Mọi người hô to đáp lại, một đường ngày nấp đêm đi, thậm chí ngay cả nói chuyện lớn tiếng cũng đều không cho phép, mọi người bị đè nén thật nhiều ngày, hôm nay cuối cùng cũng có thể buông tay động thủ, mỗi người đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Sau khi hô xong, Triệu Tiến liền xoay người chạy vào bên trong. Tiểu Chung kia chạy ở phía sau hắn và Trần Thăng. Chủ tướng xông lên trước rất dễ dàng gặp phải bất trắc, làm cho cả đội ngũ vì mất đi chỉ huy mà sụp đổ. Nhưng ở trong cả đội ngũ này, Triệu Tiến và Trần Thăng lại là hai người đều có vũ lực và phòng hộ mạnh nhất, bọn họ xung phong ở phía trước, thứ nhất là dẫn đội cổ vũ sĩ khí, thứ hai là để bọn họ đánh tiên phong sẽ tốt hơn những người khác nhiều.
Trang Lưu mặc tỏa tử giáp nửa người chạy tại bên cạnh Tiểu Chung, hắn lưng mang phác đao, tay cầm cung tiễn, khẩn trương quan sát xung quanh. Tiếp sau đó là đại đội nhân mã, bằng thân thủ của mấy người Lương tam thì bọn họ cũng nên xông lên tại phía trước, tuy nhiên bọn họ lại bị một đội lão gia đinh vây vào giữa. Càng vào lúc này, càng phải giảm bớt nảy sinh chuyện ngoài ý muốn.
Đội người của Triệu Tiến này chạy vào nội trang mấy chục bước thì mới có mười mấy hán tử xông lại đây, bộ dạng bọn chúng đều là áo mũ không chỉnh tề, nhưng trong tay lại cầm chắc binh khí. Sau khi nhìn thấy đám người Triệu Tiến, cử chỉ đầu tiên của đám người đó không phải reo hò xông lại, ngược lại là ngạc nhiên không biết làm sao, tiếp sau đó mới có tám chín người rống giận nhào lên, những người khác thì lại là quay đầu bỏ chạy.
"Vù" một tiếng, Trang Lưu đứng lại bắn một mũi tên. Hán tử xông lên đầu tiên kia lập tức trúng tên ngã quỵ xuống, tốc độ xông lên của mấy kẻ phía sau tức thì chậm lại.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Việc này còn dễ dàng hơn chúng ta nghĩ nhiều.
Trường mâu trong tay hắn đâm ra lại rút về, gã hán tử đứng trước mặt hắn vứt bỏ vũ khí ôm chặt lấy cổ họng đang phun trào máu của mình quỳ rạp xuống đất.
Trần Thăng sải bước về phía trước, y không dùng trường mâu mà quen dùng trường đao, tại trong căn nhà kiểu cách như trang viên nhà giàu này, trường đao sử dụng thuận tiện hơn trường thương nhiều.
Phác đao trong tay kẻ địch trước mặt Trần Thăng bị y đánh bay, người nọ còn chưa kịp phản ứng thì đầu của gã đã bị một đao chém xuống.
Máu tươi từ trong thân thể gã bắn ra tung tóe, những kẻ đồng thời xông lên còn lại đều dừng bước. Đám kẻ địch sáng sớm xông tới này đều được trang bị kỹ càng, hơn nữa nhân số thoạt nhìn cũng không ít, nhưng vừa động thủ, đối phương không có dựa vào việc nhiều người đánh ít người, cũng không có dựa vào binh khí và giáp trụ, thuần túy chính là dựa vào võ nghệ giết người. Chỗ nào cũng không bằng người ta, này còn đánh kiểu gì? Mọi người có lòng muốn liều mạng, đó là vì hy vọng liều mạng xoay chuyển được cục diện, nếu chỉ có một con đường chết, vậy còn không bằng bỏ chạy.
