Cho dù có là hạng người kiêu ngạo ngông cuồng đi chăng nữa, thì lần này cũng không dám hy vọng xa vời lấy được lợi ích gì. Tiến gia dẫn Triệu Tự Doanh đánh sống chết bảo vệ Từ Châu, tất cả những thứ này lẽ dĩ nhiên là của hắn. Nhiều sản nghiệp đáng giá như thế kia, nhìn mà không thèm mới là lạ, nhưng tiền tài là vật ngoài thân, tính mạng mới khẩn yếu nhất.
Sở dĩ lần này đến đây, chẳng qua chỉ là tâng bốc nịnh bợ Tiến gia, hơn nữa lần này có người cho người ra trận chém giết, có người ra tiền khao quân, nhưng càng có nhiều người không trèo cao nổi, nhân cơ hội gặp mặt dập đầu, xem như đã dâng lên bái thiếp, ngày sau cũng dễ gặp mặt.
Người có đầu óc tỉnh táo đều có phán đoán, đó chính là lợi ích lần này Từ gia làm không tốt cũng phải được một chút, Từ gia ở Cảnh Sơn vẫn chuyên tâm khai thác sắt, không vướng vào nhiều gút mắc về lợi ích với những nơi khác, nhưng con quái vật khổng lồ như Từ gia cho dù có bất động cũng khiến cho người ta kiêng kỵ.
Lần này lưu dân quá cảnh, dọc đường càn quét tất cả, tàn hại thôn trang, nhưng Từ gia lại bình yên vô sự, hơn nữa còn dùng mấy ngàn lưu dân làm công cho mình, không cần phải nói, đất đai sản nghiệp vô chủ ở bờ bắc Hoàng Hà, thuận theo lý lẽ cũng là của Từ gia rồi.
Từ gia x ưa nay không hay nhúng tay thì lần này lại đưa tay vào, địa phương béo bở nhất ngoài thành Từ Châu, bắt buộc phải cắn một miếng, long tranh hổ đấu cùng Triệu Tự Doanh cũng là chuyện không thể tránh khỏi, đến lúc đó hai kẻ mạnh gặp nhau trong nha môn, nhất định có chuyện nào nhiệt để xem.
Dù sao đến đó cũng không tranh thủ được lợi ích gì, xem náo nhiệt một chút cũng tốt. Thế lực to lớn như thế này đụng chạm nhau, nhất định tuyệt vời vô cùng, trận huyết chiến dưới thành của Triệu Tự Doanh với mấy vạn lưu dân hôm đó mọi người không có phúc tận mắt nhìn thấy, có thể xem một chút thôi cũng không tệ rồi.
Trong những thân sỹ cường hào của thành Từ Châu, người ngấm ngầm xem náo nhiệt quả thật không ít, đề tài này thậm chí đã lan truyền trong phố xá Từ Châu, khiến cho bá tánh Từ Châu bị dọa mất mật, lại không bị thương tổn gì lớn có hơi chờ mong.
Những bá tánh sống sót sau cơn hoạn nạn muốn tìm cho mình thú vui, nên bàn tán rất nhiều, vô cùng trông mong, mà tam giáo cửu lưu trong giang hồ thì khẩn trương lạ thường.
Sau khi giải vây thành Từ Châu, mở cổng thành ra, ban đầu ở ngoài xa là binh hoảng mã loạn, thi thể đầy đất, ra khỏi thành chính là tìm cái chết, mọi người không ai dám ra khỏi thành. Nhưng đến ngày hôm sau lúc Triệu Tiến vào thành, bọn họ liền nghe Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý dập đầu bái kiến Triệu Tiến ở ủng thành, nhưng khí sắc lại không tốt lắm.
Lưu dân vây thành, người trong giang hồ động lòng riêng không ít, những người này hiện tại ai nấy trong lòng đều có quỷ, nghe thấy không xong muốn ra khỏi thành.
