Lại có mười mấy người kéo sang đây tụ tập, tuy nhiên lần này Triệu Tiến không tiếp nhận, ngược lại còn tức giận mắng đuổi bọn người này. Bởi vì nhưng thiếu niên lần này chưa đến mười lăm tuổi, thuần túy là nhiệt huyết xông lên đầu làm cho mê muội. Trò vui xen ngang này khiến cho đội ngũ cười vang một trận, không khí thoải mái không ít.
Nhưng đi đến lúc này, sắc mặt của Đổng Băng Phong lại trở nên càng ngày càng khó coi. Triệu Tiến trước đó phỏng chừng trong quân liên minh nhất định có người của Từ Châu vệ. Nơi đó tuy rằng đa số đều là nông phu, nhưng người tập võ nhiệt huyết cao hơn rất nhiều, không ít người cung mã thành thạo biết tuân theo quân kỷ cũng rất tốt.
Mặc dù nói thế nào, nếu như người của Vệ sở muốn tới, hiện tại đã sớm nên đến rồi, nhưng lúc này nửa bóng người cũng không thấy.
Đổng Băng Phong nãy giờ vẫn khiêm tốn phẫn nộ thốt lên.
- Bọn họ khẳng định không dám ra mặt, co rút ở đó làm con rùa.
Sau khi nói xong câu này, y lại mang vẻ mặt ái ngại nói với Triệu Tiến.
- Đại ca, chuyện này đệ không có cách làm cho ổn thỏa, đệ rất xin lỗi mọi người.
- Không có gì xin lỗi ở đây, trong Vệ sở cũng có nữ nhân và trẻ em người già yếu cũng cần được bảo hộ. Hơn nữa Triệu Tự Doanh chúng ta vốn là muốn tự mình đi, có hay không có người đi cùng chúng ta đều phải tự mình đi.
Triệu Tiến cao giọng trả lời, như vậy mới khiến cho thần sắc Đổng Băng Phong dễ nhìn chút.
Lúc này từ xa có một con ngựa chạy nhanh tới, Cát Hương đi ở bên cạnh Triệu Tiến cười nói.
- Đại ca, phía trước lại có người đến đầu nhập.
Nói được một nửa Cát Hương liền sửa lời.
- Chính là lão đại trong ba huynh đệ Tề gia, hẳn là từ bên phía thành chạy tới đây.
Thời điểm Triệu Tiến rời giường ở Hà Gia Trang, đại đội lưu dân ở phía tây thành Từ Châu cũng tỉnh giấc, bọn họ cũng phải bị đánh thức cũng không phải bị đói phải tỉnh giấc mà là ngửi được mùi thơm của thức ăn. Hình như là lương thực, còn dường như là có thịt.
Ngày hôm qua bọn lưu dân cướp đoạt sạch sẽ không còn lại gì thôn trang xung quanh thành trì Từ Châu, mỗi người hoặc nhiều hoặc ít đều ăn được chút đồ. Nhiều ngày đã qua như vậy, tất cả chưa từng được ăn no qua, ít đồ ăn này vốn chẳng no được, ngược lại làm cho đói khát càng thêm cồn cào hơn. Hiện tại ngửi được mùi được hương thơm như vậy, trong lòng thiệt như có lửa bùng cháy.
Tất cả lòm còm đứng lên, nhận ra trong các đội lưu dân không biết từ lúc nào đã bày ra bát lớn, những nồi sắt đó cõ lẽ chính là những đồ trong thôn trang hôm qua kia, bên dưới nồi nhóm lửa, trong nồi tỏa ra từng đợt từng đợt mùi hương thơm phức.
Rất nhiều người trong ngây ngô tỉnh táo lại, cử chỉ đầu tiên là xông tới, cướp một miếng ăn, đừng để cho người khác đoạt đi. Nhưng vừa xông đến trước nồi sắt, ngay lập tức bị đánh bật lại, còn có người xông tới quá mức điên cuồng, bị đánh cũng không chịu lui về sau, người bên nòi lại giơ đao chém xuống.
