Một phần rưỡi này ít hơn so với hai, ba phần, nhưng Triệu Tiến nói xong, từ hàng đầu tiên đến hàng cuối cùng, mọi người đều biến sắc. Thái cử nhân vừa mới ngồi xuống vội vàng đứng lên, không ngờ là chắp tay hành đại lễ, nói vô cùng khẩn thiết.
- Triệu công tử có đại ân đối với Từ Châu chúng ta, sĩ dân Từ Châu cảm động trong lòng, vẫn xin Triệu công tử tuyệt đối đừng làm những việc hổ lang thế này. Khoản mức ba năm này, lão hủ cảm thấy rất hợp lẽ, các vị cảm thấy thế nào?
Thái Chính Thu tuy đức cao vọng trọng trong lớp thân sĩ Từ Châu, nhưng ông cũng biết quyền uy của bản thân mình là ở Khúc Lý Phố, cũng sẽ không cậy già lên mặt với người khác, lúc này là giúp mọi người làm chủ.
Đây chính là phân chia thu hoạch của một năm, nhà nào không có mấy nghìn trên vạn mẫu ruộng đất, lấy thêm mấy phần, đây lại là tiền lương cực lớn, một người ngoài như ông dựa vào cái gì mà làm chủ cho mọi người. Nhưng ở dưới cái lều này, không có ai nói như vậy, ngược lại là mọi người nhìn nhau, mấy người cầm đầu mặt mũi lớn đứng dậy trước nói phụ họa.
- Thái lão nói có lý, làm theo đúng lời Triệu công tử nói đi.
- Dựa vào cái gì!
Cũng có anh chàng lỗ mãng không kịp hiểu ra, vừa mở miệng một câu, liền bị những người xung quanh dữ tợn trừng mắt nhìn, ánh mắt đó đều có thể giết người, lập tức sợ đến mức ngậm mồm lại, sau đó bị những người thân ở đằng sau nói vào bên tai mấy câu, lúc này mới bừng tỉnh ngộ, vội vàng nhảy dựng lên dùng âm thanh lớn hơn cả lúc nãy thét to.
- Theo lời Tiến gia nói đi, tiểu nhân tuyệt không hai lời.
Nhất thời toàn bộ lều lớn mọi người xúc động, ai cũng tán đồng đề nghị của Triệu Tiến, Triệu Tiến cười nhìn mấy người bên cạnh, đám huynh đệ và Như Huệ còn có Chu Học Trí đều cười gật đầu.
Điền sản trong sổ sách ngày càng ít, ngoài sổ sách ngày càng nhiều, hơn nữa càng ngày càng nhiều dân chúng nông hộ đầu quân vào hào môn, người nộp thuế và ruộng đất cũng ngày càng ít. Cũng không thể buông tay đi áp bức mấy gia đình nghèo nhỏ yếu, trên người bọn họ lại không moi móc được bao nhiêu, áp bức đến phá sản phá nhà, năm thứ hai sẽ không có người nộp thuế má nữa.
Với cục diện như thế này, các cấp quan phủ Đại Minh cũng có thủ đoạn của mình, đó chính là thu thuế chưa từng theo sổ sách, mà là đôi bên đàm phán. Ngươi có ba nghìn mẫu đất, cho dù ngươi có trong sổ hay không, mọi người muốn đàm phán được một con số nộp thuế, nếu quan phủ nha môn bên này mạnh, thì ngươi sẽ giao hai nghìn mẫu, nếu tự nhà ngươi mạnh, thì nộp mấy trăm mẫu, cũng không người nào được ngoại lệ, cho dù lục phòng thư biện tiểu lại, thêm với các loại sai dịch, đều là dân đất này, cũng là một loại cường hào, thực muốn đắc tội nhau, thì cũng là hậu hoạn vô cùng.
