Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, chậm rãi gật đầu, hắn ở trong thành tuy rằng có người và chiêu trò thu thập tin tức của mình, nhưng hiện giờ còn có nhiều vấn đề hơn. Có quan lại trông nom cũng cần, mà bọn Bổ khoái, sai dịch này chính là người trong quan phủ thông thạo những gì trên mặt đất nhất.
- Như vậy cũng tốt, tuy nhiên bên này cha phải chịu khổ rồi.
Nói đến chỗ này, Triệu Tiến dừng lại chốc lát nói.
- Luôn mấy ngày nay, người dưới tay của Sát Trư Lý và Trần Nhị Cẩu phải dọn dẹp một đám. Lần này lưu dân công thành, bọn chúng không thiếu kẻ mang lòng dạ riêng.
Triệu Chấn Đường chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói.
- Ngẫm thấy rằng lưu dân công thành, thành phá đại loạn mặc kệ là con hay là quan gia đều không làm gì được.
Nói tới đây, Triệu Chấn Đường mới chợt hiểu ra chuyện gì đó, trừng mắt nhìn Triệu Tiến nói.
- Không được ở trước mặt mẹ con nói những ngón trò chém chém giết giết đó.
Hà Thúy Hoa mới đầu nghe không có hiểu, đến lúc này mới hiểu ra được lắc đầu thu dọn bàn. Triệu Tiến mở miệng cười nói.
- Mẹ! Sai nhà Triệu Tam tới thu dọn là được, nhà ta cũng không phải không có người sai bảo.
Hà Thúy Hoa cười nói.
- Dù sao cũng phải tìm việc để làm, mẹ cũng không thích nhàn rỗi. Hôm nay thật là nóng, phải mở cửa ra.
Lời vừa ra một nửa, đã nghe thấy bên ngoài sân có chút ồn ào huyên náo, ngay sau đó nhìn thấy Mạnh Chí Kỳ từ bên đó chạy tới.
Mạnh Chí Kỳ khuôn mặt đỏ bừng nói.
- Lão gia, thiếu gia bên ngoài có rất nhiều người tới. Đều nói phải tới gặp cho bằng được thiếu gia.
Trong nhà cũng không thường có khách lạ gì tới, khí thế như vậy khiến thiếu niên rất kích động.
- Là tới gặp chứ không phải xin gặp sao?
Triệu Tiến hỏi một câu, hai từ này cũng có sai biệt không nhiều lắm.
Mạnh Chí Kỳ liên tục gật đầu nói.
- Thiếu gia, bọn họ đều nói tới gặp.
Triệu Chấn Đường cười đánh tiếng.
- Con ở nhà cũng rãnh rỗi không được. Mẹ nó à, chúng ta đi buồng trong đi.
Hai vợ chồng Triệu Tam vội vàng vào phòng thu dọn bàn ăn, huynh muội Mạnh gia tay chân lanh lẹ đưa nước trà và các thứ khác lên.
Triệu Tiến chỉ bảo.
- Bảo gia đinh hộ vệ bên ngoài để người vào đây. Chiếu theo thứ tự trước sau bọn họ tới, tới trước vào trước.
Mạnh Chí Kỳ gật đầu, chạy ra ngoài, mà Mạnh Tử Kỳ thì bị Hà Thúy Hoa gọi vào buồng trong.
Rốt cuộc là ai tới sớm như thế, tuy nhiên bọn gia đinh không có truyền tin vào, nghĩ chắc cũng không phải người trọng yếu gì. Nếu như là người quen, huynh đệ của mình hoặc là thân phận quý trọng, đã sớm thông suốt truyền tới thân phận cụ thể. Triệu Tiến ngồi tại chỗ nghĩ ngợi.
Nhưng người vào sân đầu tiên khiến cho hắn đứng dậy, đi ra cửa nhà vẻ mặt tươi cười ôm quyền nói.
- Thái lão sao đến đây, lại còn tới sớm như vậy?
Người đầu tiên vào không ngờ là Thái cử nhân Thái Chính Thu của Khúc Lý Phố. Khúc Lý Phố cách thành Từ Châu khoảng chừng hơn ba mươi dặm, nhưng sắc trời lúc này, cổng thành mở không tới nửa canh giờ, Thái cử nhân này chẳng lẽ đêm qua đã vào thành rồi sao?
- Triệu công tử quá khách khí rồi, lão già cổ hủ sáng nay từ Khúc Lý Phố lên đường đi tới cổng thành còn chưa mở, quả thật rất sớm. Có phải cản trở Triệu công tử và lệnh tôn lệnh đường nghỉ ngơi rồi hay không?
Thái cử nhân vẻ mặt mỉm cười ôm quyền đáp lễ, lời nói càng hết mực khách khí.
Lúc hai người mới gặp, điệu bộ Thái cử nhân kỳ thật rất cúi thấp hơn người, song khi đó còn muốn dựa dậm cái giá đỡ cử nhân. Nhưng hiện giờ cái giá đỡ mặt mũi này bỏ hết toàn bộ rồi so với người khác tới, chỉ thiếu điều một tiếng 'Tiến gia' thôi.
