Triệu Tiến không để mất quá nhiều thì giờ, Uông gia này cũng không đáng để hắn mất quá nhiều thời gian, chỉ leo lên ngựa rồi nói.
- Nếu đã đáp ứng hai chuyện của Triệu mỗ, như vậy chuyện trước kia xóa bỏ, nhớ là không được làm chuyện gì sai lầm nữa, khoái mã của Từ Châu chỉ cần mấy canh giờ là sẽ đến Túc Châu thôi.
Người trên ngựa vừa vung tay, bọn gia đinh đang đứng trang nghiêm cũng xoay mình trèo lên ngựa, tay chân đều rất nhịp nhàng, người Uông gia nhìn thấy đều nhất tề run rẩy. Có mấy trăm người như vậy dưới trướng, ở Túc Châu, thậm chí là ở một vùng đất lớn hơn nữa cũng thoải mái hoành hành, đáng cười nhất là bản thân mình mắt mù, không ngờ lại gây chuyện với thế lực như vậy.
Bên kia Triệu Tiến còn chưa thúc ngựa, Uông Di Thế lại vỗ trán, cao giọng hô.
- Tiến gia khoan hãy đi, tiểu nhân có việc bẩm báo.
Dòng chảy lưu dân tập trung về phía bắc, nhân sỹ ở phủ Phượng Dương đã phát hiện được hơn mười ngày rồi, lúc đầu vốn là mặc kệ không quản, sau đó phát hiện có người ngăn chặn nên càng vây lấy những chỗ tốt trên ruộng đất của mình lại, một lượng lớn người như vậy chính là một nguồn lực rất rõ ràng, cần phải lôi kéo.
Tuy nhiên, những lưu dân trước đó đều đã tới ranh giới giữa Túc Châu và Cố Trấn ở phía bắc Phượng Dương, rất nhiều người trốn vào nơi hoang dã ở Túc Châu, ở đó không cần chờ quá lâu sẽ có người tới tìm bọn họ, đưa bọn họ đi tới Từ Châu.
Không quá lâu sau, những người này cũng bị phát hiện. Tại Cố Trấn, một đường thẳng từ Túc Châu đến Từ Châu và Phượng Dương, khắp nơi đều có đoàn luyện hương dũng chặn lại, thậm chí còn có giang hồ, cướp đường, mã tặc.
Ngoại trừ đoàn luyện hương dũng dùng sức mạnh, cầu xin vài tiếng còn được, nhưng bọn giang hồ, cướp đường lại không khách khí chút nào, ngay lập tức dùng đao đe dọa, đối với bọn chúng, giết người, đả thương người đã quá quen thuộc.
Khoảng cách tới bên này hơi xa, lại mắt thấy cường hào ức hiếp người dân, dùng tiền thuê kẻ mạnh tới cướp người, một người mấy trăm văn tiền, so với đầu dê còn rẻ hơn rất nhiều.
Đám trộm cướp đó cũng không có nhân tính, cưỡng bức người trở về chỉ đối đãi với những lưu dân này như gia súc, lại gây tai vạ cho mấy nữ nhân có sắc vóc ở trong đó, sau đó những nữ nhân và hài đồng may mắn còn sống lại trở thành hàng hóa đáng giá được bán ở các châu huyện của phủ Phượng Dương, hoặc bán đi Dương Châu, Lư Châu.
Tề Mi Trại này chính là một nơi như vậy. Trại này trên dưới có một trăm tên, lúc bình thường ở Linh Bích, giữa Túc Châu và Cố Trấn, làm chút chuyện cướp của, đánh thuê. Mấy chỗ thổ hào trên đất này cũng không dám tùy ý làm bậy, cho nên bọn chúng sống rất thoải mái.
Sơn trại của bọn chúng nằm cạnh một doanh trại nhỏ của quân đội, nằm trên đường lớn giữa Túc Châu và Cố Trấn, mỗi ngày ra ngoài lùng bắt lưu dân, lúc đầu còn bắt về sau đó đưa đi các nơi, sau đó nhốt vào hàng rào vây lại giống như trâu ngựa, bán ngay tại chỗ.
Tề Mi Trại này làm ăn buôn bán rất sớm, thanh danh cũng lan truyền đi xa, mỗi ngày đều có người đến đây mua người, chọn người. Ngoài thổ hào trên đất phủ Phượng Dương còn có người tới từ Dương Châu, thậm chí là bọn buôn lậu ở Giang Nam, người được chọn trước hết là lao động cường tráng, sau đó là nữ nhân và con nít, làm ăn buôn bán lớn, lợi nhuận hằng ngày đút túi sống rất phong lưu.
Một thế lực trộm cướp hơn trăm người, lại chọn ra những tráng đinh không có nhân tính từ trong đám lưu dân, hiện tại cũng đã có tầm vóc hơn bốn trăm người.
