Đến lúc này, tất cả đều kịp hiểu ra chuyện gì. Trâu tú tài mới vừa rồi xem lời dò hỏi dường như mạo muội hồ đồ nhưng thật ra có hai tầng ý đồ. Triệu Tự Doanh hiện giờ đã có tầm vóc gần ba ngàn người, với sức người như thế nếu như chiếu theo đất đai như vậy chia thưởng số lượng phải cực kỳ khủng khiếp, nói không chừng phải bảo mọi người cùng nhau gánh vác một phần. Nếu như Triệu Tự Doanh thật có tâm tư này, vậy thì nhắc đến trước dễ đối phó, hoặc đàm phán tranh lấy chút điều kiện có lợi. Tầng ý đồ thứ hai đó là, nếu như Triệu Tự Doanh chính mình đã gánh được trên vai phần ban thưởng nặng như vậy, thực lực Triệu Tiến càng hơn thế nữa, thiện ý và đặt cược của tất cả càng nên khảo xét một phen.
Đồng ruộng và đất đai Hà Vĩ Viễn năm đó, sản nghiệp và điền trang của Vân Sơn Tự, trang viên của Khổng Gia Trang. Mấy chỗ này năm đó đều là chỗ bàn tán ngưỡng mộ của mọi người, chỉ cảm thấy đây đều là sản nghiệp lớn tựa trời, nhà mình không biết phải buôn bán làm ăn cỡ nào mới có được. Không ngờ rằng hiện giờ đang dưới danh nghĩa của Triệu Tiến. Có tiền tài quyền thế bậc này tất nhiên dư sức gánh vác phần ban thưởng này.
Hơn nữa có tiền tài quyền lực và quy củ bậc này, khiến cho con cháu nhà mình kéo sang cũng là một lựa chọn tốt, cộng thêm phần sản nghiệp ruộng vườn nhà mình đơn bạc, thật không bằng để cho bọn chúng ra đây để giành lấy về cho mình.
Hoài nghi, xấu hổ và an tĩnh qua đi, toàn trường lại dâng trào náo nhiệt, người người tranh nhau lên trước đứng thẳng lên biểu đạt tâm ý giống như nhau, chính là trong nhà có con cháu rất nhiều muốn đưa sang đây, những người đưa con cái huynh đệ sang kia đều là thổ hào thế lực tầm cỡ không lớn. Còn đa số những người đang ngồi đây đã đưa đến cháu con và họ hàng xa, hiện tại bọn họ hạ quyết tâm muốn tăng thêm.
Lúc này Triệu Tiến giống như một lão giang hồ hơn bốn mươi tuổi lịch luyện từng trải lâu năm, vẻ mặt mang theo nét cười chân thành, không ngừng phất tay nói.
- Các vị đừng nóng. Các vị đừng nóng.
Mặc dù như vậy cũng ngăn không được nhiệt tình bên dưới, rất nhiều người rời khỏi chỗ ngồi chen chúc về phía trước. Như Huệ nhìn thấy thế vội vàng quay đầu xua tay chỉ trỏ, tiếng trống lại vang vọng, còn có hai mươi mấy vị gia đinh nhanh chân bước tới gần. Hai bút cùng vẽ, toàn trường tựu chung cũng dần dần yên lặng.
Triệu Tiến cười nói.
- Các vị hương thân, Triệu Tự Doanh là chỗ nói phép tắc. Triệu mỗ định xong lúc nào chiêu mộ, lúc nào kết thúc. Đó chính là phải chiếu theo người tới đây. Nếu như không chiếu theo phép mà làm, há không phải hủy thanh danh của mình. Tuy nhiên, Triệu mỗ cũng sẽ không để cho các vị thất vọng đau lòng sẽ lập ra một đội mới mang theo bên cạnh dạy dỗ truyền thụ. Tên gọi là đội tân đinh. Không, phải gọi là đội học đinh.
Vốn cho rằng Triệu Tiến sẽ không ưng thuận, nghe được cái này tất cả mới yên lòng, thần sắc Triệu Tiến lại nghiêm túc nói.
- Chỉ cần vào Triệu Tự Doanh thì phải tuân thủ phép tắc của Triệu Tự Doanh, các vị nếu như thương xót con cháu, vẫn là không nên đưa tới nữa.
Quan sát, tham dự, bàn luận đến lúc trời tối đen, mỗi người đều có chút mệt mỏi, nhưng mỗi người đều rất hưng phấn, mặc dù cũng có xe ngựa, nhưng không có người rời khỏi.
Cũng may Hà Gia Trang bên này đã sớm sửa soạn sẵn tất thảy, đầu bếp trong doanh cũng có, gà vịt thịt cá và rượu ngon cũng đầy đủ hết. Từ sớm đã bắt đầu nấu nướng, mùi thơm thức ăn tràn ngập bên trong Hà Gia Trang dẫn tới từng người đều nước miếng chạy thành dòng.
Chỗ nghị sự biến thành vùng đất yến hội. Ánh đuốc, lửa trại đều thắp sáng bốn phía, vừa dùng chiếu rọi, vừa nướng thịt heo dê.