Đồng bọn phía sau kẻ bị chém đầu kia đều bị máu tươi của gã phun đầy mặt, ánh mắt bọn chúng cũng giống như bị che lấp, chỉ biết đứng tại đó quơ loạn binh khí. Triệu Tiến lẽ dĩ nhiên sẽ không lưu tình, trường mâu của hắn đâm xuyên qua cổ họng của đối phương. Gần như cùng lúc đó, Trần Thăng cũng rút trường đao của mình ra khỏi lưng một kẻ khác, mấy kẻ xông lại đều vội vàng vứt bỏ binh khí chạy trốn.
Trần Thăng hô lớn.
- Huynh nghe đi, bốn phía có tiếng khóc hô và chửi bậy vang lên, nhưng không có tiếng chém giết.
Lúc y nói chuyện, Trang Lưu đứng ở bên cạnh y lại bắn ra một mũi tên. Lần này hắn bắn cũng không phải là kẻ địch đang trốn chạy mà là bắn một kẻ xuất hiện ở trên đầu tường. Mũi tên cắm thẳng vào cái trán của kẻ đó, làm cho đối phương ngã thẳng xuống dưới.
Trước mắt chính là nội trạch của Khổng Cửu Anh rồi. Ngoại trang bao lấy nội trang, nội trang bao quanh nội trạch Khổng gia. Tường nhà của trạch viện Khổng Cửu Anh cao hơn tường rào của thôn trang vài thước, cũng có vọng lâu và đài bắn tên, phòng xá xây dựng chủ yếu theo hướng nam bắc, đám người Triệu Tiến xông vào từ hướng đông nên đây là bên cạnh của đại viện.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
- Cung tiễn thủ tiến lên ngăn chặn đài bắn tên, các huynh đệ mặc giáp thì đi vận chuyển đồ dùng trong nhà ở các phòng xá lân cận, chúng ta trèo tường tấn công.
Các cung thủ của Triệu tự doanh lập tức tiến lên, ngay cả bọn tiểu nhị Thát tử cũng đều xông tới. Số người biết bắn tên mới cỡ hai mươi mấy người nhưng bọn họ nắm phần thắng ở việc chiếm được tiên cơ. Thật ra, bên tòa đại viện này còn không có kẻ thứ hai thò đầu ra.
Bọn gia đinh thô bạo đấm vào cửa của cửa tiệm hai bên đường, không ai dám mở cửa, bọn gia đinh ngay lập tức dựng thang trèo vào, không bao lâu bọn họ đã mang từng chiếc bàn một ra. Sau đó, họ chuyển những cái bàn đó làm cầu thang đặt trước cửa chính, những người thân thủ nhanh nhẹn liền cắn chặt đao bay qua đầu tường, mấy người Lương tam cũng ở trong đó.
Cho đến tận lúc này, Triệu Tiến mới phân thần lắng nghe, toàn bộ nội trang của Khổng Gia Trang đã bắt đầu náo loạn. Tiếng người khóc la, còn có tiếng chó sủa ầm ĩ, những tiếng hô chém giết cực ít, ngẫu nhiên hòa vào với nhau nhưng tiếng la khóc lại nổi lên ở khắp mọi nơi.
Triệu Tiến quát to.
- Lần này thật sự là quá dễ dàng.
Càng ngày càng có nhiều gia đinh đạp lên cầu thang được tạo bằng những cái bàn bay qua tường thành, cửa chính bên này cũng được mở ra.
Triệu Tiến cầm trường mâu lên xông vào bên trong, Trần Thăng nhanh chóng đuổi kịp. Hai người đi chưa được mấy bước, Triệu Tiến đã quay đầu nói.
- Đệ yên tâm, chúng ta sẽ không giống như bọn chúng đâu.
Sau cửa chính ở phía đông nội viện của Khổng gia chỉ có một cỗ thi thể đang nằm đó. Trên trán của cái xác cắm một mũi tên, trừ điều đó ra thì ngay cả một giọt máu cũng đều không có.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Bản lãnh của bọn chúng chỉ là cưỡi ngựa ra ngoài đe dọa người ta thôi, một khi bị giết tới, bọn chúng không lên được ngựa, không thể tụ lại, ý chí gì cũng đều mất sạch.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại hô to.