Bọn chúng bắt lưu dân lại cũng không có cứu tế gì, thẳng thừng bỏ đói, trốn chạy, phản pháng liền giết chết, chỉ những nữ nhân nhìn không tệ và con nít ít nhiều còn có cái ăn, vừa để bọn chúng vui đùa, vừa bán được giá tốt.
Cả doanh trại tanh hôi ngút trời, ngày nào đều có lưu dân bị chết. Lúc này nếu bị mua thì còn là giải thoát, mặc kệ tháng ngày sau này trở thành gia súc, dù sao cũng chết là cùng, nhiều ít cũng còn có cái ăn.
Bọn đầu mục cốt cán của Tề Mi Trại tất nhiên sẽ không ở nơi bẩn thỉu mà ở trong nhà cửa gần bên cạnh, đây là nơi mà địa chủ lúc trước vất bỏ để chạy nạn, mỗi ngày trong doanh tuyển ra nữ nhân, đưa đến đây để vui đùa.
Mắt thấy tiết trời ngày càng lạnh, bắt được người đúng thật là rất tốt. Hôm qua cưỡi ngựa ra ngoài một vòng liền bắt về được vài trăm người, tuy nói có người bỏ chạy mất mạng nhưng số đó cũng đủ, lại có một khoản tiền nữa, thậm chí còn vui vẻ được chốc lát.
Xung quanh chỗ nhốt lưu dân dĩ nhiên phải có người gác. Bởi vì dư dả nên người bình thường trong Tề Mi Trại đều có các loại binh khí tốt như phác đao, thiết gia hỏa, ngay như đám mới gia nhập cũng được dùng đao búa cũ, không phải dùng mộc côn vót nhọn.
Ở trong này trực, tâm tình của đầu mục rất bực bội. Trời trở nên càng lạnh, y cũng muốn trở về ôm nữ nhân để vui vẻ.
Đi qua một chỗ rào chắn, y nghe thấy bên trong có tiếng nữ nhân hô khóc cầu cứu.
- Lão gia, xin thương xót cho miếng ăn, đứa nhỏ này không chịu nổi rồi.
Tên đầu mục này căn bản không thèm nhìn, cất bước định đi qua. Người phụ nữ lưu dân kia có lẽ là quá khẩn trương nên vươn tay ra, thiếu chút nữa là bắt được tay y.
Người phụ nữ lưu dân đó rất dơ, nắm lấy một góc áo bào của đầu mục, để lại một dấu tay. Đầu mục kia không kịp tránh mà phụ nhân kia khí lực quá lớn, áo bào không ngờ bị xé rách ra. Y lập tức giận dữ, phác đao trong tay chém mạnh xuống.
Máu văng tung tóe, một đao kia bổ thẳng xuống phụ nhân và đứa nhỏ trong lòng ra làm ra. Một đao hai mạng, đám lưu dân bên trong rào chắn lập tức xôn xao, rất nhiều người bị máu bắn lên làm cho sợ hãi, theo đó tránh về hai bên, nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía tên đầu mục kia.
Đầu mục này còn chưa kịp làm gì thì thủ hạ của y đã cầm đao, kiếm trong tay đâm chọc ép lưu dân lui ra phía sau. Lưu dân nhiều người như vậy, bị đói lâu ngày như vậy, cũng đều là tay trần, căn bản không có sức lực phản kháng, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị giết sạch sẽ.
- Lang gia, người từ phương bắc đến, có xe có ngựa, nhìn như là đến mua gia súc.
Có người cao giộng hét lớn, đây là người canh gác trên quan đạo nhìn thấy có khách nhân đến.
Tên đầu mục này từ trước bị gọi là Tứ Cẩu, nhưng kẻ dưới đương nhiên không dám gọi như vậy mà chỉ nịnh nọt, gọi là “Lang gia”.
Tên đầu mục này tiện tay chà xát thanh phác đao lên người một lưu dân, hét lớn.
- Mau về mời đại gia, nhị gia đến, phấn chấn lên một chút cho ta, đêm nay có thưởng.
Một đám người phía dưới đều cười vang vâng dạ, khao thưởng hoặc là rượu thịt, hoặc là nữ nhân, tóm lại là được vui vẻ rồi, mà đám lưu dân cũng tràn đầy hi vọng, rời khỏi cái nơi chốn giống như ổ gia súc này thì nơi nào cũng đều tốt hơn, tóm lại là còn có đường sống.
Tứ Cẩu kia cũng rảo bước đứng lên một đống đất, nhìn xa xa về phía bắc, thấy được một đội ngũ hơn trăm người đang hướng tới bên này, trong đó không ít người cầm binh khí, trong đội ngũ còn có mấy cỗ xe ngựa không có chứa vũ khí bởi vì muốn giam nhốt lưu dân, nếu chẳng may nửa đường bỏ trốn hoặc là làm phản thì sẽ trấn áp, có xe lớn thì dễ dàng hơn. Đã bỏ tiền ra mua thì cũng phải quý trọng một chút, chắc chắn sẽ có chút rau dại làm thức ăn, giúp đám lưu dân chống đỡ được trên đường trở về.