Mọi người đều gật đầu vâng dạ. Vương Triệu Tĩnh bên này lắc lắc đầu, thở dài nói.
- Đám dân chúng kia thật là đáng thương, phải vất vả lắm mới chạy tới bãi cỏ hoang, vốn muốn gian khổ để mưu sinh, lại bị tàn sát như vậy, thật là thảm!
Triệu Tiến liên tục đưa ra mấy vấn đề, giọng điệu có hơi lo.
- Quả thật rất thảm, chỉ có điều ta thay đổi cách nói, những người dân thường kia chính là lưu dân ngày đó ở ngay dưới thành Từ Châu, bất chấp sống chết tấn công thành chém giết. Bọn họ là những người giống như vậy. Đệ cho rằng Thảo Oa Thập Bát Trại chính là những người bảo vệ thôn xóm, làm yên lòng dân chúng sao? Bọn họ lẽ nào làm những điều không phải là những thủ đoạn của giặc cỏ sao? Tay bọn họ không dính máu sao?
Vương Triệu Tĩnh ngẩn người ra một lát, lại là chậm rãi gật đầu. Triệu Tiến cũng yên lặng một hồi, cười chua chát tự giễu cợt nói.
- Vừa rồi những điều bọn họ nói làm huynh tức giận, không ngờ còn có ý kéo chúng ta vào chuyện riêng, thật vô lý.
Ba huynh đệ Tề gia nói rất chân thành, những chuyện nói ra cũng không hề giả dối, chỉ có điều lại có cách nghĩ trói buộc Triệu Tiến làm theo mình. Điều này làm cho Triệu Tiến rất khó chịu.
Lưu Dũng tiếp lời nói.
- Đại ca, đám người có hành tung khác thường hôm qua kia đang ở trong đại lao của Châu nha, do người của chúng ta trông coi.
Triệu Tiến không trả lời câu này, lại chuyển sang một vấn đề khác nói.
- Văn Hương Giáo ở trong thành ngoài thành không có động tĩnh gì khác lạ?
Lưu Dũng lập tức trả lời.
- Không có, không chỉ là Trịnh Toàn bên kia không có tin tức gì, tai mắt của chúng ta cũng không phát hiện ra điều gì cả.
Triệu Tiến đứng dậy nói.
- Đi, tất cả chúng ta đều sang xem.
Sau khi ngày hôn sự gần kề, các nơi đều giữ ý không nhắc tới Văn Hương Giáo. Thật ra không phải nói tới Văn Hương Giáo là xui xẻo, mà là mọi người đều biết chuyện này chưa biết chừng sẽ làm Triệu Tiến nhớ tới Mộc Thục Lan.
Tới đại lao bên kia, cai ngục nhà lao ra đón, lại là nói ra đầy những lời chúc mừng may mắn. Tiệc mừng hôm qua cũng có cai ngục nhà lao này, làm cho vị này cảm thấy mát mặt, tất nhiên là vô cùng cảm kích với Triệu Tiến.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đến bên này cũng không phải là một, hai lần. Mọi người đều biết phải làm gì. Cai ngục đã sớm dọn ra một khu, ở mấy gian phòng trống bên ngoài mấy căn phòng giam giữ mấy người tóm được hôm qua kia. Trong này ngoài gia đinh của Triệu Tự Doanh ra, các tù nhân đều không được phép tới gần. Triệu Tiến dẫn người tới đó. Cai ngục lại đưa tất cả tù nhân và ngục tốt ra ngoài.
Trước khi đi, đội trưởng nhà lao còn ân cần nói với Triệu Tiến.
- Tiến gia, bốn nữ phạm nhân đều được giam ở phòng giam riêng của nữ rồi.
Lưu Dũng vừa đi vừa kể lể.
- Đại ca, từng người trong này đều đã bi lục soát khắp người, đều là những binh khí ngắn các loại như dao găm và đoản đao, tiền bạc không có nhiều, xem ra không giống như các loại dân giang hồ hay giáo phái, mà lại giống như những người xuất thân từ bần khổ. Hỏi bọn họ cái gì cũng không nói, nghe giọng nói là biết là người của Phủ Phượng Dương bên kia.
Cát Hương đi theo ở phía sau đột nhiên mở miệng hỏi.
- Giống như lưu dân sao?
Mọi người đều giật mình rồi gật đầu đúng là giống thật.
Chẳng bao lâu sau đi tới nhà giam bên kia. Mười mấy người đang vây quanh lấy một người, khá là cảnh giác nhìn ra bên ngoài. Ngoài tâm tình cảnh giác ra, từng người một đều có vẻ mặt chán nản, tuyệt vọng.
Tới trước cửa nhà giam kia, Triệu Tiến hỏi thẳng.
- Ta là Triệu Tiến, ai tìm ta.
