Lưu Dũng cười nói phụ họa theo.
- Nếu không phải có đại ca dẫn dắt, tiểu đệ bây giờ cũng lăn lộn theo bọn Trần Nhị Cẩu.
Đại đội giữa sân tạm thời dừng lại, Triệu Tiến giơ trường mâu lên rồi đi tới, tất cả mọi người đều đuổi theo, Triệu Tiến vừa đi vừa cười dặn dò mấy câu.
- Về sau đệ bên này có sắp xếp gì nhớ nói huynh một tiếng.
Lưu Dũng sửng sờ, vội vàng gật đầu.
Đại đội hơn bốn trăm người, một lát đã biên thành đội hình vuông vức hai mươi người một dãy, chốc lát lại biến thành một cánh quân mỗi hàng mười người, lát nữa lại xếp h thành hàng ngang lớn mỗi hàng hai mươi người, tiến lùi đều ngăn nắp khí thế lẫm liệt, hàng ngũ tiến về phía trướctrong bụi đất bốc lên, giống như một tòa thành vuông đang chuyển động.
Mỗi một gia đinh Triệu Tự Doanh trong phương trận đều cảm thấy mình vô cùng mạnh mẽ, mình không phải là một người lẻ loi mà mình còn có sức mạnh bốn trăm người bên cạnh, mình không phải cô đơn mà là xung quanh có đồng đội trợ giúp, không có gì ngăn cản chính mình, hết thảy mọi thứ đều có thể đánh tan. Là cờ chữ Triệu màu đen viền đỏ dựng ở góc trên bên phải phương trận cũng vô cùng bắt mắt khiến cho từng người đều tăng cao chí khí.
Người duy nhất cảm giác không tốt chính là bản thân Triệu Tiến, hắn đứng giữa hàng thứ nhất bên phải, là mấu chốt của cả một đội hình, hắn ra lệnh, lá cờ cùng trống sẽ thay đổi theo, đội hình cũng sẽ di chuyển. Một lời hô trăm lời đáp lại, nhất là lúc mới bắt đầu, Triệu Tiến có cảm giác mình là một người khổng lồ, lực lượng bốn trăm người thậm chí là lớn hơn nữa. Nhưng bây giờ hắn lại cảm giác mình như người không mặc gì, không có một chút che chắn.
Nếu như kẻ thù bắn tên qua đây lúc này thì phải làm thế nào? Nếu như kẻ thù cưỡi ngựa bất chấp sinh tử xông vào thì phải làm thế nào? Nếu như có người giống như lần trước giơ binh khí cực dài đâm tới thì làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ mình cũng phải dựa vào hàng ngũ trường mâu cứng rắn chống đỡ.
Đứng ở mấy hàng phía trước đều là lão gia đinh, một đám người cực kỳ dạn dày cực kỳ dũng cảm, thương vong của bọn họ chính là tổn thất nghiêm trọng của Triệu Tự Doanh, chẳng lẽ một màn dưới thành Từ Châu kia còn muốn diễn lại.
Luyện khoảng chừng một nén nhang, cả đám người đều hăng say luyện tập, nhưng Triệu Tiến bảo ngừng đội hình lại. Bảo Đổng Băng Phong triệu tập tất cả các cung thủ tổng cộng mười bảy người, sai bọn họ một góc phương trận. Lúc phương trận đứng yên, cung thủ tản ra phía trước phương trận bắn tên, lúc tiến lên, cung thủ đi theo một góc phương trận, bắt chước khi địch nhân phái trước đến, cung thủ vòng quanh phương trận để né tránh.
Mọi người nhìn ra được dụng ý của Triệu Tiến lại chậc lưỡi ngạc nhiên, cảm thấy cách thức này trên chiến trường khẳng định sẽ dùng tốt, nhưng Triệu Tiến vẫn không hài lòng như cũ. Hắn phái người đi đến chợ lừa ngựa bên kia phái toàn bộ tiểu nhị hộ vệ biết bắn tên thủ hạ của bọn thương nhân buôn lừa ngựa tới. Các cung thủ này cũng cỡ gần trăm người, Triệu Tiến chia bọn họ thành bốn đội, vây quanh phương đội trường mâu.
Trần Thăng cảm thán nói.
Nếu giống như hợp luyện, lưu dân lại giơ cái thang để xông lên, bọn chúng cũng không tới gần bên cạnh được. Bọn huynh đệ của Triệu Tiến đều khắc sâu ấn tượng đối với thời khắc nguy cấp dưới thành Từ Châu, nhìn thấy diễn luyện này, dĩ nhiên hiểu được vì sao.