Nhưng lúc bọn họ muốn ra khỏi thành, thì đã không ra được nữa, mỗi một cổng thành ngoại trừ binh sĩ thủ thành ra, còn có sai dịch phong phú từng trải đầu óc lanh lợi trong nha môn, còn có những hạng người trông như lưu mạnh, ba phe này đều bảo vệ cổng thành, người ra vào đều phải bị bọn họ tra xét.
Người trong giang hồ chợ búa trong thành đều bị cản chân, vì ở ngoài thành có người của ba phe trông coi, mua chuộc được một phe cũng không thể mua được hai phe còn lại, cứng rắn xông ra thì không dám, ai dám động thủ với quan binh và sai dịch, muốn tìm cái chết cũng không chết như thế này.
Làm sao đột nhiên không cho ra khỏi thành, điều này khiến bọn họ càng thêm kinh hồn táng đảm, có người bắt đầu suy nghĩ có thể thừa dịp trời tối đen dùng dây thừng trèo tường thả xuống hay không, nhưng tuần tra trên đầu thành cũng trở nên nghiêm ngặt. Trong thời kỳ thái bình, binh sĩ đến tối thì nằm trong doanh phòng ngáy o o, tuần tra đầu thành chỉ là lúc đi tiểu đêm tiện thể làm thôi, nhưng hiện tại không có chỗ để luồn lách, không ngờ sai dịch và đám lưu manh trong thành cũng hiệp trợ tuần tra.
Bọn đầu sỏ đều có quen biết ân tình với phe này phe kia, lúc này cũng bất chấp đau lòng lấy bạc ra, cầm của nã lên đầu thành, cầu người mình quen mở một lưới, thả mình ra.
- Tiến gia không cho.
Vừa có bạc, vừa có ân tình, có người ít nhiều tiết lộ chút tin tức.
Nghe như thế, bọn họ liền từ kinh hồn táng đảm trở thành thất kinh hồn vía, không chạy ra được, thì chỉ có thể ẩn nấp trong thành, thành trì lớn như thế, muốn tìm người cũng không dễ dàng.
Nhưng điều mọi người không biết là mệnh lệnh nghiêm cấm đám lưu manh ra khỏi thành không phải là do Triệu Tiến truyền xuống, mà là do Lưu Dũng căn dặn. Triệu Tiến biểu lộ thái độ với Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý ở cổng thành, Lưu Dũng liền biết phải làm như thế nào.
Hóa ra đại đầu mục trong thành là Đại Đầu Hoàng, Nhất Toát Mao và Nghiêm mặt đen, sau khi mấy thế lực này bị Triệu Tiến tiêu diệt từ lúc chưa đi khỏi thành, nhân vật cốt cán của những kẻ này hoặc là mai danh ẩn tích, hoặc là đầu nhập vào dưới trướng Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý. Song Đầu Xà chính là một trong số đó.
Song Đầu Xà Mễ Tam vốn dĩ là tiểu đầu mục cho vay lãi cao dưới trướng Đại Đầu Hoàng. Đại Đầu Hoàng vừa ngã xuống, gã mang theo sổ sách đến cửa dập đầu, lại mang hai kỹ nữ trẻ tuổi mình qua lại hai năm nay cống nạp lên, lập tức được tán thưởng, trở thành nhân vật tâm phúc đứng hàng thứ ba dưới trướng Trần Nhị Cẩu.
Lần này lưu dân qua sông vây thành, Song Đầu Xà Mễ Tam chạy nhảy lăng xăng, hưng phấn vô cùng:
- Nhiều lưu tặc như vậy, Triệu Tiến ở ngoài thành nhất định xong đời rồi, trong thành Từ Châu cũng sẽ loạn lạc theo, chúng ta hãy thừa cơ hội này mà phát tài, sau đó đoạt lấy tửu phường
Người phụ họa theo Mễ Tam quả thật không ít, dưới Sát Trư Lý cũng có tình cảnh không khác biệt mấy, mấy tên tiểu đầu mục biết rõ lẫn nhau, đều liên kết lại, lại thêm bản thân Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý cũng đã có lòng dạ riêng, liền thừa dịp loạn nổi dậy.