Từ Châu không quá khác nhau lắm so với nơi khác, Vân Sơn Tự trong vùng này chiếm quá nhiều đất, bản thân chùa viện có khoản mức miễn thuế, thêm với thế lực che trời này, phía bên đó họ không muốn thì không đưa ra một xu nào.
Nhưng Hộ phòng bên này vì thu nhiều, để giảm bớt tâm và lực, thường sẽ đẩy chuyện xui xẻo này cho cường hào một phe nào đó, để cường hào này ra mặt đi thu. Kẻ đó với các nơi đàm phán, dựa vào thực lực hiển lộ ra thậm chí là dung vũ lực thu nhiều thêm, nộp đủ hạn mức đã nhận thầu, còn thừa đều là thu lời về cho mình.
Tiểu lại sai dịch ra mặt, mọi người muốn nộp, cường hào ôm việc thu lương sai ra mặt mọi người phải nộp nhiều hơn chút, nếu như là Triệu Tiến làm việc này, ai dám nộp ít một mẫu?
Hà Vĩ Viễn, Vân Sơn Tự, Khổng Gia Trang, còn có ngàn vạn lưu dân nữa, đều bị Triệu Tiến giết cho đại bại diệt vong, ngươi ở Từ Châu đều không tính là loại đầu đảng, lại dựa vào cái gì mà chống lại Triệu Tiến. Triệu Tiến dẫn người đến thu lương thu thuế, sao có chỗ cho ngươi mặc cả cò kè, ngươi có ba nghìn mẫu, thì sẽ phải nộp ba nghìn mẫu, nói nộp ba phần, thì phải nộp đủ ba phần, ngươi thực có ba nghìn mẫu, nói ngươi có năm nghìn mẫu, để ngươi nộp đủ sáu phần, ngươi cũng phải nộp theo con số này, có gan không nộp sao?
Nếu Triệu Tiến ôm việc lương sai, chỉ e một vùng Từ Châu, nhà nhà phải nộp theo số thực, không dám thiếu một chút, nếu tính toán như thế, bây giờ cái đề nghị ba phần hai phần này, đó thực sự là quá từ bi rồi, không biết là giữ lại bao nhiêu đường sống cho mọi người.
Dù sao triều đình còn muốn miễn đi ba phần thuế má, tính toán lại, so với mọi năm phải nộp ít hơn nhiều rồi. Mọi người vẫn còn kiếm được, thế thì không cần chống đối Triệu Tiến rồi.
Sau khi nghĩ thông suốt, tình cảnh ngượng ngập căng thẳng vừa rồi lại lần nữa thả lỏng ra, Triệu Tiến cũng không vội, đợi mọi người sau khi đổi một tuần trà trong lều lớn, mới mở lời nói.
- Các vị, đây cũng không phải là một mình Triệu mỗ lấy, muốn làm giảm miễn tiền lương, đạo viên, tuần phủ đều phải chăm sóc, không có gì đi tặng, làm sao mà có được chỗ tốt. Hơn nữa, Hộ phòng bên đó giúp mọi người nhiều thế, không có lẽ nào để bọn họ thiệt thòi hơn cả ngày xưa, cái này cũng phải chia lãi chứ.
Nghe được những lời này, tình cảnh càng trở nên tốt hơn. Hóa ra Triệu Tiến thu nhiều như này còn muốn giúp mọi người làm việc, Thái cử nhân bên kia lại đứng dậy, cất giọng nói.
- Triệu công tử cao nghĩa như vậy, thực là đại phúc của Từ Châu chúng ta. Các vị hương thân, Triệu Tự Doanh bảo vệ an dân, chống giữ một phương, hàng ngày tiêu tốn đã không ít. Lần này đả thông quen biết trên dưới giành được miễn ba năm tiền lương, mọi người đều có lợi, không có lý nào để Triệu công tử một mình gành vác.cChúng ta cùng chia ra gánh vác được không?
Sau khi Thái cử nhân nói xong, mọi người trên chỗ ngồi lại yên tĩnh, nhưng tình cảnh yên tĩnh này rất ngắn ngủi, lập tức lại náo nhiệt lên, mọi người ùn ùn đứng dậy nói.
