Nhưng đối với bất thường này, Triệu Tiến không có gì lo lắng. Thôn Tiểu Thạch Đầu đổi chủ nhân chẳng có ảnh hưởng gì đến hắn. Cho dù ai đến nơi này, đều nhất định phải phục tùng sắp đặt của Triệu Tiến, quy vào một thể thống nhất với Triệu Tiến. Muốn dùng thôn Tiểu Thạch Đầu làm nền móng gì, có mưu đồ gì với Hà Gia Trang là không thể được. Đôi bên khoảng cách quá gần, đứng ở trên vọng lâu là có thể nhìn thấy đại khái động tĩnh ở bên kia. Phạm vi mà mấy kỵ binh tuần tra cũng bao gồm thôn Tiểu Thạch Đầu vào bên trong, chỉ cần có một chút động tĩnh nhỏ nào, bên này cũng sẽ biết.
- Chỉ cần là tự nguyện đồng ý mua bán, ta không có nói gì. Nếu như chủ nhân của thôn các ngươi thay đổi, nhớ bảo hắn lại gặp ta.
Triệu Tiến trả lời cũng rất dứt khoát.
Những người kia được cho phép mới khúm núm rời khỏi. Bọn họ vừa đi, Triệu Tiến liền hô gọi Lưu Dũng, bảo Lưu Dũng bố trí một số nơi ngầm giám thị. Tuy nhiên ứng phó cũng chỉ đến đó mà thôi, không thể chỉ hơi có động tĩnh bên này là dốc toàn lực đề phòng.
Trời gần tối, lúc huấn luyện kết thúc, có gia đinh canh gác bên ngoài tới bẩm báo.
- Thái gia trong thành sai người đưa cho lão gia một vật, còn nói phải trực tiếp đưa cho lão gia.
Triệu Tiến cảm thấy hơi kỳ lạ. Lưu Dũng bên này cũng nghi hoặc nói.
- Bá phụ nếu có đưa đồ sang, sẽ không thu xếp thế này, ta đi xem xem.
Bên kia Lưu Dũng dẫn vài người qua đó., Triệu Tiến thì lại trở về phòng. Chẳng bao lâu sau, Lưu Dũng cũng đã tới, còn có một người trung niên đi cùng, lẽ nào đúng là trong nhà sai người đưa đồ? Khi thấy tướng mạo người trung niên này, Triệu Tiến lập tức hiểu ra.
- Ngươi và Tiểu Dũng bàn bạc ra một cách, ta không thích người khác dùng nhà ta ra để lấy cớ.
Triệu Tiến nói thẳng tuột.
Người trung niên này vừa đi vào phòng liền quỳ ngay xuống. Lưu Dũng lại đóng cửa lại, liền đứng ngay sau lưng người này. Người trung niên này vội vàng dập đầu nói.
- Tiểu nhân nhất định nhớ kỹ. Lần này đi ra vội vàng, lại sợ lính canh gác bên này nghiêm ngặt, không thể gặp được Tiến gia, cho nên viện ra lý do này.
Triệu Tiến cười một tiếng, nói.
- Ngươi là Hội chủ của Từ Châu, đương nhiên là bận rộn không quan tâm được tới ta ở bên này.
Người tới chính là Trịnh Toàn, Mộc nhị bá đến một lần. Người Truyền đầu trước kia chẳng lấy gì làm may mắn lập tức trở thành Hội chủ, thân phận đột nhiên khác nhau.
Nhưng sau khi nghe được những lời này của Triệu Tiến, sắc mặt của Trịnh Toàn lập tức trắng bệch ra. Ở dưới đất dập đầu liền mấy cái nói.
- Tiến thiếu gia, Truyền đầu của Văn Hương giáo thăng chức Hội chủ phải dâng hương, tắm gội, đóng chặt cửa. Sau đó còn có mấy nghi thức phiền toái. Tiểu nhân mấy ngày nay không thể ra ngoài. Hôm nay vừa mới được nhàn rỗi.
Triệu Tiến khoát tay ngừng lời của gã, mở miệng lại nói.
- Hai đứa trẻ của nhà ngươi ở ngay nơi để hàng trong thành, muốn đón về thì đón về đi.
Trịnh Toàn sửng sốt, vội dập đầu khẩn thiết nói.
- Có Tiến thiếu gia chăm sóc bọn chúng, tiểu nhân cũng có thể yên tâm. Đưa về nhà ngược lại là phải đề phòng, lo lắng. Vẫn là muốn làm phiền Tiến gia ngài.