- Hô to lên, buông vũ khí xuống thì không giết.
Mệnh lệnh rất nhanh lại được truyền xuống, rồi được mỗi gia đinh của Triệu Tự Doanh đang dũng mãnh xông vào trong nội viện quát to lên.
Cảnh tượng rất hỗn loạn, rất nhiều người chân tay luống cuống khóc hô chạy trốn, nhưng lại không có một ai dám đi chống cự tử chiến. Có một số hộ vệ cầm binh khí bị chém chết một người liền xoay người bỏ chạy hoặc khóc rống lên quỳ xuống đất đầu hàng. Đợi đến lúc tiếng hô kia của Triệu Tự Doanh vang lên, bọn chúng lại càng không có ý chí chiến đấu, ai nấy cũng đều quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Không biết ai hô một câu.
- Chuồng ngựa cháy rồi!
Triệu Tiến quay đầu nhìn sang liền phát hiện một chỗ bên ngoài ngoại trang đã bốc lên khói đặc.
- Vị thiếu gia này, trạch viện của Khổng lão tặc đang ở ngay phía trước, ông ta bây giờ còn không kịp đi đâu.
Tiểu Chung đứng bên cạnh nhịn không được nhắc nhở, khuôn mặt y vì hưng phấn mà đều vặn vẹo biến dạng.
Triệu Tiến liếc nhìn Tiểu Chung một cái, cười nói.
- Hôm nay ngươi sẽ được giải hận.
Bố cục của Khổng Gia Trang lấy nội viện của Khổng Cửu Anh làm trung tâm, một tầng bọc một tầng, Triệu Tự Doanh đột nhập từ mặt đông của nội trang, những người của các mặt khác thoáng chốc đã kịp nhận ra được tin báo.
Lưu Trình thân là thủ lĩnh nhân mã của Khổng gia tự nhiên là ở trong nội trang, bởi vì gã thường xuyên dẫn đội đi tới các nơi cho nên gã vẫn giữ vững phòng bị cùng tay chân mau lẹ hơn người khác nhiều.
Tiếng ồn ào vừa vang lên bên ngoài, Lưu Trình liền xoay người bật dậy. Gã khoác đại y phục vào, cầm đao bước nhanh ra sân, tâm phúc dưới tay của gã cũng đã đứng đó, điệu bộ của bọn chúng cũng không hề chậm, lập tức tập hợp được hơn mười người. Thú cưỡi của Lưu Trình và bọn thuộc hạ đều đặt ở bên cạnh mình nên bọn chúng đều đã lên ngựa.
Lưu Trình ngồi trên ngựa lớn tiếng thét to.
- Mau đi gọi người tới, kẻ thù là nhằm về phía Cửu gia đó.
Bọn thủ hạ của gã ở trên ngựa dạ vang, lập tức cưỡi ngựa tản ra các nơi. Không bao lâu sau, lại có mấy chục người chạy tới đây.
- Mọi người tới chỗ chuồng ngựa lấy ngựa trước đi, sau đó chúng ta sẽ đem lũ tặc nhân kia đánh văng ra.
Lưu Trình nghe trong trang tiếng giết vang lên rung trời liền cảm thấy vô cùng lo lắng.
Có người thét to.
- Hổ gia, cần phải tập trung đám đoàn luyện bên ngoại trang lại mới được.
Cục diện bây giờ tựu chung lại là càng nhiều người càng tốt.
Lưu Trình vừa muốn nói chuyện, gần trăm người bị gã tập hợp lại liền trở nên an tĩnh, mỗi người trong bọn họ đều nhìn về phía một hướng. Nơi ấy khói đặc đang bốc lên cuồn cuộn, ở bên cạnh còn loáng thoáng nghe được tiếng ngựa hí chói tai.
