Tiết trởi đã trở lạnh, giá rét và cái đói đã làm rất nhiều lưu dân bị chết trên đường, tuy nhiên, không có ai tỏ ra bi ai tiếc hận, hiện tại trước mắt bọn họ cuối cùng đã có một tia hi vọng.
Nhưng đến lúc này đã không phải là người nào người nấy lo chạy nạn nữa rồi. Giá rét, đói bụng khiến bọn họ cảm thấy dù là làm trâu ngựa, nô bộc cũng được hết, dù sao đó vẫn là còn sống, cũng có nhiều người từ trong rừng núi đi ra, quay trở về nhà mình.
Nhưng trở về thì trở về, những người chiếm đất của bọn họ lại không cho bọn họ một hột lương thực, để bọn họ tự sinh tự diệt, đợi đến đầu xuân, vào lúc thời điểm gieo trồng thì bọn họ mới đáng giá.
Sau khi trải qua điều này, có một số người chỉ đành phải lại một lần nữa bỏ trốn, chẳng qua phép tắc ở phủ Phượng Dương là ở thôn làng thì tính là dân chúng, lang bạt nơi khác thì coi là trộm cướp, giặc đói, bị giết không cần luận tội.
Bị giết, đói chết hay là đi Từ Châu tìm đường sống, người có đầu óc tỉnh táo đều biết phải lựa chọn như thế nào, cũng không phải mọi người đều đi về phía Bắc. Cuối năm Vạn Lịch thứ bốn mươi bốn, các châu phủ xung quanh phủ Phượng Dương, Từ Châu, phủ Hoài An, phủ Dương Châu và những nơi khác, giá cả trong chợ buôn người đều nhảy vọt, không kể là đối với người lớn dùng làm việc hay là bé trai bé gái dùng được vào nhiều việc kia, giá cả so với năm trước đều không chỉ tăng ba thành.
Lưu dân tạm thời dừng lại ở Hà Gia trang, ăn một chút, sau khi sàng lọc sơ qua sẽ có liên đội của Triệu Tự Doanh hộ tống tới hạ viện cùng với điền trang Vân Sơn Tự ở Tiêu huyện và Đãng Sơn. Có lưu dân sẽ được sắp xếp tại đó, có người lại đợi đến lúc Hoàng Hà đóng băng rồi mới qua sông, đi tới Khổng Gia Trang bên kia.
Hiện tại trên Hoàng Hà đã có băng nổi, đi thuyền gian nguy vạn phần, chỉ đành chờ đợi mà thôi.
Trong thư phòng của Triệu Tiến tại Hà Gia Trang, Triệu Tiến và bọn huynh đệ tụ chung lại bàn bạc.
- Lần thứ nhất, hơn ba ngàn năm trăm người, lần thứ hai hơn ba trăm người, lần thứ ba, một ngàn hai trăm người, lần thứ tư, năm trăm người. Ba ngày nay đã không có người tới nữa. Những người này dã an bài xong tại điền trang ở hạ viện Tiêu huyện, thậm chí không cần đến Đãng Sơn bên kia.
Nghe Như Huệ nói vậy, trên mặt Triệu Tiến không có một chút biểu tình thoải mái, hắn quay đầu nhìn về phía Chung Công Huy đang quỳ ở một bên hỏi.
- Ngươi nói ít nhất còn có sáu vạn? Không phải nói không ít người ly tán hay sao, không ít người chết đói sao, còn có không ít người bỏ đi nơi khác. Năm vạn ngươi nói lúc trước như thế nào lại biến thành sáu vạn vậy?
So với lần trước, sắc mặt Chung Công Huy mặc dù có chút phong trần, mỏi mệt nhưng khí sắc đã khá hơn nhiều, hai mắt đã có thần hơn, nghe được hỏi vội vàng trả lời.
- Đám hoạn quan và cẩu quan kia bức bách quá lắm, những người vốn ban đầu muốn hồi hương cũng đều thay đổi ý định mà trở về đây, vì thế nhân số chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi.
Triệu Tiến gật đầu, trong tay Chu Học Trí còn cầm cái bàn tính, bên tay còn đặt sổ sách, nghe đến mấy điều này liền rất nhanh tính toán, lông mày nhíu lại rồi giãn ra, sắc mặt khó coi dị thường, lúc này mới ngẩng đầu nói.
- Lão gia, không chứa nổi, Khổng Gia Trang bên kia vốn là có không ít dân chúng. Những người đó đuổi cũng không đi. Tính đến lương thực tồn trữ bên đó, thêm cả ở Bái huyện và Phong huyện cũng cung ứng được. Hiện tại, toàn bộ Từ Châu tối đa cũng chỉ tiếp nhận hai vạn lưu dân, hơn nữa, chúng ta cũng phải tiêu tốn một phần ba số bạc đang có.