Âm thanh kêu la thảm thiết, máu chảy đầy đất, đám dân đói lưu dân đều bị dọa, tất cả lúc này mới để ý tới đến bên cạnh nồi có hán tử tráng niên cầm đao hộ vệ. Trong những hộ vệ cũng có người xuất thân là lưu dân, bọn họ được "Người hảo tâm" Hương đầu lựa chọn, lúc bình thường có thể ăn ngon hơn. Hiện tại nhìn mồm mép bọn họ còn có vết thức ăn, xem ra đã ăn từ trước rồi.
Tuy rằng đều là người xuất thân khổ cực, còn có đồng hương thậm chí còn có thân thích ở đây, nhưng những hán tử tráng niên xuất thân lưu dân này không có một chút nhân từ nương tay, chỉ bảo hộ chiếc nồi kia.
Đám dân đói lưu dân dù điên cuồng thế nào, bọn họ muốn ăn cái gì cũng là vì sống sót, dưới uy hiếp của cái chết, không người nào dám làm loạn.
Những Truyền đầu đóng giả "Người hảo tâm" kai lập tức hét lớn.
- Di Lặc từ bi, có thể lấy ra ăn đều lấy ra hết rồi, tất cả không cần loạn, mỗi người một chén cháo.
Không loạn là chuyện không thể nào, bọn lưu dân vây ngay lấy, người đẩy ta đoạt, xô đẩy, đánh mắng lẫn nhau, chửi bậy khóc hô. Bên ngoài loạn như thế, bên trong cũng không để ý tới, vào tới xung quanh cái nồi kia nếu như không tuân phép tắc, đó lập tức là côn bổng thậm chí đao kiếm nghênh đón.
Trong huyên náo và hỗn loạn, bọn lưu dân cũng ăn xong "Bữa sáng". Mỗi người được một chén cháo loãng, cháo không ngờ là gạo và mì, dường như còn có đồ tanh. Một chén này ăn xuống tuy nói có thể khiến cho người có đủ sức lực chống đỡ một ngày nhưng không có cảm giác mảy may no bụng nào, ngược lại là khiến cho người ta muốn ăn nhiều thứ hơn.
- Đánh phá Từ Châu ăn no ăn ngon.
- Đánh phá Từ Châu ăn thịt.
Tiếng thét to bắt đầu vang lên liên tiếp, mấy ngày nay bọn lưu dân mỗi ngày đều bị giáo huấn mở được Từ Châu sẽ thê nào, ăn không hết lương thực và thịt chưng, cả nhà có thể yên ổn sống ở nơi đó. Từ Sơn Đông đi một mạch đến nơi này, mỗi ngày đều trong cảnh đói khát, mỗi ngày bên cạnh đều có đồng bọn chết đi, vốn đã từ từ chết lặng, nhưng sau khi vượt sông, lại được ăn nhiều hơn so với trước kia. Lúc trước hai ba ngày mới có được một bữa xíu xiu, nhưng hai ngày nay ăn vào nhiều thứ, dường như cảm giác được trong bụng có chút gì đó rồi, biến hóa này khiến cho tâm tình người ta không kìm lòng nổi tin tưởng vững chắc.
Một người hô, mười người hô, trăm người hô, rất mau tất cả mọi người đều theo đó hò hét. Doanh địa của lưu dân phía tây thành Từ Châu sôi trào, quạ đen chim chóc bốn phía xung quanh đều bị kinh sợ dáo dác bay lên trời.
- Phá Từ Châu có đồ ăn. Phá Từ Châu.
Mỗi người đều đang hô to, đa số vẻ mặt của lưu dân đã vặn vẹo, hai mắt lộ ra nét điên cuồng.
Đầu thành Từ Châu cũng bị kinh động, có thể thấy có người từ lỗ châu mai nhìn ra bên ngoài, còn có thể nhìn thấy bóng người chạy lung tung hô hoán. Đầu thành cũng có khói trắng và bụi mù bốc lên, đó là bởi vì đang nấu nước đun dầu.
- Di Lặc từ bi! Chúng ta ở Sơn Đông bị đói, người nhà đói chết ngay bên cạnh, ai không từng trải qua. Bà con, thân thích, phụ mẫu, con cái gái trai đều từng người một chết đói ở trước mắt. Bằng vào cái gì mà chúng ta khổ như vậy, Từ Châu bọn chúng thì mỗi ngày có thể ăn uống no say. Bằng vào cái gì! Chúng ta không phục!
