- Chỉ cần chủ nhân căn dặn, tin tức đến là có thể.
Như Huệ trả lời không chút do dự.
Triệu Tiến gật đầu căn dặn.
- Ngươi ở Từ Châu quen biết nhiều. Bây giờ hãy đi thuê một con thuyền sau đó đến đậu yên ở bến tàu phía bắc. Giá tiền cao một chút cũng không sao nhưng nhất định không được rời đi.
Như Huệ cung kính đáp.
- Xin chủ nhân yên tâm.
Triệu Tiến liếc nhìn mọi người một vòng sau đó nghiêm giọng nói.
- Ta vốn dĩ không coi Khổng Cửu Anh là đối thủ, định đợi chúng ta lớn mạnh rồi sẽ bóp chết hắn. Nhưng nếu hắn cũng đến nhúng mũi vào vụ Từ gia thì tráng đinh và than sắt mà hắn lấy được e là một phiền phức lớn. Nhất định phải nhanh chóng diệt trừ. Lần này chính là một cơ hội, loại bỏ Khổng Cửu Anh, chúng ta sẽ lại tiến thêm một bậc rồi.
Tất cả mọi ngươi đều gật đầu tán thành, Trần Thăng ngẫm nghĩ một lát rồi nói.
- Lần này nên để một người ở lại để giữ nhà, ngộ nhỡ có chuyện xảy ra, ít nhất vẫn cần có người tiếp ứng.
- Thạch Đầu?
Triệu Tiến hỏi xong, Thạch Mãn Cường lập tức đỏ mặt đáp.
- Đại ca, lần nào cũng không dẫn đệ đi.
- Cũng chỉ có hồi ở Cao gia trang đệ không đi. Thôi thì Đại Hương đệ ở lại trông coi cho kĩ con tin vậy.
Triệu Tiến cười nói với Cát Hương, Cát Hương còn muốn tranh cãi nhưng trông ánh mắt Triệu Tiến bỗng trở nên nghiêm nghị thì chỉ đành chấp nhận.
- Tối nay Tiểu Dũng cùng Chu tiên sinh đi kiểm tra trang bị. Những người khác trở về đội của mình, không được để lộ bất kì tin tức gì. Nhưng phải bảo bọn binh lính sửa soạn sẵn sàng, cùng đi đi.
Tất cả mọi người đều nhất nhất nghe theo, rồi đồng loạt đi ra. Triệu Tiến đi sau cùng, hạ giọng nói nhỏ.
- Tối nay Lý Xán ở lại gác trại.
Trần Thăng không quay đầu lại, chỉ khẽ gật đầu.
Vân Sơn Tự bao vây đại viện Hà gia, Khổng gia phái nhân mã đến tham gia. Lưu dân vây đánh thành Từ Châu, cũng lại có binh mã Khổng gia tham dự.
Triệu Tiến bình tình phân giải. Với khoảng cách xa như hiện nay, cách cả hai thị trấn và sông Hoàng Hà, trên đường còn không biết bao nhiêu là thế lực cường hào cản trở, Khổng Cử anh căn bản không cách nào huy động quá nhiều lực lượng tấn công, cũng có nghĩa là không có bất cứ tai họa nào.
Hơn nữa bản chất Khổng Cửu Anh chính là một kẻ chứa chấp ngồi mát ăn bát vàng. Trong tình huống hiện nay, Khổng Gia Trang không những không mở rộng ra mà thậm chí còn có khi sẽ ngày càng suy yếu. Còn thế lực của Triệu Tử Doanh thì lại lên nhanh như diều gặp gió, cứ thế một bên tăng một bên giảm. Chẳng bao lâu, Triệu Tử Doanh sẽ giành được ưu thế, nhẹ nhàng nuốt trọn thế lực của Khổng Cửu Anh.
Nhưng việc Khổng gia mưu đồ Từ gia thì lại khác. Không nói đến việc Từ gia là nơi chế tạo vũ khí và là nơi cung cấp binh lính, của cải dồi dào, càng đáng lo hơn đó là nếu Khổng gia trang và Cảnh Sơn Từ gia hợp nhất, sau khi thế lực bành trướng sẽ là thế lực đối địch của Triệu Tiến. Tới lúc đó nếu đối đầu thẳng mặt, Triệu Tử Doanh chỉ còn biết dốc hết sức đối phó với Khổng Cửu Anh, như vậy nhất định sẽ có tổn thất, sẽ không rảnh để chú ý đến bên cạnh.
