Độc Sủng Ngốc Hậu

Lượt đọc: 5562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137
Tiến »
Chương 12
người thử dược (1)..

❊ ❊ ❊

Vì hôm qua lăn lộn đến hơn nửa đêm, ngày hôm sau Tần Dục thức dậy hơi muộn. Khi hắn vừa tỉnh lại liền nhìn thấy thê tử mới cưới đầu bù tóc rối đang ngồi ở bên cạnh giường nhìn mình chằm chằm không chớp mắt.

"Có phải đói bụng rồi không?" Tần Dục cười hỏi. Hắn cũng không trông cậy thê tử mình sẽ trả lời, mà quả thật Lục Di Ninh cũng không trả lời, chỉ dùng ánh mắt mong chờ nhìn hắn.

Nhìn ánh mắt của nàng, Tần Dục lại không khỏi giật mình. Bây giờ hắn đã hiểu, vì sao những người làm cha làm mẹ đều vô thức chiều chuộng con cái của họ như vậy.... Nếu Lục Di Ninh cũng dùng bộ dáng này cầu xin hắn cái gì, chắc chắn hắn cũng sẽ không nỡ lòng cự tuyệt.

Đưa tay rung chuông ở đầu giường, Tần Dục gọi người tiến vào hầu hạ mình và Lục Di Ninh rửa mặt thay quần áo, lại cho người bưng cháo lên.

Thọ Hỉ cũng dẫn theo người nối gót đi vào, hai thái giám giúp Tần Dục mặc quần áo, hai phụ nhân hôm qua đi giúp Lục Di Ninh rửa mặt chải đầu.

Tần Dục mới vừa mặc xong áo ngoài, bên cạnh lại bất ngờ truyền đến tiếng đồ sứ vỡ vụn. Hắn quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Lục Di Ninh đang trốn vào góc giường lớn, còn ném cái gối sứ vào hai phụ nhân nọ...... Nhưng vì tay nàng không có sức lực, nên gối sứ không trúng hai phụ nhân kia, mà rơi trên mặt đất vỡ thành nhiều mảnh.

Hai phụ nhân đứng bên cạnh, bị hành động của Lục Di Ninh làm cho hoảng sợ, lại lo lắng Tần Dục trách các nàng làm việc không chu đáo, nên lập tức cùng nhau quỳ xuống trước mặt Tần Dục: "Vương gia thứ tội."

"Các ngươi đi ra ngoài trước đi." Tần Dục nói, bộ dáng hiện tại của Lục Di Ninh hắn rất quen thuộc. Đời trước, Vương phi của hắn chính là cái dạng này, chỉ cho hắn và Thọ Hỉ đưa thức ăn tới, nhưng nàng cũng không có ác ý với người khác, chỉ là không cho bọn họ tới gần nàng mà thôi.

Nhưng rõ ràng hôm qua nàng không có cự tuyệt hai phụ nhân này giúp nàng rửa mặt mà...... Trong lòng Tần Dục dâng lên nỗi nghi hoặc, đột nhiên lại nghĩ tới tới một chuyện, đó là hôm qua thân thể của Lục Di Ninh cực kỳ suy yếu, ngay cả đứng còn không vững.

Lúc ấy nàng không có cự tuyệt hai phụ nhân kia, hay nói đúng hơn là không có sức lực để cự tuyệt.

"Di Ninh, lại đây." Tần Dục gọi Lục Di Ninh.

Ánh mắt Lục Di Ninh nhìn hắn vẫn thân thiết như cũ, nhưng ngay sau đó lại đề phòng mà liếc mắt nhìn Thọ Hỉ bên cạnh Tần Dục một cái.

Hiện giờ thời tiết không quá lạnh, sau khi Tần Dục mặc một cái áo ngoài vào thì cũng không cần phải mặc thêm xiêm y nữa, cho nên hắn liền bảo Thọ Hỉ tránh ra, sau đó vươn tay với Lục Di Ninh: "Di Ninh, lại đây."