Từng người đội trưởng Hương đầu đều đang gào thét kêu gọi giảng giải, lưu dân vây ở xung quanh bọn họ nghe được nước mắt rơi đầy mặt, đấm ngực giẫm chân theo đó đồng thanh kêu gào.
- Không phục! Không phục! Bằng vào cái gì?
Có người hô to, phía dưới đáp lại như sấm.
- Lấp bằng chiến hào, chất túi đất đến đầu thành. Chúng ta vào thành! Chúng ta vào thành.
Đầu thành Từ Châu có người lớn tiếng chửi mắng, nhưng bên dưới vốn chẳng nghe được gì cả. Thanh âm dưới thành quá lớn, đầu thành cũng nghe thấy, có người tức giận đôi mắt đỏ rực lên, ở chỗ đó rướn cổ cao giọng hét to.
- Từ Châu cũng có người đói chết rồi! Từ Châu cũng có rất nhiều người không có cơm ăn đấy! Cái lũ khốn khiếp chúng bây!
- Để cho bọn tạp chủng Từ Châu đi lên lấp chiến hào trước, không đi thì đâm chết bọn chúng.
Có người rống to. Hơn ngàn nữ nhân, trẻ em người già yếu bị bắt làm tù binh hôm qua được đẩy lên trước tiên. Đẳng sau bọn họ là lưu dân tay cầm mộc côn vót nhọn, hung tợn chửi bậy thúc ép, sai khiến những dân chúng này tiến lên.
Đêm qua đã sớm chuẩn bị xong khá nhiều bao túi chứa đất, liền giao cho lũ dân chúng bị bắt giữ đó vác đi, bảo bọn họ đi lấp đầy sông đào bảo vệ thành phía tây.
- Lui hết trở lại, sang đây phải bị tên bắn.
Có người hét lớn còn có người cầm lên một tảng đá to ném xuống. Tảng đá rơi vào chỗ không người, rớt xuống sông đào bao quanh thành tung lên bọt nước thật lớn. Dân chúng Từ Châu bị xua đuổi tới trước kia lập tức lùi về phía sau.
Tiếng kêu la thảm thiết đinh tai nhức óc vang lên, tất cả đều nhìn sang đó. Chỉ nhìn thấy từng tên lưu dân thần sắc dại hẳn đi, đầu mũi mộc côn vót nhọn trong tay họ đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Đây giống như là một hiệu lệnh, bọn lưu dân reo hò đâm về đằng trước. Một đám dân chúng Từ Châu làm tù binh từng người một ngã xuống.
Dưới uy hiếp của cái chết, những người này chung quy phải nhích từng bước tiến lên, đến sông đào bao quanh thành, ném lung tung đất trong bao túi vải bố vào trong sông đào.
Trời hạn đã lâu, sông đào bao quanh thành Từ Châu tuy rằng chưa có khô cạn, nhưng cũng có thể nhìn thấy đáy, từng túi đất đổ vào, rất nhanh đã lộ ra thành quả.
Trên đầu thành một tiếng thét to, không ít đá tảng gào thét ném xuống dưới. Nhưng ngoại trừ trong sông đào tung lên bọt nước, cũng không có làm bị thương đến người nào, dù sao sông đào và tường thành còn phải cách nhau một khoảng, người trên đầu thành cũng không ném được xa như thế.
Hiệu quả như vậy khiến cho đám người lấp sông tay chân lanh lẹ hơn. Mắt thấy đoạn sông này càng lúc càng bị lấp nhỏ dần, người trên đầu thành càng lúc càng lo lắng, tất cả hét lớn giơ đá tảng lên khỏi lỗ châu mai, còn có người thét hô binh lính gần đó bắn tên xuống dưới.
Chính ngay lúc này, Vương bả tổng bước nhanh tới rống to nói.
- Dừng hết lại đánh không được thì đừng lãng phí đồ vật trong tay.
Xáo động đầu thành tức thì yên lặng.
Vương bả tổng từ lỗ châu mai ló đầu ra ngoài thăm dò, sắc mặt cũng vô cùng khó coi, khóe miệng co giật lẩm bẩm nói.