Biến hóa này Triệu Tiến tự nhiên có thể cảm nhận ra được, nhưng cũng không nói toạc, cười mời người vào chính đường, sai dâng trà đãi khách.
- Triệu công tử vũ dũng thiên hạ vô song, dẫn chưa tới ba ngàn dân tráng đã đánh bại mười vạn lưu tặc, cứu dân chúng Từ Châu đang hết sức nguy nan. Lão hủ quả thật rất khâm phục.
Mấy lời khách khí mào đầu là tránh không được, nhưng lời nói lại không khác việc thật xảy ra. Chiến tích rung động như vậy sao không đề cập tới cho được.
Thái cử nhân rất nhanh đã nói vào chuyện chính.
- Hôm qua tráng niên Thái gia tôi đây mang về ban thưởng cấp dưỡng tiêu phí Triệu công tử ứng ra. Lão hủ lúc đó nổi nóng, khiến trách giáo huấn bọn chúng một phen. Triệu công tử xung phong ở trước, huyết chiến lưu tặc, bỏ sức vất vả lớn như thế, lý nào còn phải để công tử ứng tiền ra. Khúc Lý Phố tuy rằng không lớn, nhưng phần tiền bạc này vẫn có. Hơn nữa Triệu công tử đối với Từ Châu, đối với Khúc Lý Phố tôi có đại ân. Dân chúng Khúc Lý Phố và các nơi còn phải khao quân cho Triệu công tử.
Khi nói chuyện, Thái cử nhân đánh tiếng với bên ngoài. Sau khi Triệu Tam hỏi qua Triệu Tiến thì để người vào trong. Mấy tráng hán xách hòm xiểng nặng nề đi vào. Trong rương là tiền bạc còn có lễ vật đủ thứ, đều theo lề lối chúc tụng.
Sau cùng Thái cử nhân lòng đầy căm phẫn nói.
- Đồng Hoài Tổ thân là Tri châu, lý nên suy nghĩ cho dân, tạo phúc một phương. Nhưng lại tư lợi cho riêng mình, không màn an nguy dân chúng Từ Châu. Lão hủ phải tranh luận thật rõ một phen với ông ta.
Lễ vật đưa cho có lý nào thu hồi lại, hai bên lại đưa đẩy một phen, Thái cử nhân Thái Chính Thu cũng không có bộ dáng kiêu ngạo của kẻ đọc sách, sống chết cũng chẳng chịu thu hồi, còn hết mực khách sáo nói về sau Khúc Lý Phố phải tới tui thường xuyên với Hà Gia Trang, giúp đỡ lẫn nhau vân vân...
Thái cử nhân nói mình những ngày này cũng muốn ở trong thành, bởi vì lưu dân tuy rằng chạy tán đi, nhưng Từ Châu khắc phục hậu quả sau cuộc chiến còn cần hiệp trợ chu toàn các mặt. Thái Chính Thu thân là cử nhân, cũng là thân sĩ có tiếng tăm đất này, nhất định phải tham gia.
- Ngũ Lý Trang.
- Vĩnh Chu Sơn.
Khách nhân lũ lượt một lớp tiếp theo một lớp, tiếp đãi đến lúc canh ba Triệu Tiến đã hiểu được, những liên minh đoàn luyện này hoặc là từ Hà Gia Trang cùng nhau lên đường, hoặc là giữa đường tiến đến gia nhập.
Người tới lần này cũng không phải đầu mục đoàn luyện hương dũng mà là tộc trưởng gia chủ đứng đầu, hoặc là người có danh vọng của đất này, nói cách khác bọn họ chính là chủ nhân của những hương dũng đoàn luyện kia.
Mục tiêu của bọn họ đều rất giống nhau, bạc tiền và của cải Triệu Tiến ứng ra hoàn trả lại, sau đó còn tặng thêm lễ vật hậu hĩnh, lại xây đắp giao tình với bên Triệu Tiến, còn nói ngày sau phải đi Hà Gia Trang thăm viếng, phải tới lui thật nhiều. Nếu như người đủ mặt mũi tham gia buổi họp khắc phục hậu quả sau cuộc chiến còn phải mắng lớn Tri châu mấy câu, biểu lộ rõ ràng nhất định phải vì dân chúng Từ Châu giành lấy công đạo.
Tới đã nhanh đi càng nhanh, bọn khách nhân tới đều là thái độ thành kính sợ hãi, ngay cả Thái cử nhân đều khách khí như thế, những người khác thì càng không cần phải nói.
Sau gần nửa canh giờ, đã sắp tới chính ngọ, trạch viện Triệu gia mới coi như yên tĩnh trở lại, trong sân chất từng đống lễ vật, phần lớn vàng bạc hôm qua cấp ra đều quay trở về, thậm chí còn kiếm lời không ít.