Vốn dĩ chỉ là một uy hiếp không cần bận tâm lại biến thành mối đe dọa to lớn, vậy mà Từ Trân Trân lại tặng cho hắn một cơ hội tốt như thế, Triệu Tiến làm sao có thể bỏ qua.
Triệu Tiến muốn đối phó với Khổng Cửu Anh, Khổng Cửu Anh càng hận không thể đưa Triệu Tiến vào chỗ chết. Hai bên đều rõ ràng lòng dạ của đối phương. Tuy nhiên sau khi thành Từ Châu bị bao vây, Triệu Tử Doanh thể hiện ra thực lực hùng mạnh làm kinh động bốn phương khiến không ai dám manh động. Binh mã của Khổng Gia Trang vốn dĩ không hề tham gia vào trận chiến mà chỉ lượn một vòng ở phía xa rồi đi. Những việc sau này Triệu Tiến cũng chẳng muốn truy cứu rõ ràng nữa.
Tất nhiên, việc Khổng Gia Trang vô liêm sỉ chen chân vào việc Triệu Từ kết thân có lẽ bởi vì cảm thấy sau khi hai nhà liên kết sẽ tạo thành mối đe dọa vô cùng lớn Khổng Gia Trang không cách nào ứng phó.
Ở cục diện như hiện nay, Khổng Gia Trang hầu như không hề có bất cứ đề phòng nào với Triệu Tử Doanh. Bởi lẽ quân đội của Triệu Tử doanh chỉ là bộ binh mà hai bên ngăn cách cả hai huyện lỵ và con sông Hoàng Hà, ở giữa không biết có bao nhiêu là thế lực cản trở. Lại thêm dưới trướng Khổng Gia Trang có đến mấy trăm kị binh và mấy nghìn tráng đinh, thực lực căn bản là vượt xa Triệu Tử Doanh. Bởi thế ông ta không thể ngờ là Triệu Tử Doanh sẽ tự mình ra tay tấn công trước.
Chính việc “không thể ngờ đến” này đã khiến cho Triệu Tiến nảy ra suy nghĩ tấn công bất ngờ.
Triệu Tiến ngồi trong phòng nghĩ đến tình hình hiện nay, súng kíp điểu còn chưa được thử dùng, Từ gia nếu thật không ngừng cải tiến nó và còn làm ra được càng nhiều loại hỏa khí tốt khác thì không cách nào từ bỏ được.
- Đội sáu đến rồi
- Đổi gác hoàn tất
Hai bên thay gác trấn thủ đều cần phải hô khẩu lệnh, không cần lo đánh thức người khác bởi Triệu Tiến muốn biết rõ ai đang đứng gác bên ngoài.
Đêm nay vẫn đứng gác y như thường lệ, nhưng Lý Xán thật sự xui xẻo. Bởi vì quá mức lơi lỏng mà bị Triệu Tiến gọi đến gay gắt giáo huấn một trận
Sáng ngày hôm sau, Lý Xán liền bị đuổi đến canh gác trấn thủ trong thành. Đối với binh sĩ của Triệu Tử Doanh thì đi vào thành Từ Châu thật sự không phải việc tốt. Bởi lẽ binh lính trong thành phải gánh vác luân phiên phòng vệ cả ba nơi tửu phường, kho hàng còn có Triệu gia, hơn nữa thỉnh thoảng còn phải ứng phó với những tình huống bất ngờ. So với ở Hà gia trang thì dễ chịu, thoải mái hơn nhiều.
Rất nhiều người không biết Lý Xán biết cưỡi ngựa. Mặc dù kỵ thuật của hắn không phải rất tốt nhưng vẫn đủ để xế chiều đến được thành Từ Châu
Sau khi vào thành, Lý Xán cũng không đến kho hàng đưa tin mà đến thẳng đến Hộ phòng của nha môn Tri Châu, Triệu Chấn Đường phó Tổng bổ đầu mới nhậm chức, mặc dù vẫn còn đang treo cánh tay bị thương nhưng thay vì ở nhà buồn chán ông chọn đến Bổ phòng bên này tuy bận rộn nhưng vui vẻ.