Trên mặt Triệu Tiến không có biểu hiện cao hứng gì, chỉ thấp giọng nói.
- Muốn bắn chính xác thì phải luyện từ bé, không có công phu vài năm căn bản không luyện ra được, Băng Phong luyện bao lâu? Những Thát tử kia từ nhỏ đã chơi đùa với cung tiễn, nhưng cũng có không ít kẻ bắn không trúng..
Trần Thăng lắc đầu, không nói tiếp, y có phần không hiểu ý của Triệu Tiến.
Bọn cung thủ chạy tới chạy lui gần nửa canh giờ, Triệu Tiến đuổi bọn họ đi, một lần nữa dẫn đội ngũ chiếu theo thao luyện mà huấn luyện. Ngưởi nào người nấy Triệu Tự Doanh đều cảm thấy rất mực bình thường, đám thanh niên sửa soạng báo danh kia nhìn thấy, đều trợn mắt chấn động, đứng ngoài quan sát đến thở cũng không dám thở mạnh. Sau khi xem xong mỗi người đều vạn phần phấn chấn, cắn răng thề nhất định phải gia nhập Triệu Tự Doanh.
Triệu Tự Doanh thu hút những thanh niên cường tráng này không chỉ bởi uy phong khi huấn luyện mà khi ngẩn ngơ ở Hà gia trang mấy ngày liền nghe được đủ loại tin đồn. Nói chẳng hạn như Triệu Tự Doanh được ăn ngon, mỗi bữa cơm đều có thể ăn no, phân nửa lương thực loại tốt hơn nữa cách năm ba bữa còn có thịt để ăn, bằng không hàng thịt heo dê này làm sao sẽ bán đắt như vậy.
Những người này tìm đến đây nương tựa ở nhà cũng chỉ có hai bữa cơm, ngày mùa ăn no bụng, khi nông nhàn một ngày chỉ được một bữa, nào dám nghĩ đến Triệu Tự Doanh lại được ăn ngon như thế, ba bữa ăn no, còn có thịt mỡ, không ít thanh niên cường tráng đang lúc ham ăn ham lớn, nghe thấy thế ánh mắt đều sáng rực, hận là không thể sớm chút vào đây.
Chính vì tâm tư muốn nhanh chóng gia nhập, lại nghe nói quy củ Triệu Tự Doanh to lớn, mặc dù mạnh như vậy nhưng không được tự ý ra khỏi doanh trại, sau khi ra ngoài cũng không được ỷ mạnh mà hiếp yếu, mua đồ không trả tiền…. Cho nên những thanh niên khỏe mạnh mười phần tinh lực này cũng không dám gây rối, đều đàng hoàng đúng mực cả.
Dĩ nhiên, cũng có mấy người tự cho mình mạnh mà ngang ngược đấy, lần đầu tiên náo loạn đã bị trường mâu bức ép, sau khi đánh mấy chục roi đến tróc da thịt bong liền bị vứt ra ngoài trang, cảnh cáo nếu còn lần nữa sẽ bị mất đầu, sau khi giáo huấn mấy người đó, những người khác cũng không dám lấy thân thí phạm nữa.
Kết thúc hợp luyện, Triệu Tiến bên này không nghỉ ngơi, cầm trường mâu lên giáo trường giám sát bọn gia đinh đâm chém, xếp thành hàng phía trước chỉ cần cầm trường mâu vững vàng, hoặc đâm về phía trước. Nhưng khi đơn đả độc đấu, cầm trong tay trường mâu mười thước giống như nhau, không ai đâm trúng được Triệu Tiến, từng người một tiến về phía trước, trong một hai đòn đã bị đâm ngã lăn, cũng may là từng binh sĩ khi luyện tập đều lấy bông vải bao lấy mũi cây gỗ, mặc y phục có tấm ván cùng tre trúc hợp thành đồ bảo hộ, bằng không sớm đã tổn thương rất nhiều.
Động tác Triệu Tiến không ngừng, mỗi lần đánh đổ một người, đều phải giảng giải vì sao mình đánh trúng đối phương, đối phương bên kia làm thế nào mới có thể đỡ. Trước kia Nhị thúc Triệu Chấn Hưng cẩn thận truyền thụ ra sao, hắn bây giờ cẩn thân truyền thụ lại cho từng gia đinh như vậy.