Những cường hào thân sĩ khắp nơi Từ Châu kia lúc bình thường tự ở chỗ của mình, vốn dĩ không có cơ hội nào gặp mặt nhau, lần này bọn họ có được cơ hội tốt, mặc kệ trước đó có thù cũ nợ mới gì đều chồng chất nét cười tươi với nhau chuyện trò khách khí, đắp nối giao tình. Cứ thế cho đến buổi tối ăn uống thoải mái.
Không ít người vẫn chờ tới lúc này đắp nối giao tình với Triệu Tiến, tuy nhiên Triệu Tiến đã không thấy bóng dáng ở đây, chỉ có Như Huệ và Chu Học Trí ở chỗ này cười hì hì tiếp đãi quan khách. Hai vị này cũng cần phải kết giao, tất cả đều phải đi tới vây xung quanh.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đang ở trong thư phòng, Lôi Tài dáng người thấp bé đứng ở trước mặt bọn họ. Rất nhiều người đều biết, những thiếu niên năm đó tỷ võ đánh nhau ở bãi chứa hàng, ngôi vị ở Triệu Tự Doanh cũng không tệ, dù sao có phần thân tình cũ này còn đấy. Còn Lôi Tài cũng là người lúc đó lại có giao tình rất tốt với Lưu Dũng, lý ra cũng nên được trọng dụng.
Tuy nhiên người ngoài nhìn ra, Lôi Tài ở trong Triệu Tự Doanh luôn như ẩn như hiện, thậm chí còn không có địa vị trọng yếu như Trần Hồng. Chẳng hạn như nói, hôm nay tuy rằng định ra xong Chu Học Trí tổng quản tiền bạc, nhưng tính toán sổ sách chi tiêu ở đây Trần Hồng vẫn là người chấp chưởng, chỉ có điều y tuổi tác quá nhỏ, đưa cho chức vụ chính thức không được mọi người tuân phục cho lắm.
Hôm nay tất cả nghe được từ đầu đến cuối, đều không nghe thấy tên Lôi Tài, có người không vui vẻ, nhưng cũng không quá để trong lòng, tâm tình phập phù cũng rất bình thường huống chi bọn họ lớn tuổi như vậy.
Triệu Tiến thanh âm nghiêm túc nói.
- Tiểu dũng không chỉ phải làm đội Nội Vệ, đệ ấy còn phải trông coi các nơi, còn phải bận rộn thương hành Từ An, cần có người trợ giúp đệ ấy một tay. Lôi tử, ngươi làm việc dụng tâm cẩn trọng, phải đi giúp đỡ thật tốt cho Tiểu dũng.phó đội trưởng đội Nội Vệ giao cho ngươi.
Sắc mặt Lôi Tài có chút bình tĩnh, không có mảy may bất kính nào đứng nghiêm vâng dạ. Y vốn là một tên béo mập, nhưng về sau chịu không ít khổ cực, thân hình trở thành gầy yếu. Ở Triệu Tự Doanh tất nhiên ăn no ăn ngon, nhưng vẫn không có béo trở lại được, hơn nữa ngay cả lưng eo cũng có chút còng veo. Triệu Tiến và bọn huynh đệ chỉ chẳng qua có chút thành thục sớm hơn tuổi tác, nhưng Lôi Tài nhìn giống như người ba bốn mươi tuổi.
Trong ngoài Hà Gia Trang theo quy củ của Triệu Tự Doanh, trong ngoài thành Từ Châu không người nào thích nổi Lôi Tài. Từ ban đầu là một người khá là sáng sủa, về sau lại biến thành càng lúc càng âm trầm, làm cho người ta cảm thấy rất không thoải mái, ngược lại thái độ Triệu Tiến đối với y vẫn luôn không có thay đổi.
Triệu Tiến chỉ bảo nói.
- Cấp bậc của ngươi cũng là Giáo doanh, tuy nhiên chuyện đội Nội Vệ làm là việc bí mật, ngươi làm việc cũng nên giữ gìn cơ mật, ta không muốn quá nhiều người biết ngươi là phó đội trưởng đội Nội Vệ.
Lôi Tài trầm giọng trả lời.
- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ hiểu rõ.
Triệu Tiến cười lắc đầu, giọng điệu trêu chọc nói,
- Ngươi cũng bỏ bớt già dặn chút đi, cứ tiếp tục như vậy, coi chừng về sau tìm không được vợ.
Lôi Tài không có đón nhận lấy câu nói đùa này, Triệu Tiến cũng cho qua không để ý tới, mở miệng nói tiếp.
- Ngươi vẫn luôn chiếu cố mấy đứa con cái kia của thúc thúc nhà ngươi. Sinh kế của ngươi lại túng bấn như thế. Ta trước kia quá bận rộn, thiếu sót ngươi bên này, đây là ta không đúng. Lần này một ngàn năm trăm mẫu ruộng tốt tươi ở núi Vân Long bên kia giao riêng cho ngươi làm thôn trang nhỏ. Hoa mầu làm ra coi như là của cải riêng cho ngươi, nơi đây chi thêm một ngàn lượng bạc nữa, không đủ lại đến đây lấy.