Đợi sau khi Lý Xán rời khỏi Bổ phòng, Triệu Chấn Đường liền mang theo vài tâm phúc đến chỗ Vưu Chấn Vinh. Trước lúc trời tối, một đám người vội vàng ra khỏi thành Từ Châu.
Còn Hà Gia Trang bên kía thì chính là kiểu ngoài lỏng trong chặt, thương hộ và ngươi bán hàng rong từ khắp nơi đổ đến, nhưng đều không ở lại lâu nên cũng không nhìn ra được điều gì.
Trời vừa sáng, Triệu Tiến đã đi đến chợ buôn lừa ngựa, đóng cửa nói chuyện cùng Vương Tự Dương, được một lúc thì sáu người làm Thát tử đã từng đi đến chỗ Triệu Tiến giúp việc đến nói là gia súc quá nhiều không trông coi hết được nên cần thêm người đến giúp. Thương nhân buôn gia súc ở chợ ngựa bên đó đều đã thu dọn sẵn để rời đến phương bắc rồi. Chẳng là hàng dự trữ của họ đều đã bán hết. Từ Châu năm nay tuy xảy ra nhiều biến cố nhưng lại vô cùng thuận lợi cho việc buôn bán gia súc, tất nhiên, muốn đi nhanh thì cần có ngựa, đất hoang thì cần trâu cày, hai việc này đều là những nhu cầu vô cùng cấp bách.
Bán hết trâu, ngựa và gia súc, lại chất đầy danh tửu Hán Tỉnh lên lạc đà và xe ngựa, họ dự định sẽ trước tiên đến phương Bắc. Có thể hình dung ra từ trước, lúc bọn họ quay lại Từ Châu lần nữa chắc chắn là sẽ kiếm được không ít tiền.
Nếu như là ngày thường, những trang dân và người ở trong Hà Gia Trang làm việc tại chợ buôn ngựa mà nhìn thấy mấy người Thát Tử này chắc chắn sẽ rất kinh ngạc. Bới lẽ những người này đều là cánh tay đắc lực của các thương nhân gia súc, họ vừa làm việc rất tốt lại vừa biết hộ vệ, những người như thế làm sao lại đến chỗ Triệu Tiến trông coi gia súc? Nhưng việc này cũng không ai dám dị nghị điều gì.
Khi trời sắp tối, Như Huệ mang theo người từ Vân Sơn Tự mời đến trở về, vị hòa thượng này tầm ba, bốn chục tuổi, trông rất có quý tướng, lúc cúi đầu chắp tay giống như tượng Phật, tiếng nói thì trầm thấp êm tai.
- Như Năng sư huynh chínhlà người đã từng cúng bái cầu phúc cho hầu hết các nhà ở Từ Châu.
Như Huệ giới thiệu lại thêm biểu hiện bề ngoài thật sự khiến cho người vô cùng tin phục
Vội vã lên đường, việc xe ngựa xóc nảy là điều không tránh khỏi, bởi vậy sắc mặt Như Năng vô cùng kém. Nhưng sau khi nhìn thấy Triệu Tiến, mặt vẫn tràn đầy ý cười chắp tay mà nói.
- Tiến gia cho gọi, quả thật là may mắn của tiểu tăng, không biết Tiến gia có điều gì chỉ bảo, tiểu tăng nhất định sẽ nghe theo.
Bề ngoài và lời nói cử chỉ thật sự một chút cũng không đồng nhất, Như Huệ thấy thế liền cười trêu chọc.
- Nếu như thiện tín các nơi mà nhìn thấy bộ dạng này của sư huynh, nhất định sẽ nghẹn họng nhìn trân trối a.
- Làm ăn là làm ăn, chính sự là chính sự, không thế vơ đũa cả nắm được.
Như Năng cười hì hì nói, Thật sự là không biết xấu hổ.
- Lần này làm phiền Như Năng sư phụ, ta chắc chắn sẽ hậu tạ.
Triệu Tiến cũng cười nói. Giao thiệp cùng người như vậy quả thật bớt đi rất nhiều phiền toái, rất dễ dàng trao đổi.
Nghe được hai chữ “hậu tạ”, Như Năng mặt mày càng rạng rỡ, gật đầu liên tục. Như Huệ thấp giọng dặn dò. Sau đó Triệu Tiến sắp xếp để Lưu Dũng đưa Như Năng đến trạch viện của Từ Trân Trân.
