Người dịch: Vô Thần Team dịch: Cá Sở Tiên cùng cha mẹ mình ở chỗ này cười cười nói nói, bên trong siêu thị mấy thiếu phụ tức giận dậm chân, mặt mũi tràn đầy âm trầm đi đến cửa siêu thị, ôm cánh tay, lạnh lùng đứng ở nơi đó, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía đám người Sở Tiên.
Người của các nàng còn chưa đến, lúc này lão Tầm gọi điện tới, người cũng đã tới cửa, Sở Tiên nói cho hắn vị trí cụ thể, sau đó nói với cha mẹ:
- Cha mẹ chúng ta đi trước đi, chuyện đã có người đến giải quyết.
- Được, vậy chúng ta trở về thôi.
Sở phụ gật đầu, đứng lên.
- Đi thôi cha mẹ, ở thành phố Hải Thanh không có bất cứ vấn đề gì.
Sở Tiên cười cười, sau đó đứng lên, cùng anh rể xách một đống đồ hướng cửa siêu thị đi ra.
Ba thiếu phụ đứng tại cửa ra vào nhìn thấy bọn hắn đi tới, sắc mặt âm trầm nhìn bọn hắn chằm chằm.
- Sao vậy? Bây giờ muốn chạy hả, ta cho ngươi biết, thành phố Hải Thanh rất nhỏ, muốn tìm mấy người rất dễ dàng.
- Ha ha.
Sở Tiên có chút chán ghét nhìn ba thiếu phụ.
- Ta gọi Sở Tiên, đợi lát nữa sẽ có người ở chỗ này cùng chơi với các ngươi.
- Ngươi. . .
Thiếu phụ mặt đầy tức giận nhìn theo hắn, nhưng khi ả nhìn thấy người ở xa xa đi tới, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, ngược lại phách lối nói:
- Ta nói cho người biết, hiện tại ngươi muốn đi cũng không đi được, hôm nay nếu ngươi không quỳ xuống nói xin lỗi, ta xem ngươi đi ra ngoài bằng cách nào!
- Ừm?
Sở Tiên trên mặt lộ ra nghi hoặc, lập tức nhìn về phía ben kia, chỉ thấy hơn mười thanh niên ăn mặc xanh xanh đỏ đỏ đi tới, có đầu vàng, có đầu trọc, làm hắn vô cùng im lặng.
Nhìn bọn này liền biết không tốt đẹp gì, một tên thanh niên ăn mặc tây trang dẫn đầu đi đến.
- Con trai.
Sở mẫu nhìn thấy nhóm người kia đang hướng phía này đi tới, trong lòng lo lắng nhìn Sở Tiên nhỏ giọng hô một tiếng.
- Cô à, không cần lo lắng.
Tiểu Dĩnh nhìn Sở mẫu cười cười, khẽ lắc đầu.
- Vợ, người nào trêu chọc nàng.
Thanh niên nhìn qua nhã nhặn, nhưng là trên mặt lại lộ ra vẻ hung ác.
- Người nào dám khi dễ đại tẩu chúng ta, hôm nay sẽ cho hắn nằm mà ra ngoài.
Trong đám thanh niên phía sau có một thằng trực tiếp móc ra một gậy bóng chày, ánh mắt nhìn chăm chú về phía đám người Sở Tiên.