Lục Di Ninh cúi đầu nhìn tay mình một lúc, cuối cùng nàng đặt tay mình vào tay Tần Dục.

Nàng còn chưa kịp chải đầu, chỉ mặc một cái trung y, rất khó coi...... Tần Dục liền sai Thọ Hỉ lấy quần áo lại, muốn đích thân mặc vào cho nàng.

Nhưng mà...... Xiêm y của nữ tử quá mức rườm rà, Tần Dục không thể đứng lên, còn Lục Di Ninh lại ngây ngốc, vì vậy qua một hồi lâu, hắn cũng không thể giúp Lục Di Ninh mặc xong quần áo, nhưng nếu để hai phụ nhân kia vào hỗ trợ, Lục Di Ninh lại không cho người ta tới gần......

"Lấy một cái xiêm y của ta lại đây." Tần Dục buông váy trên tay xuống, nói với Thọ Hỉ.

Thường phục của Tần Dục đa số đều có màu xanh lá, tuy rằng chất liệu rất tốt nhưng kiểu dáng đơn giản, cho dù có mặc cho người khác cũng sẽ không phạm húy. Hắn mặc quần áo của mình cho Lục Di Ninh, cuối cùng cũng chuẩn bị xong xuôi cho nàng.

Trên mặt Lục Di Ninh không có biểu cảm gì, có vẻ hơi ngốc, nhưng sau khi nhìn quần áo của mình, hai mắt nàng càng sáng hơn, rõ ràng là nàng đang rất vui vẻ.

Thấy nàng như vậy, Tần Dục không khỏi có loại cảm giác thành tựu, cuối cùng lại buộc cho Lục Di Ninh một kiểu tóc đuôi ngựa đơn giản.

Khi hắn buộc tóc cho Lục Di Ninh, nàng ngồi xổm bên cạnh xe lăn của hắn không nhúc nhích, mặc dù bị hắn xoã tóc ra cũng không nhíu mày, chờ hắn làm xong, nàng hất hất tóc, một đôi mắt liên tục chớp chớp, dường như rất vui vẻ.

Đương nhiên, điều khiến nàng vui mừng nhất là lúc được ăn.

Sáng sớm, phòng bếp cũng đã nấu cháo xong. Cháo là dùng nước hầm gà để nấu, bỏ thêm cải trắng cắt thành sợi mỏng, nước canh còn nóng, rất thích hợp để Lục Di Ninh ăn.

Vừa thấy thức ăn, Lục Di Ninh liền nhào tới, ngay cả cái muỗng cũng không cầm. Tần Dục bưng cháo lên, từ từ đút cho nàng ăn giống tối hôm qua......

Hắn chỉ đút cho Lục Di Ninh ăn hai lần, cũng đã vô tình quen với hành động này, nhìn Lục Di Ninh ăn ngon lành, tâm trạng của hắn cũng tốt hơn.

Đút Lục Di Ninh ăn xong, thấy nàng vẫn không cho người khác đến gần mà tiếp tục quấn lấy hắn, Tần Dục liền gọi Thọ Hỉ đem công văn mà hắn cần xử lý tới, từ từ phê duyệt.

Đã qua nhiều năm, có nhiều chuyện và nhiều người hắn đều không còn nhớ rõ nữa. Nhưng mấy ngày nay làm quen lại, nên rất nhanh hắn đã thành thạo. Hiện tại xem như hắn đã bốn mươi tuổi, tất nhiên sẽ xuất sắc hơn khi hắn hai mươi. Thậm chí bởi vì có khả năng tiên tri, hắn càng rõ ràng hơn mình phải làm cái gì và nên làm như thế nào.

Tốc độ xử lý sự vụ (*) của Tần Dục rất nhanh, cũng rất chuyên tâm, trong lúc đang làm việc, hắn định nghỉ giải lao một chút. Khi quay qua mới phát hiện, thê tử của hắn vẫn nhìn hắn chằm chằm từ nãy đến giờ, nhưng nàng rất yên tĩnh, không hề quấy rầy đến hắn.