- Nên thế!
Nói thì nói, việc xong cũng không dám tự làm xấu mặt mình, nhưng trong lòng mỗi người đều đang mắng, không phải là mắng Triệu Tiến mà là mắng người nói đầu tiên Thái cử nhân. Lòng nghĩ những người đọc sách có công danh này thì thông minh, lời đề nghị nịnh hót này, ông ta đề xuất ra đầu tiên, nhân tình phần lớn rơi trên người ông ta, mọi người cũng không thể không theo.
Nhưng Triệu Tiến này cũng thực sự trượng nghĩa, khoản tiền này do hắn phân ra nộp lên trên, nhất định không có cắt xén và giấu diếm riêng, cũng sẽ không có dấu vết mờ ám, vô cùng đảm bảo.
Tâm tình từng người trên chỗ ngồi thả lỏng, mọi người đều cảm thấy vị tiểu gia này tình cảm không khắc nghiệt, đi theo nhất định sẽ không chịu thiệt.
Triệu Tiến ra hiệu tay cho Chu Học Trí ở bên cạnh, tiếng trống cũng lập tức nổi lên, toàn trường yên tĩnh, Chu Học Trí cầm sổ sách, vừa lật xem vừa lớn giọng nói.
- Các vị, mấy chỗ này năm đầu tiên tiền lương miễn hoàn toàn, sẽ do thương hành Từ An, Thái gia Khúc Lý Phố, Ngũ Lý Trang, Vịnh Cố Sơn gánh vác.
Từng cái tên được nêu ra, mọi người đều là vẻ mặt ngưỡng mộ. Năm đầu tiên nhiều nhất, năm đầu tiên miễn hoàn toàn, đây là hời lớn, nhưng mọi người cũng không có gì là ghen tị cả. Bởi vì những cái tên này người vừa nghe hãy còn không rõ lắm, nghe nhiều liền biết, đây đều là năm đội năm đó cùng đi cứu viện Từ Châu, vào sinh ra tử thấy máu rồi, tất nhiên phải có bồi thường.
Bên này nói xong, Trần Thăng lại từ chỗ ngồi đứng dậy lớn tiếng nói.
- Lúc trước các vị bàn bạc mấy ngày đều không quyết định được, hôm nay Triệu Tự Doanh sẽ nói ra quy củ. Người đồng ý tuân thủ, Triệu Tự Doanh hoan nghênh, người không đồng ý tuân thủ, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không nhằm vào.thanh danh của Triệu Tự Doanh xin các vị cứ yên tâm, nói là chắc chắn.
- Đồng ý giao đoàn luyện hương dũng cho Triệu Tự Doanh, Triệu Tự Doanh sẽ tiến hành khảo nghiệm thu nhận. Kẻ hợp với phép tắc sẽ nhập vào toàn bộ, sau đó chia nhỏ thành các đội, ăn, mặc, ở, đi lại còn có binh giáp đều do Triệu Tự Doanh gánh vác. Sau đó các nơi có bao nhiêu người thì sẽ có bấy nhiêu người trú đóng, phòng bị đạo tặc, đàn áp dân loạn. Nếu không đồng ý giao cho, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không can thiệp, nhưng bắt buộc phục tùng điều khiển của Triệu Tự Doanh. Nếu có người kháng mệnh không theo, thông đồng cùng đạo tặc, sẽ lập tức tiêu diệt. Bất luận sáng tối, nếu đối địch với Triệu Tự Doanh, thì sẽ liên lụy tam tộc.
Lúc nói những lời này, trên mặt Trần Thăng không cười, phía dưới cũng nghe kỹ càng. Nói xong cái này, Trần Thăng ngồi xuống, mọi người bên dưới cũng bất chấp lễ nghĩ, châu đầu ghé tai với nhau.
- Đây là nuốt hết tiền vốn trong tay mọi người à.