- Lưu tặc làm sao biết được cách của bọn Thát tử?
Lẩm bẩm một câu, quay người lại rống to lên nói.
- Đợi người đến dưới chân tường thành mới được ra tay. Không cần bắn tên, hai mươi mấy cây cung này của chúng ta đừng dùng hoang phí, chờ hiệu lệnh của ta. Nhớ rõ cầm đá tảng gỗ lăn lên ném hết xuống phía dưới, đừng ném ra xa.
Nói tới đây, Lương bả tổng bên cạnh cũng sắc mặt khó coi nói.
- Bọn giặc rất giỏi a! Không ngờ biết tránh né đôn đài. Tên nhà họ Tạ kia, ngươi dẫn người đi chặn cứng vòm cổng thành trong. Đi mau.
Lúc ban đầu Vương bả tổng còn muốn ra khỏi thành xông trận chém giết, nhưng lúc này thế kia còn dám ra ngoài sao, chỉ có thể chặn cứng cổng trong của ủng thành.
Lưu dân dưới thành kêu khóc bắt đầu di chuyển ở đằng sau dân chúng Từ Châu làm tù binh, lưu dân cũng giống như thế lưng vác rất nhiều bao túi chứa đất. Không có nhiều túi vải như vậy cho nên rất đông người đều cầm lấy y phục rách nát của mình, chính bọn họ thì lão lồ không mặc gì. Còn ở chỗ nhô cao ở xa hơn, mấy người bọn Từ Hồng Cử đều đứng ở đó, Hầu Ngũ bên cạnh mở miệng nói.
- Thát tử trên thảo nguyên không có thứ gì dùng để công thành, bình thường đều phải đi vòng quanh thành. Lúc muốn công thành thì đi bắt dân chúng xung quanh, sai bọn họ xông tới phía trước dùng mạng người lấp vào. Người cùng quê cùng sống chung với nhau ai cũng không xuống tay được. Dưới thành khóc than, trên đầu thành cũng khóc vang, sĩ khí rơi rụng mất hết.
Hạ Trọng Tiến bên cạnh cũng mở miệng nói.
- Lần này chúng ta còn có chuẩn bị khác. Nếu như công phá khó khăn, người phía bờ nam và các vùng lân cận kéo toàn bộ sang đây, cùng nhau lấp vào.
Sắc mặt Từ Hồng Cử nghiêm nghị gật đầu, giơ tay làm ra một vòng tròn ở đằng trước, bao quát hết đại đội lưu dân vào bên trong đó, mở miệng nói.
- Các ngươi chính là xem những tên tạp chủng này thành người của mình. Mạng sống của bọn chúng không đáng giá một xu, thích giết lúc nào cũng được.
Hầu Ngũ trầm giọng nói.
- Nhị gia, nói thì nói như thế. Tuy nhiên chúng ta lần này cần làm cho thỏa đáng chút. Đừng làm cho lòng người nhìn ra được chỗ kỳ quái, cứ để cho người ta tưởng rằng đám lưu dân tuyệt vọng công thành. Mấy vạn người này đến cuối cùng không biết có thể còn lại bao nhiêu. Nhưng người còn lại khẳng định là kẻ trung thành đáng tin của giáo phái chúng ta.
Hạ Trọng Tiến cũng theo đó nói.
- Có không ít mầm giống tốt, dám đánh dám giết. Nếu như có thể ăn no luyện tập thêm, tháng ngày sau này rất có chỗ dùng được.
Từ Hồng Cử cười nhạo nói.
- Chỗ kỳ quái sớm đã có người nhìn ra được rồi. Mấy vạn lưu dân đi suốt một đường đến đây, còn có thuyền qua sông, ai cũng có thể nhìn ra chỗ không ổn.
Hạ Trọng Tiến phỏng đoán nói.
- Ba mươi vạn lưu dân trên sông Hoài, Từ Châu, Hoài An và Hà Nam, xuôi nam tìm thức ăn, cổ quái thì cổ quái cũng có thể nói được gì. Nhị gia, sông đào hẳn lấp bằng rồi. Hiện tại nên giết người rồi.
Bởi vì từ xa nhìn sang, thứ đồ đầu thành ném xuống thoáng chốc đã chất thành đống.