Bọn họ cũng nói theo lịch luyện của mình, một khi trong thành trống không, binh sĩ sai dịch thậm chí ngay cả dân tráng cũng đều đi lên tường thành cổng thành để phòng giữ, thì cũng sẽ không ai giữ gìn an ổn, trong thành sẽ trở thành thiên hạ bọn họ muốn làm gì thì làm, mà sự việc vừa diễn ra, nhiều việc rối ren, quan phủ cũng không màn tới bọn họ, đến lúc đó cùng lắm chia cho đám quan sai một khoản ưu đãi, cũng sẽ bình yên vô sự.
Nhưng không ai ngờ rằng, Triệu Tiến không ở trong thành, đám sai dịch lại nghiêm túc hẳn lên, mã khoái ngay lập tức ra phố chém người, mà chàng công tử Vương Triệu Tĩnh lại biến thành sát thần. Nhìn bộ dạng sát khí ngùn ngụt đó, không ai dám làm loạn. Điều mọi người không ngờ đến là mười mấy vạn lưu dân lại bị Triệu Tiến đánh đổ như vậy, vòng vây Từ Châu, một ngày đã bị phá, Triệu Tiến uy phong lẫm lẫm vào thành, sau đó thì không cho bọn họ ra khỏi thành nữa.
Tất cả toan tính đều thất bại, điều này xem như không được gì cả, hiện giờ chuyện khẩn kíp nhất chính là bảo toàn tính mạng. Song Đầu Xà Mễ Tam đang ở trong nhà của một người bà con xa.
Người bà con này là anh em bà con của gã, năm đó vào thành không nơi nương tựa, theo gã lăn lộn giang hồ, một lần sống mái bị người ta dùng đòn gánh đập vỡ bả vai, Mễ Tam tìm một công việc cho y, làm quét tước trông cửa cho một cửa hàng tạp hóa, xem như là có ân tình, lần này vừa hay ẩn nấp ở chỗ ở của người bà con của y.
Mễ Tam lo sợ vô cùng, nghe thấy tiếng vang người cửa sân liền cả người run cầm cập, tên hiệu Song Đầu Xà của y không phải là vì gã âm tàn độc ác gì cả, mà là phía dưới mặt có một cái ung nhọt, trong hình thù rất kỳ quái, mọi người đùa cợt nên mới gọi như vậy.
Người bà con này hơn ba mươi mấy cũng chưa lấy vợ, cuộc sống trôi qua cũng cũng cực khổ, nhưng đối với Mễ Tam rất là trượng nghĩa, không chỉ thoải mái thu nhận giúp đỡ, hơn nữa còn rượu thịt mỗi ngày, đúng giờ mang đến chút tin tức ở bên ngoài.
Hôm nay một vị thân sĩ nào đó vào thành, hôm nay quan phủ ra một cáo thị, đưa văn thư và thiếp cho các vị vào thành, nói họp nghị cứu tế giải quyết hậu quả sẽ bắt đầu sau hai ngày, chính là ngày mồng hai tháng bảy.
Nghe được tin tức này, Mễ Tam cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ mọi người bận giải quyết hậu quả, kiểm tra ra vào thành ra thành cũng nới lỏng, đến lúc đó trà trộn ra khỏi thành trốn một phen. Mễ Tam lại suy nghĩ tới lui, trốn tránh thì mảnh đất Từ Châu này đừng quay trở về nữa thì hơn. Vị tiểu gia Triệu Tiến này là một sát thần, hơn nữa quy củ lại nhiều, có hắn trấn thủ, mọi người sẽ không sống những ngày tốt đẹp.