Trong nhà giam, mười mấy cặp mắt đều đổ dồn vào nhìn, có người không kìm được nói.
- Còn trẻ thế.
Chẳng phải nói tuổi tác của Triệu Tiến vốn không lớn, hắn ăn mặc đều không thiếu thốn. So sánh với những người cả ngày làm lụng vất vả nhanh già người đi kia tất nhiên là khác nhau. Mấy nguyên nhân này chồng lên nhau, quả thực xem ra rất trẻ. Những người huynh đệ ở bên cạnh hắn cũng chỉ có Lưu Dũng xem ra già dặn hơn tuổi, những người còn lại đều gần như vậy.
Tuy nói tuổi còn nhỏ làm cho người ta cảm thấy ngạc nhiên, nhưng khí thế được đám người vây quanh, thái độ trầm tĩnh, lại chứng tỏ đây chính là Triệu Tiến.
Những người trong phòng giam sau khi nhìn ra, lại đổ dồn mắt nhìn vào người ở giữa. Lúc này các chư vị ở bên ngoài cũng để mắt tới, người ngồi giữa kia khoảng bốn, năm mươi tuổi, những người còn lại đều là những hán tử khỏe mạnh khoảng ngoài hai mươi tuổi.
Chính trong lúc ngạc nhiên yên lặng này, người trung niên kia vội vàng đứng dậy bước vài bước, rồi quỳ xuống dập đầu, khẩn thiết nói.
- Tiến gia, Tiến gia, tiểu nhân là Chung Công Huy có chuyện muốn bàn bạc với Tiến gia.
Triệu Tiến gọn lỏn một câu.
- Chuyện gì, ngươi cứ nói ra.
Chung Công Huy kia lại không nói gì, chỉ dập đầu xuống đất mấy cái xong mới ngẩng đầu nói.
- Xin Tiến gia chọn một nơi kín đáo, vắng vẻ. Những điều mà tiểu nhân muốn nói càng ít người biết càng tốt.
Quả là lạ lùng, quái gở. Lưu Dũng nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến gật gật đầu. Lưu Dũng tức khắc gọi người phía sau nói.
- Thả tất cả những người này ra, từng người được thả ra đều phải lục soát kỹ người, lột sạch ra lục soát. Phòng giam nữ bên kia tìm mấy bà thím tới lục soát. Lục soát xong rồi đưa sang nhà Trương gia gần kề bên kia.
Cát Hương cũng là bước nhanh quay đầu, trước khi đi nói.
- Đại ca, đệ đi điều những người liên thứ nhất đến đây, phòng ngừa có điều gì khác lạ.
Nhà của Trương gia ở gần đại lao. Nơi này sớm đã được Vân Sơn Hành sang nhượng lại. Lưu Dũng lấy lại dùng đã lâu, ở gần nhà giam, luôn có người được đưa đến đưa đi đều phải ở đó trong chốc lát.
Vài tên ngục tốt ở bên cạnh thì thầm tranh luận với nhau.
- Người trẻ tuổi đúng thật là không biết hưởng an nhàn, vừa mới thành thân, đã bận rộn như thế này.
- Nếu thật sự là con nhà giàu, người nhà thà là để hắn lang thang hưởng thụ còn hơn là bắt hắn phải chăm chỉ như thế này, đó là rước họa đấy.
Trong tòa nhà của Trương gia có một phòng riêng biệt. Tuy nhiên tất cả những người trong nhà giam trước đó đã được lục soát toàn bộ một lần, rồi bị trói thật chặt đưa sang. Kỳ thật tính toán sơ qua những người trong tay Triệu Tiến hiện nay, thậm chí chỉ là mấy huynh đệ bọn họ, cũng nhẹ nhàng thu dọn những người này. Nhưng đám người này hành tung quả thật là lạ lẫm, khác thường, giống như là cách thức trong giáo phái. Đối với những điều khác thường, có cẩn thận thế nào cũng là không thừa.
Bọn Triệu Tiến vào một gian phòng lẻ loi, ngay cả Vưu Chấn Vinh cũng vội vàng tới nơi. Gã không chỉ là người giang hồ, còn là một Truyền đầu của Văn Hương Giáo, đối với khuôn phép ở bên trong đều là rất thấu hiểu.
Bản thân Vưu Chấn Vinh đưa hai người tới.
- Tiến gia, hai người này là kiếm ăn ở những nhà trọ ngoài thành, có con mắt rất tinh diệu, bảo bọn họ cùng đến đây xem thế nào.
Mọi việc làm coi như chu toàn.
Có gia đinh tới bẩm báo.
Lão gia, cái tên Chung Công Huy kia muốn dẫn bốn người nữ nhân vào.
Điều này càng trở nên lạ lùng.