(*) Việc quản lý hành chính.

"Đói bụng không?" Tần Dục cười hỏi, hiện tại Lục Di Ninh cần phải dưỡng lại dạ dày, một lần ăn cũng không thể ăn quá nhiều, nhưng chia ra ăn nhiều lần trong ngày thì không sao.

Lục Di Ninh đưa ánh mắt mờ mịt qua nhìn hắn.

Tần Dục gọi Thọ Hỉ đem một chén cháo tới, từ từ đút cho Lục Di Ninh.

Vốn dĩ ngày thứ hai sau đại hôn, theo lý thì hắn phải dẫn thê tử mới cưới tiến cung thỉnh an, nhưng trong khoảng thời gian này hắn không muốn những người trong cung làm hắn mất hứng, nên sai người vào cung bẩm báo một tiếng, nói là thân thể hắn không khoẻ, không thể vào cung.

Vĩnh Thành Đế vốn không có hứng thú đi quản mấy chuyện này, tất nhiên sẽ đồng ý, mà trong lòng Triệu Hoàng hậu không muốn nhìn thấy Lục Di Ninh, nên cũng đồng ý, thế cho nên mấy ngày này Tần Dục rất nhàn rỗi.

Xử lý xong sự vụ, lại ăn điểm tâm mà Thọ Hỉ chuẩn bị. Đã không còn chuyện gì để làm, Tần Dục dẫn theo Lục Di Ninh lên giường nghỉ trưa.

Tối hôm qua cả người nàng đều mệt mỏi, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng hôm nay tinh thần nàng đã đỡ hơn một chút, nên nàng không muốn ngủ nhanh như vậy. Nàng ôm chăn nhìn tới nhìn lui, hai mắt mở to tròn xoe, qua nửa canh giờ sau rốt cuộc nàng mới đi vào giấc ngủ. Chờ khi nàng ngủ rồi, Tần Dục cũng vừa lúc đi vào mộng đẹp.

Thời điểm Tần Dục mới vừa trọng sinh, hắn gặp không ít ác mộng, nhưng mấy ngày nay đã khá hơn nhiều. Chỉ là hôm nay, hắn lại mơ thấy ác mộng đó.

Hắn chắn trước người phụ hoàng và những đệ đệ để bảo vệ, chờ sau khi đã diệt trừ hết đám thích khách, bất ngờ phía sau có một lực đẩy mạnh mẽ truyền đến, làm hắn không đứng vững được mà ngã tới phía trước...... Trước khi ngã xuống từ xe ngựa, hắn nhìn thoáng qua phía sau, đúng lúc thấy gương mặt non nớt của Tần Diệu sâu kín che giấu vẻ khoái trá.

Nặng nề mà ngã trên mặt đất, toàn thân hắn giống như bình sứ vỡ tan. Đúng lúc này, một con ngựa bị kinh ngạc, dẫm lên chân hắn một cái.

Đột nhiên Tần Dục bừng tỉnh, liền phát hiện trên người mình nặng hơn bình thường, giống như bị thứ gì đó đè lên. Hắn hít sâu một hơi, mới phát hiện người đè lên ngực mình là Lục Di Ninh.

Đứa nhỏ này lại lăn qua đè lên ngực mình...... Tần Dục bật cười, vừa định ôm Lục Di Ninh đặt xuống khỏi người liền phát hiện thần sắc trên mặt Lục Di Ninh bất thường.

Vẻ mặt nàng thống khổ, ôm lấy hắn thật chặt rồi phát ra tiếng "Ô ô", giống như đang rất đau đớn...... Nàng lại bị bệnh sao?

----------

Tác giả có lời muốn nói: Chương sau sẽ giải thích tình huống của nữ chính~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137
Tiến »