Ban ngày người bà con của Mễ Tam cũng phải đi làm việc, sau hai ngày ở lại Mễ Tam cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, trong lòng lại cảm thán, hoạn nạn thấy chân tình, người bà con này của mình thật sự là đã ban cho mình một đại ân, mấy mươi lượng bạc mang theo bên người không thể cho, sau này nếu có cơ hội nhất định phải báo đáp thật hậu, buổi cơm trưa hôm nay, nhất định phải nói ra điều này.
Đã sắp đến giờ cơm trưa, Mễ Tam từ sáng giờ vẫn chưa ăn gì cả, bụng đã đói meo, đang chờ người bà con trở về.
- Tam ca, là ta, mở cửa đi.
Ngoài sân vang lên tiếng gọi to của người bà con nọ. Để bảo đảm, hai người sớm đã ước định, cửa đều khóa trái, chỉ có thể mở ra từ bên trong.
Mễ Tam vừa nghe thấy, liền bước nhanh đi mở cửa, trên mặt nở một nụ cười, chuẩn bị nói lời cảm tạ cho đàng hoàng. Cửa vừa mở ra, nụ cười trên khuôn mặt của liền cứng đờ, ngoài cửa không phải là người bà con của gã, mà là hai người đàn ông ăn mặc như sai dịch, sau lưng còn có mấy người trẻ tuổi đi theo, người bà con nọ thì sợ hãi rụt rè nấp một bên.
Người đàn ông ăn mặc như sai dịch lạnh lùng nói.
- Mễ Tam, vụ án của ngươi đã điều tra rồi, theo bọn ta đi nha môn một chút.
Nghe thấy câu nói này Mễ Tam mới nhận ra được gì đó, xoay người bỏ chạy, nhưng động tác của sai dịch kia rất nhanh, xích sắt trong tay đã ném thẳng ra, xích sắt quấn lấy hai chân Mễ Tam, khiến gã không khống chế được cơ thể, ngã ầm xuống đất, vẫn chưa kịp chống dậy, thì đã bị sai dịch đạp một cái lên lưng.
Mễ Tam hô to.
- Tên tiểu tử ngươi bán đứng ta.
Nhất định là tên bà con xa kia tố giác với quan phủ rồi.
Vừa kêu la xong Mễ Tam mới nhớ ra. Mình từng làm không ít chuyện xấu, nhưng trong quan phủ vẫn không có vụ án nào, vì sao quan sai đến bắt người, nhưng ngay sau đó gã bị đánh một cái thật mạnh vào sau gáy, sau một cơn đau nhức liền hôn mê bất tỉnh.
Hai tên sai dịch tay chân lanh lợi lục lọi trên người Mễ Tam, mấy mươi lượng bạc và mấy thứ trang sức đều bị rơi ra. Hai người liền cười hì hì nhìn ra phía sau, ném mười mấy lượng cho người bà con của Mễ Tam, số còn lại đút ngay vào trong ngực, chia như thế nào thì không làm trước mặt người khác.
Ngày thứ tư sau khi Triệu Tiến vào thành, toàn thành bắt đầu lùng sục. Các bộ khoái và sai dịch chiếu theo chỉ dẫn của đám lưu manh bắt bớ khắp nơi, người bị bắt đều là tiểu đầu mục trong giới giang hồ trong thành, còn có mấy tên thừa nước đục thả câu trốn sang nơi khác cũng bị bắt.
Giới giang hồ trong thành Từ Châu trở nên hỗn loạn, Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý đều không thấy bóng dáng, Vưu Chấn Vinh ở ngoài thành chưa quay về, vị "Thái Thượng Hoàng" trong giới giang hồ như Lưu Dũng Lưu gia thì lại không lộ diện. Không ai chủ trì, mọi người cũng không biết ứng đối như thế nào, đành phải nhìn từng người từng người bên cạnh mình bị bắt đi.
Nói là loạn, nhưng thật ra người bị bắt cũng không nhiều, tổng cộng có hơn năm mươi người, cảnh bắt người có rất nhiều bá tánh đều thấy, sau khi kinh hoảng hiếu kỳ ban đầu qua đi, mọi người lại trầm trồ khen ngợi.