Sau khi khôi phục vắng lặng, vợ chồng Triệu Chấn Đường và Mạnh Tử Kỳ mới từ trong phòng bước ra, trong sân vợ chồng Triệu Tam và Mạnh Chí Kỳ đang há hốc mồm trợn mắt nhìn lễ vật. Huynh đệ Mạnh gia thì đúng là biểu tình của trẻ con, sau khi kinh ngạc mới đầu qua đi, vui mừng cả mặt nhìn đông nhìn tây.
Triệu Tiến vẻ mặt cười khổ lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
- Vốn muốn chu cấp một số đồ kiếm chút nhân tình, ngược lại còn tốt hơn, đồ vật đều trả lại cả rồi.
Triệu Chấn Đường cười nói.
- Bọn họ đây là muốn gắn giao tình với con, trải qua chuyện lần này, trên mặt đất Từ Châu đắp lên quen biết với con vậy tức thì cao thêm một bậc rồi.
Triệu Tiến sửng sốt, chậm rãi gật đầu. Hà Thúy Hoa lại không bận tâm mấy câu nói của hai người phụ tử bọn họ làm cái khỉ gió gì, ở nơi đó xoa xoa tay hét lớn nói.
- Thịt và trái cây gì đấy lấy hết ra, trời nóng sợ thúi mất. Chia thành mấy phần đưa cho Vương gia bên kia một phần. Thời điểm thành bị vây Vương gia cũng giúp không ít chuyện.
Giống như phán đoán của Triệu Chấn Đường, đoàn luyện hương dũng các nơi mang theo đồ khao thưởng quay về, vốn cho rằng chuyến này xử trí viên mãn mọi chuyện. Gia chủ tộc trưởng các nhà vừa nghe thấy điều này lập tức nhảy dựng lên, nóng nảy dặn dò sắp sửa xe ngựa lễ vật chạy vào thành. Kẻ nóng nảy không nhịn được trước đó còn mắng một chập 'Thật không dễ dàng mới có cơ hội đắp lên giao tình với Tiến gia, bị bọn tạp chủng tầm nhìn hạn hẹp các ngươi làm hỏng cả rồi', sau đó cũng phải vội vội vàng vàng chạy vào trong thành.
Cũng có kẻ tâm nhãn kém chút, nhưng bọn họ ngốc thì ngốc cũng biết nhìn xem người khác làm thế nào, cứ như thế chèo kéo lẫn nhau tất cả đều chạy tới thành Từ Châu lúc trời còn chưa sáng, cổng thành vừa mở đã kéo nhau sang đây.
Sau đại kiếp nạn, quan phủ triệu tập sĩ thân và cường hào đất này họp lại bàn bạc nghị sự cứu trợ thiên tai khắc phục hậu quả, đây là quy củ lệ thường của Đại Minh, tuy nói triều đình cũng sẽ phát chuẩn cứu tế, nhưng triều đình làm việc vẫn luôn kéo dài, thật phải đợi đồ đạc cứu tế bọn họ phát ra e rằng người đều chết sạch cả rồi.
Xưa tới giờ họp nghị bậc này, không ít thân sĩ cường hào đều không bằng lòng tới. Tới cũng chỉ là ra sức ra tiền, bản thân mình không có được lợi lộc gì, tội gì phải tới.
Dĩ nhiên cũng có không ít người muốn kéo tới, những người này đều biết chuyện nặng nhẹ can hệ tới bản thân, hoặc giả sau khi cứu tế thừa dịp nuốt vào sản nghiệp ruộng vườn xung quanh.
Lưu dân từ Sơn Đông xâm nhập vào lần này, suốt một đường xuôi nam, Từ gia thế lực lớn như vậy tuy rằng không tổn hại gì, nhưng rất nhiều thôn trang bảo trại bị san bằng toàn bộ, dân chúng thôn dân bị cuốn lấy đến dưới thành Từ Châu, sau đó bị ép buộc xung phong lên trước, chết bị thương thảm trọng.
Hiện giờ phần bờ bắc Hoàng Hà ở Từ Châu, còn có vùng đất mười mấy dặm xung quanh châu thành có quá nhiều sản nghiệp vô chủ, ruộng đất vô chủ. Những thứ này bờ bắc xem như bình thường, nhưng lại là thứ đồ tốt của bọn ở châu thành gần kề. Thành Từ Châu rách nát hơn nữa, cũng là thành lớn, sản nghiệp ruộng đất cách càng gần đều rất đáng tiền. Thừa dịp cứu tế và khắc phục hậu quả, tiền bạc tiêu phí rất ít, thậm chí không tiêu phí tới những thứ cầm được trong tay, dựa vào lúc trống không rút được một món hời lớn.
Nếu như là ngày trước, rất nhiều người đã sẽ nghĩ như vậy, kẻ có thể kiếm một chén canh đều sẽ tới tham gia, kẻ không được chia cũng muốn có cơ hội phải nghĩ cách sao tham gia vào được, còn không kẻ không can hệ thì kính sợ đứng ở xa. Nhưng lần này khác biệt, kẻ có can hệ hay không can hệ, chỉ cần là có đủ mặt mũi, phàm không có việc cưới hỏi ma chay không ra khỏi nhà được, kẻ tới được đều đến cả.