- Ngựa… Ngựa bị đốt!
Có người lắp bắp nói, thanh âm kẻ ấy phát rồ không có chút sức lực nào.
Sắc mặt mỗi người tụ tập tại nơi đây đều trở nên xám như tro tàn. Bọn họ là bọn tay chân cốt cán nhất của Khổng Gia Trang, thứ giúp bọn họ hoành hành Từ Châu và ba tỉnh lân cận chính là đội nhân mã, mặc dù bọn họ ham ăn biếng làm nhưng đứng trước đám đoàn luyện hương dũng luôn khổ luyện kia vẫn luôn chiếm được cực đại ưu thế chính là bằng vào tấn công bất ngờ cùng nhanh nhẹn của ngựa, nếu không có vật cưỡi, bọn họ cái gì cũng không xong.
Có lẽ bọn họ cũng có võ nghệ, sức mạnh của họ cũng hơn những thanh niên trai tráng tầm thường. Nhưng khi không có thú cưỡi, dũng khí của mỗi người đều đã tan thành mây khói.
Ngay cả Lưu Trình cũng không ngoại lệ, lòng hắn lạnh lẽo vô cùng. Đợi đến lúc hắn kịp phản ứng lại thì mới phát hiện được mấy chục người hắn mới vừa tụ tập lại kia không ngờ giờ đã chạy tứ tán hơn phân nửa.
- Khốn kiếp! Lũ tặc nhân là nhắm vào phía Cửu gia, nếu chúng ta lại không qua cứu thì Cửu gia sẽ lâm vào trong nguy hiểm, Khổng Gia Trang của chúng ta cũng không xong rồi.
Lưu Trình tức giận đến mức ngồi trên ngựa mà rống to. Nhưng dù hắn hô đến cỡ nào cũng đều không có cách nào ép buộc được những kẻ đang chạy. Gã tức giận giục ngựa đuổi theo hai tên, giơ tay chém xuống.
Nhưng vẫn không thể ngăn cản những kẻ đang chạy trốn ấy. Có kẻ trốn, cũng có không ít người đang trốn ở trong nhà chạy ra, không đầu không đuôi mà chạy về phía bên kia. Triệu Tự Doanh từ một bên giết vào, rất nhiều người đều vô tình chọn nơi có tiếng kêu nhỏ mà chạy tới.
- Hổ gia, chúng ta đi thôi.
Có người la lớn ở phía sau hắn.
Nghe thấy thế Lưu Trình quay đầu lại liền muốn động thủ, nhưng vừa quay lại gã mới nhận ra đó chính là thủ hạ được mình tin cẩn nhất, hắn lập tức mắng.
- Đi cái chim, Cửu gia làm sao bây giờ?
Thủ hạ kia cưỡi ngựa tiến sát lại, cắn răng hạ giọng nói.
- Hổ gia, đám người chúng ta đi ra ngoài đánh nhau chết đi sống lại đấy, nhưng mà mấy năm nay ai mới là người chiếm được tiện nghi đây? Mấy ả kĩ nữ trong phòng Cửu gia ai cũng được nhiều hơn chúng ta, đám thân thích của đám đó chẳng lẽ lấy được ít hơn chúng ta sao? Chúng ta cưỡi ngựa chém giết, bọn chúng lại ở nhà nịnh hót hùa theo, ngày thường lại luôn cưỡi ở trên đầu chúng ta tác oai tác quái.
Một người khác cũng đi tới bên cạnh y, giọng đầy buồn bực nói.
- Hổ gia, bên kia vừa bị đốt, Khổng Gia Trang bên này cũng coi như xong. Chúng ta đi thôi! Chúng ta có đao có ngựa, dù tới nơi nào huynh đệ chúng ta cũng sẽ có một miếng cơm ăn. Thật sự không được nữa, chúng ta liền qua sông tìm nơi nương tựa Triệu Tiến đi.