- Đành phải nuốt thiệt thòi thôi, thực phải dùng sức mạnh, ngươi còn ngăn được sao?
- Cũng may bọn họ còn cần mặt diện, đao thương là điểm chí mạng, không có cái này, thì sẽ thành thịt cá trên thớt gỗ, ta sẽ không giao ra.
Thái độ ngữ khí của mọi người có khác nhau, nhưng kết luận chỉ có một, không cần giao vẫn là không giao.
Cũng không phải là mỗi người đều nói thế, Điền Anh của Điền Gia Trang đứng dậy đầu tiên, y ở chỗ này chỉ đành ngồi ở ghế gần cuối, y đứng dậy nói lớn.
- Tiến gia, đinh tráng của Điền Gia Trang, nguyện ý nghe theo sắp xếp của Tiến gia.
- Lâm gia nguyện ý nghe theo sắp xếp của Tiến gia.
Những người đứng dậy này cũng không khiến người ta bất ngờ, đều là mấy chỗ liên trang liên bảo, trên danh nghĩa bọn họ là Điền Gia Trang, làng Lâm gia, thật ra bây giờ bọn họ chính là Hà Gia Trang rồi.
Mấy người này lần lượt nói xong, tràng trường hơi yên tĩnh lại, mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lại đều lén lút nhìn vẻ mặt ánh mắt của mấy người Triệu Tiến ở phía trên, nhìn thấy không có thay đổi gì mới thở phào. Lúc này nghe thấy tiếng ho, Thái cử nhân lại đứng dậy, cất giọng nói.
- Bên phía Khúc Lý Phố, nguyện nghe theo sự sắp xếp của Triệu công tử.
Mọi người lại ầm ầm lên, cái ông Thái cử nhân này không gọi Tiến gia mà gọi Triệu công tử, nhưng biểu hiện này có nghĩa là dập đầu với Triệu Tiến rồi, gần như không lưu lại đường lui cho mình, cứ hành hạ thế này, chỉ e không có người nào sẽ gọi y Thái lão thái gia nữa.
- Tề Gia Thôn, trên dưới Tề Gia Thôn đều nguyện nghe theo sự sắp xếp của Triệu công tử.
Hàng ghế cuối cùng đột nhiên có người hét lớn, mọi người quay đầu nhìn, lại lại Tề Nhị Khuê đỏ mặt tía tai đứng dậy, nói quá vội còn khàn cả giọng, đứng đó ho không ngừng.
Vừa rồi mọi người nói những điều này, Tề Nhị Khuê vừa nghe vừa gà gật, đến tận lúc không biết là bị ai lây tỉnh, nghe được mấy lời của Thái cử nhân, lúc đó vẫn chưa kịp tỉnh táo, trừng mắt hỏi người bên cạnh, vừa nghe thấy, nhảy dựng lên ngay.
Đừng thấy Tề Nhị Khuê ngồi ở hàng cuối, đó là vì địa vị dính dáng đến buôn lậu muối nên thấp nhất, thực lực của y mọi người đều rất rõ, mấy chục thanh niên trai tráng lúc nào cũng lôi ra được, thực muốn đánh lớn, hai trăm tên vũ đao lộng thương cũng nặn không sót một người nào, hơn nữa võ nghệ không giống với mấy trang gia kia, từng thấy máu không ít, thực đao thực thương cũng không ít, thậm chí còn biết giương cung lắp tên, lửa thật cũng bay qua được, bốn năm trăm người trang dân cũng chưa chắc là đối thủ của bọn hắn.
Hơn nữa Tề Gia Thôn cách Hà Gia Trang rất xa, lại làm ăn buôn muối, cũng đủ nhân tình với bên chỗ Triệu Tiến, cho dù nhìn thế nào, đóng cửa tự mình làm một thổ hào cũng tốt hơn so với nương tựa vào Triệu Tiến, nhưng vị này lại vội vàng đầu quân như lửa cháy nhà vậy.