Lúc nói điều này, Chu Học Trí vẻ mặt đau lòng, đây cũng là bệnh chung của những người quản sự sổ sách tiền bạc, trông coi lâu ngày thì xem thành đồ vật trong túi mình vậy.
- Tính cả chỗ Từ gia chưa?
Triệu Tiến mở miệng hỏi, Chu Học Trí lắc đầu.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Đại ca, hai vạn năm trăm ngàn người đã là công đức to lớn lắm rồi. Đi từng bước một thôi, một hơi nuốt quá nhiều sẽ không chịu nổi đâu.
Thái độ của mỗi người trong phòng cũng không sai biệt lắm. Những điều hiện tại đang làm đã đủ rồi, nắm giữ hai vạn năm trăm ngàn người này cũng đủ nhiều rồi. Về phần những người khác, nếu như không có người dẫn đường của Triệu Tự Doanh, không có người ở bên đường cung cấp chút ít lương thực, bọn họ thậm chí còn không cách nào đến được Từ Châu.
Nghe thấy điều này, Chung Công Huy ở một bên nhất thời căng thẳng, không màn tất cả cuống quýt dập đầu khẩn cầu, vội vàng nói.
- Tiến gia từ bi, Tiến gia khai ân a. Nhiều người như vậy, chậm một ngày sẽ chết cả trăm, cả ngàn người. Tiến gia, nếu như con đường này bị phá hỏng, chỉ sợ chính là khắp sơn cùng cốc hẻm không còn chỗ trú chân. Đây chính là mấy vạn nhân mạng đó, cầu xin Tiến gia.
- Lão gia, có thương nhân Phượng Dương đến, có việc gấp hồi báo, đoàn thương gia cả người toàn là máu, bị thương nặng.
Chính lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gia đinh báo cáo. Triệu Tiến đòi hỏi bọn họ chính là dùng lời nói ngắn gọn để nói rõ ràng sự tình.
Bọn thương nhân Phượng Dương của Triệu Tự Doanh nói trắng ra chính là phái đi phủ Phượng Dương bên kia thăm dò tin tức. Những người đó dẫn đường cho các đội ngũ lưu dân, có kẻ là những người giang hồ được tạm thời chiêu mộ, có kẻ lại là những tay giỏi giang trong doanh Nội Vệ.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Mang tới, tìm lang trung đến đây.
Bên ngoài vâng lệnh, không lâu sau cửa lớn mở ra, dùng cáng mang một người bị thương vào. Vết máu trên người người đó đã được lau sạch sẽ, miệng vết thương cũng đều được băng bó.
Người này có chút cung kính nói.
- Tiểu nhân bị trúng tên vào đùi và bả vai, không cách nào đứng dậy dập đầu chào Tiến gia.
Lưu Dũng đi đến xem, quay đầu ra hiệu cho Triệu Tiến. Triệu Tiến lập tức hiểu được người này hẳn là người trong doanh Nội Vệ, tuy nhiên lại xưng hô “Tiến gia” như người ngoài, chắc là vì để đảm bảo bí mật. Triệu Tiến cũng không nói toạc ra, chỉ mở miệng nói.
- Nằm nói cũng được, nói xong thì tĩnh dưỡng cho tốt, mọi việc không cần ngươi phải quan tâm.
- Tiến gia, tiểu nhân vốn ở Phù Ly Kiều dẫn đường cho lưu dân, trong tay đã tập hợp được hơn sáu trăm người. Hiện tại nước đã đóng băng, ngay lập tức đã sang được sông, hơn nữa lúc này không có người ở xa tới qua lại trên đường, ngay cả ban ngày cũng rất an toàn. Tuy hiên, tiểu nhân vì cẩn thận, cũng là theo chỉ bảo, chỉ đi lúc hừng đông và hoàng hôn.
- Trong đội ngũ có mấy người chạy đi, tiểu nhân cũng không bận tâm bởi vì những người này tâm tư rất loạn. Nhưng chưa đi được bao lâu, đại khai đến một địa phương cách Quái Thủy mười dặm liền ngẫu nhiên gặp hơn trăm tên quan binh, mấy chục tên đoàn luyện. Những tên này đều cưỡi ngựa. Nhìn thấy không trốn được, vốn định tìm một lý do để nói dối nhưng không nghĩ tới mấy tên đó không phân tốt xấu, tiến lên liền động thủ. Tiểu nhân thấy không tốt, vội vàng xông vào rừng cây bên cạnh, những người còn lại không có vận khí tốt như tiểu nhân, tan tác hết cả rồi.