Từng gia đinh cũng nghe rất nghiêm túc, lúc Triệu Tiến giảng giải, thỉnh thoảng gọi bọn huynh đệ của mình ra làm mẫu, trường mâu ứng phó với binh khí khác nhau.
Trong khi đối luyện, cũng có một phần nhỏ có thể cùng Triệu Tiến đấu vài hiệp, những con cháu kia ở bên trong Vệ sở cũng có luyện võ qua, bọn họ cũng học qua làm sao vận dụng trường mâu, biết rõ bộ lộ võ nghệ này nhưng trải qua chiến đấu thực thụ quá ít, sức lực kém hơn nhiều so với Triệu Tiến.
Những người khác chỉ là kẻ xuất thân giang hồ bốn phương, tuy chưa học qua bộ lộ võ thuật nào nhưng hơn ở nhanh nhẹn khéo léo lại từng trải dạn dày, biết rõ cách né tránh du đấu. Tuy nhiên cũng không hơn, chống giữ một hồi, cũng dễ dàng bị Triệu Tiến nắm được bước chân đánh ngã, biểu hiện ưu tú nhất là Trang Lưu, y không những học qua võ thuật hơn nữa còn săn bắn thú cùng đánh nhau nên tích lũy không ít kinh nghiệm, đối luyện cùng Triệu Tiến luyện chống đỡ cũng được mười mấy hiệp, sau đó bị Triệu Tiến giả vờ sơ hở khiến cho y liều linh liền sau đó đã bị đánh bại.
Dù sao mỗi người cũng không phải như Triệu Tiến mỗi ngày rèn luyện thân thể, hơn nữa liên tục gần mười năm, đồng thời còn được ăn ngon ăn no, thân thể tráng kiện lẽ dĩ nhiên người bình thường không so sánh được. Chớ đừng nói chi là hắn còn có võ nghệ xuất chúng, nhị thúc dạn dày thực chiến, có danh sư dạy dỗ, tất nhiên sẽ không phải đi đường vòng.
Về phần những người khác khẳng định không có gì nổi trội, Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ ở nơi để hàng hóa bắt đầu luyện tập luận võ đánh nhau, mãi đến khi cứu Mộc Thục Lan phải giết tăng binh, luận võ và chiến đấu đều phong phú hơn so với người bình thường. Lúc mới bắt đầu bọn hắn cũng lo lắng cứng đờ cả người, nhưng đánh nhau nhiều rồi, giết khá hơn rồi, dĩ nhiên so với người ngoài sẽ thoải mái ung dung hơn nhiều.
Đủ loại nguyên nhân cộng lại, khiến cho sức mạnh của Triệu Tiến tinh vi dị thường, cho dù những người Vệ sở hay những người xuất thân giang hồ cũng có vũ nghệ nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ.
Có hai mươi sáu người cùng Triệu Tiến đối luyện một chọi một, đánh xong hơn hai mươi người, Triệu Tiến đổ mồ hôi đầy người, những ngột ngạt lúc đàm phán ban nãy đã tiêu tan, cởi luôn áo khoát ngoài lau qua sơ sài một lượt, liền để mình trần như thế giảng giải.
Nếu như ngay từ đầu đã nói, bọn gia có lẽ sẽ tự có ý riêng của mình, nói sau khi đánh ngã từng người một như vậy, mỗi người đều tâm phục khẩu phục, dù sao người lão gia nhà mình đánh ngã chính là hai mươi mấy người mạnh nhất trong đội.
Từ sáng đến chiều muộn không có thời khắc nào rãnh rỗi, sau khi giảng xong nói bọn gia đinh đối luyện theo, ánh nắng chiếu đầy trời, cũng sắp chiều tối, Triệu Tiến nhìn về phía Đông có một đội người đang qua đây.
Mấy ngày nay Hà gia trang coi như phình to ra so với ngày thường, người đến người đi tuy không nhiều hơn bình thường, nhưng đi vào đi ra phần lớn là tiểu thương, thường thường quang gánh xe đẩy, mang theo hàng hóa ra vào. Nhưng đội mười mấy người này, mang theo cái nón tre chống nắng rộng thùng thình, mỗi người đều cầm binh khí lưng mang bọc nhỏ y phục, chỉ một người là trên lưng có một cái giỏ trúc lớn. Triệu Tiến sở dĩ lưu ý tới, cũng là bởi vì cách ăn mặc của bọn họ trông rất cổ quái.
Không riêng gì Triệu Tiến lưu ý, đã có người bước ra tiếp đón.