gia và Lưu thư biện sớm đã bàn bạc lần này xem như là thời cơ chín muồi. Triệu Tiến không từ chối, nhận lãnh ngay.
Những nhân vật có thực quyền trong thành Từ Châu trò chuyện vui vẻ cùng Triệu Tiến, ai nấy đều đặt bản thân của mình xuống thật thấp, mọi người vui vẻ giải tán.
Sau khi bọn họ đi không lâu, không khí ở bãi chứa hàng bắt đầu trở nên trầm trọng, thân quyến của gia đinh Triệu Tự Doanh tử trận lũ lượt đi vào. Mỗi người Triệu Tiến đều đích thân tiếp đón, đích thân phát bạc chu cấp một năm vào trong tay, phí tổn hỏa táng tang sự cũng lấy ra.
Triệu Tiến rất muốn an táng những gia đinh tử trận cùng một chỗ, cúng tế có thể cử hành nghi thức long trọng, nhưng những gia quyến chỉ muốn đem di thể của con trở về, trong tình cảnh như thế, Triệu Tiến cũng không kiên quyết làm gì.
Cuộc hỗn chiến kịch liệt dưới thành, Triệu Tự Doanh tử thương mấy mươi, có thể nói là tổn thất thảm trọng. Tuy rằng nhất định phải cứu Từ Châu, nhưng tử thương như thế này khiến Triệu Tiến đau đớn vô cùng.
Hơn nữa Triệu Tiến còn lo lắng một chuyện. Theo lý lẽ trước cửa quan mà nói, gia đinh của Triệu Tự Doanh dù sao cũng là gia nô làm thuê, vất vả thao luyện, mạo hiểm xuất chiến, nhận tiền làm việc cũng là chuyện đương nhiên, nhưng tử thương như vậy có khiến người ta nửa đường bỏ cuộc. Gia đinh chết đi phải phát tiền trợ cấp gia quyến, chuyện này đơn giản, nhưng gia quyến của gia đinh khác có vì thế mà gọi về nhà không. Dù sao mạng người lớn bằng trời, ai cũng không bằng lòng cho con trai mình chết ở ngoài. Tham gia quân ngũ là vương pháp, còn làm thuê theo khế ước, đó lại là chuyện khác, riêng biệt là lúc nhìn thấy những gia quyến của gia đinh đã chết khóc lóc, lòng người nhất định sẽ dao động.
Trước khi tiếp đón gia quyến của gia đinh đã chết, phát bạc chu cấp, trong lòng Triệu Tiến đang lo lắng chuyện này, thậm chí hắn còn lo lắng những gia đinh xin phép về nhà không quay trở lại, Triệu Tiến đã suy xét đến một cách xử trí ép buộc.
Điều khiến Triệu Tiến không ngờ là những gia quyến sau khi đến lấy bạc thì thiên ân vạn tạ, bọn họ không biết chỗ tiền bạc này là chuyện đương nhiên, mỗi người đều cảm thấy là Triệu Tiến ban phát cho.
- Tiến gia ngài thật là nhân nghĩa vô song.
Lời này không chỉ là do những gia quyến đến lấy bạc trợ cấp nói ra, đến cả Diệp văn thư cũng nói như vậy, bất kể là công hay tư, trong con mắt người Từ Châu, vị Diệp văn thư này đã là môn khách của Triệu Tiến rồi. Khế ước lúc chiêu mộ là do Diệp văn thư bố trí, sắp xếp phát chu cấp y cũng đến hỗ trợ.
- Làm đoàn luyện hương dũng, chết thì cũng chết rồi, người nhân nghĩa thì cấp cho chút tiền bạc này để an trí, người không nhân nghĩa thì trực tiếp nuốt trọn sản nghiệp của những nhà này, người già trong nhà thì đuổi đi, nữ nhân trẻ tuổi thì thu về, đây là chuyện thường gặp. Tiến gia như vậy, quả thật là nhân nghĩa vô song.
Diệp Văn Thư vốn dĩ muốn khuyên Triệu Tiến cấp ít một chút hoặc là không cấp, nhưng sau khi biết được thái độ thật sự của Triệu Tiến, y lập sức sửa lại cách nói.
Sau khi gia quyến lấy được bạc chu cấp, còn hỏi han không ít, mình còn có đứa con đứa cháu, Triệu Tự Doanh có thể chiêu mộ vào không.
Không chỉ bọn họ hỏi vấn đề này, những người tới thăm người thân trở về cũng đều hỏi như vậy.
- Thế đạo này mạng người không đáng giá, mỗi nhà thêm mấy đứa con, thì thêm mấy miệng ăn, có thể được bao nhiêu nhà ăn no, không biết khi nào sẽ chết, có khi uống xong nước lã tiêu chảy chết bất đắc kỳ tử. Đến Triệu Tự Doanh của chúng ta, chưa nói đến tiền đồ của đứa con, được cái trong nhà bớt đi một miệng ăn, còn có thể kiếm thêm miếng cơm tiền tiêu cho gia đình. Hơn nữa những người bình thường ăn nói khép nép, có con cháu làm việc trong Triệu Tự Doanh, lập tức liền khác đi. Làm thợ cho người ta thì sẽ được tăng tiền công, tiểu nhị ở quầy thì không ai dám quấy phá, trồng trọt trong làng cũng không dám tăng thuế, điều này đối với con mình mà nói giống như được công danh vậy. Đây là cách nói của Lôi Tài.
Hiện tại Cát Hương và Thạch Mãn Cường thay phiên nhau trấn thủ Hà gia trang, Lôi Tài thì chạy hai đầu, y không khác Lưu Dũng mấy, quen thuộc giang hồ chợ búa, đương nhiên biết những điểm khác nhau này.
Nghe như vậy, Đổng Băng Phong không kìm nổi thắc mắc.
- Những điều này đáng để dùng mạng đổi sao?
Lưu Dũng trả lời rất thẳng thắn
- Rất nhiều người cho dù là dùng mạng để đổi, vẫn không có được đãi ngộ tốt như vậy.
Tử thương mấy mươi người, phát trợ cấp và giấy tờ để sau này lãnh tiền hàng năm, đều rất đơn giản. Đối với suy nghĩ muốn tiếp tục đưa thêm con cháu gia nhập Triệu Tự Doanh, đến lúc trời tối đen Triệu Tiến mới trả lời.
- Triệu Tự Doanh phải mở rộng, phải chiêu mộ tân đinh, con cháu của Triệu Tự Doanh ta nhất định phải ưu tiên chọn lấy.
Vì để mua chuộc lòng người, Triệu Tiến làm những việc này ở bãi chứa hàng, có mấy kẻ nhàn rỗi đến xem, lời hắn vừa nói ra. Những kẻ nhàn rỗi này nhìn nhau sau đó chạy đi. Ban đầu Triệu Tiến ngây người, sau đó lập tức hiểu rõ, mấy người này là đi lan truyền tin tức.