Lúc từ trong thành chuyển ra Hà Gia Trang, Cát Hương muốn mang theo con cái của Trịnh Toàn, nói cho theo bên cạnh người mới dễ kiềm chế. Triệu Tiến lại bác bỏ lời đề nghị này. Hắn còn nghĩ kỹ hơn một mức, là để ở nơi để hàng trong thành bên kia. Nếu như Trịnh Toàn muốn đón bọn trẻ về hoặc là dùng một thủ đoạn nào khác, vậy là có thể chứng minh thái độ của gã, Triệu Tự Doanh có thể đưa ra ứng phó. Đưa sang bên đó làm chong chóng đo chiều gió là được.
- Tiến gia có bản lĩnh lớn. Hai đứa trẻ nhà tiểu nhân, Tiến gia nếu như đồng ý mang theo bên mình, thì đó là phúc phận của bọn chúng.
- Đều là người trong nhà, đừng quỳ ở đó nữa, ngồi xuống đi.
Triệu Tiến cười ngắt lời của gã. Trịnh Toàn vội vàng tạ ơn đứng dậy, mặt mũi có dáng vẻ nhẹ nhõm hẳn. Gã cũng biết một thời gian dài như thế không từ trong thành tới là rất thất lễ. Huống hồ Hà Gia Trang bên này gặp phải chuyện lớn đến như vậy. Chỉ là thất lễ còn tốt, nếu như khiến cho Triệu Tiến nghi ngờ Văn Hương Giáo cũng có tham dự. Vậy thì chỉ có gặp đại họa tan xương nát thịt.
Trịnh Toàn sau khi đứng lên, Lưu Dũng mới mở cửa, sai bảo người bên ngoài đem trà vào.
- Trước kia đã nói với Tiến gia một chuyện. Tiểu nhân hôm nay ra khỏi thành tới đây, phải chi gấp ba giá tiền mới thuê được xe ngựa, nói là xe trâu ngựa trong thành Từ Châu đều được thuê đi rồi. Trong chuyện này không biết có điều gì quái lạ.
Trịnh Toàn nói ra những điều mình nghe thấy, nhìn thấy.
Một chiếc xe bò, xe ngựa ít nhất cũng có thể chứa được hàng trăm cân, nhiều nhất có tới hơn năm trăm cân. Những loại xe như vậy trong ngoài thành Từ Châu cũng có tới hai, ba trăm cái. Rốt cuộc là muốn vận chuyển cái gì, lại phải thuê nhiều xe như vậy.
Triệu Tiến gật gật đầu, theo tin tức lan truyền từ trong ra ngoài thành, sáng sớm ngày mai trong thành hẳn là có tin tức xác thực tới đây, thật ra cũng không phải vội vã nghe ngóng. Hắn cười hỏi.
- Văn Hương Giáo gần đây có hành động gì không?
Đối với bí mật như vậy của giáo phái, Triệu Tiến vẫn không buông lỏng cảnh giác. Từ khi chuyển nhà tới giờ, Văn Hương Giáo ở các nơi của Từ Châu luôn được người của Lưu Dũng theo dõi rất chặt, cũng có những cách dự phòng để đối phó. Thật sự có động tĩnh khác thường nào, Triệu Tiến sẽ thông qua phụ thân và các bậc tiền bối phát động quan phủ và quan quân trấn áp. May mà trong thời gian này, Văn Hương Giáo vẫn rất yên ắng. Mộc nhị bá không có giở mánh khóe ngấm ngầm gì. Ông ta sau khi thoát khỏi theo dõi liền không bị phát hiện ra, cũng chẳng biết rời khỏi lúc nào.
Nhưng Trịnh Toàn thân là Hội chủ giá trị với Triệu Tiến càng lớn. Gã chủ trì toàn bộ công việc của giáo hội Văn Hương giáo trên đất Từ Châu, mọi tin tức bất kể là trong ngoài lớn nhỏ, chắc chắn đều rõ.
Tiết lộ cơ mật, bại lộ thân phận, đối với bất kỳ một giáo đoàn nhỏ bé nào mà nói đều là tội lớn, sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc. Nhưng Trịnh Toàn cũng biết địa vị của mình có được như thế nào, càng hiểu rõ quan hệ của nhà mình với Triệu Tiến. Bên này vừa hỏi, gã lập tức mở miệng trả lời.