Như Huệ vừa cười vừa nói.
- Như Năng là đồ đệ của cha thuộc hạ, sau khi Viên Tín thượng vị, hắn tự nhiên cũng chẳng có tiền đồ gì, liền luôn mò mẫm chỗ tốt. Sau đó lại đắp nối với nhị tiểu thư của một nhà phú hộ, vốn định đợi sau khi con tròn mười tuổi thì sẽ hoàn tục. Trong tay hắn cũng có không ít bạc, nhưng vì không muốn ở nhà nhàn rỗi nên đến đây làm việc cho chủ nhân.
- Đợi xong đại sự lần này, ngươi cứ tự sắp xếp là được.
Triệu Tiến trả lời. Người khôn khéo, tinh ranh như vậy, Triệu Tử Doanh đúng là đang thiếu đấy.
Bên này chưa nói được vài câu thì Lưu Dũng đã dẫn Như Năng trở lại. Sau khi Như Năng vào phòng thì nghiêm túc nói.
- Triệu gia, đó đích xác chính là công tử Từ gia Từ Hậu Sinh. Tiểu tăng đã đến Từ gia vài lần, không thể nhầm được.
Triệu Tiến trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói.
- Mời Như Năng sư phụ ở lại Hà Gia Trang thêm vài ngày để Triệu mỗ có thể tiếp đãi chu toàn.
Như Năng biết rõ đây chính là giam lỏng nhưng vẫn tươi cười trả lời.
- Tiến gia có lòng.
Lưu Dũng bên kia vừa mang Như Năng rời khỏi, Triệu Tiến lại gọi người lại, sau đó nhìn thẳng Như Năng hỏi.
- Như Năng sư phụ, có việc này không biết ngài thuận tiện làm được hay không?
Trời vừa chập tối, đám lái buôn đều đã tản đi. Phần lớn bọn họ đều ở những thôn trấn xung quanh Hà Gia Trang, không rời đi sớm nên giờ chỉ đành đi gấp trong đem tối. Cũng có vài người may mắn thuê được phòng trọ bên trong trang nên họ thu dọn cửa hàng muộn hơn một chút
- Tiến gia, Tiến gia, xin ngài hãy mau đi cứu Vân Sơn Tự, bạo dân nổi loạn. Bạo dân nổi lọan rồi!
Từ trong trang bỗng vang lên một tiếng khóc hô thảm thiết, vô cùng thê lương.
Những người trẻ tuổi chờ báo danh còn có người rảnh rỗi muốn xem náo nhiệt đều xúm lại chạy đến, nếu không phải là Triệu Tử Doanh cản lại thì chắc chắn sẽ vây lại gần.
Dưới ánh sáng của mặt trăng và ánh đuốc có thể nhìn thấy một người mặc tăng bào đứng ở cổng lớn của Triệu Tử Doanh kêu khóc, gào thét, thấy vậy Triệu Tiến bước nhanh đi ra, thần sắc nghiêm nghị hỏi.
- Vân Sơn Tự xảy ra chuyện gì?
- Triệu gia, trong đám lưu dân thu nạp có kẻ gian cổ động mọi người làm loạn. Nói muốn san bằng Vân Sơn Tự, sau đó sẽ xông vào thành Từ Châu. Tăng nhân, tráng dân bổn tự hiện giờ đang gắng sức thoát khỏi vòng vây. Tiểu tăng cưỡi ngựa vội vàng chạy đến đây báo tin xin cứu viện. Tiến gia, hãy mau đến cứu Vân Sơn Tự.
Không ngờ trận bạo loạn lại lớn đến thế, xung quanh đều truyền đến một trận kinh hô trầm thấp. Triệu Tiến thần sắc nghiêm nghị nói.
- Vân Sơn Tự vì Từ Châu mà thu nhận lưu dân. Đây là việc đại thiện, Triệu mỗ nhất định phải đến ứng cứu. Hiện giờ sẽ lập tức lên đường, vị sư phụ này xin hãy đi nghỉ ngơi trước đã.
Vị tăng nhân kia cảm động rơi lệ đầy mặt, cuống quýt dập đầu liên tục. Những người chứng kiến cảnh này ai nấy đều khen Tiến gia nhân nghĩa.