- Tiến thiếu gia, sự tình Hà Vĩ Viễn nghe nói tổng đàn của bổn giáo bên đó chấn động rất lớn, còn có người muốn khởi binh hỏi tội. Tuy nhiên sau này không có tin tức gì nữa. Mộc nhị lão gia cũng nói qua, Hà Vĩ Viễn kia là một vết nhơ thối nát. Truy cứu quá sâu, trái lại là bổn giáo sẽ có nhiều phiền toái, cho nên chẳng có người nào lên tiếng.
- Ồ, Mộc nhị bá thật là vun vén cho ngươi, nói với ngươi không ít chuyện cơ mật nhỉ.
Hà Vĩ Viễn đối với Triệu Tiến mà nói đã qua rồi. Hắn càng lưu tâm để ý hơn chiếu cố của Mộc Ngô Chân đối với Trịnh Toàn, còn là những chuyện cơ mật mà Mộc Ngô Chân đã nói ra.
Nghe được lời nói của Triệu Tiến, nét mặt Trịnh Toàn lộ vẻ gượng gạo cười nói.
- Nhị lão gia nói hiện tại môn hạ của nhà Mộc gia chỉ có một mình Hội chủ của Từ Châu. Cho nên phải ra sức vung đắp, còn nói nếu không phải là Tiến thiếu gia loại bỏ Hà Vĩ Viễn, ngay cả điều này cũng không có.
Nét mặt Triệu Tiến lộ ra vẻ mơ hồ. Xem ra lời lẽ, phong thái của Mộc nhị bá, còn có quyền lực chỉ định Hội chủ, vị trí trong Văn Hương giáo hẳn là rất cao, làm sao môn hạ chỉ có một mình Hội chủ. Triệu Tiến chỉ có hiểu biết qua loa đối với cơ cấu của Văn Hương Giáo. Giáo đồ của Văn Hương Giáo thiết lập tiểu Truyền đầu, đại Truyền đầu, trên Truyền đầu là Hội chủ. Hội chủ phụ trách một vùng. Nếu như coi Văn Hương giáo là thiên hạ của Đại Minh, vậy thì những Hội chủ này chính là những nhân vật quan lại hạng nhất là Tuần phủ và Bố chính ở các địa phương.
Số lượng môn hạ của Hội chủ này là bao nhiêu, nghĩ tất nhiên cũng thay mặt cho thực lực và địa vị tầng lớp trên của giáo hội. Lẽ nào tự mình lại đánh giá cao nhà Mộc gia quá.
Nhìn thấy cảm xúc trên nét mặt của Triệu Tiến, Trịnh Toàn cũng có thể đoán ra là hắn đang nghĩ điều gì, liền mở miệng giải thích nói.
- Cho tới giờ Hội chủ chỉ từ hai nhà mà ra. Một nhà là Vương gia, một nhà là Từ gia. Vương gia là Giáo chủ một phái, Từ gia lại là hai mươi năm trở lại đây hưng thịnh lên. Giáo chủ cực kỳ tín nhiệm bọn họ, đều nói Từ gia được Di Lặc chân truyền, thay Giáo chủ chủ trì công việc của giáo hội.
Vương gia, Từ gia. Từ gia này nghĩ tới chẳng phải là cường hào Từ gia ở bên trong Từ Châu kinh doanh than đá và sắt thép. Triệu Tiến trầm tư một lát mới nghĩ ra mạnh mối. Chu Học Trí từng nói qua, đầu mối làm ăn lớn của Hà Vĩ Viễn chính là tào lương đổi rượu, rất là nịnh bợ đối với một tráng hán họ Từ. Cũng có thể nhìn ra địa vị của người này rất cao. Có lẽ gã to khỏe họ Từ này có quan hệ với Từ gia của Văn Hương Giáo.
Triệu Tiến không nói ra phỏng đoán của mình, chỉ có điều cười giễu cợt nói.
- Việc nào của Văn Hương giáo cũng cơ mật. Kết quả là muốn biết vẫn có thể biết. Ta còn ngỡ rằng tên của Giáo chủ này là tuyệt mật cơ.
Trịnh Toàn vừa cười vừa nói.
- Tiến gia nói đùa thôi. Cũng là tiểu nhân sau khi làm Hội chủ mới biết được những điều này, cũng may mà có truyền thụ của nhị lão gia.
Triệu Tiến dặn dò một câu.
- Sau này cái ghế này của ngươi sẽ làm không dễ. Đã là dòng duy nhất của nhà Mộc gia, chắc sẽ là cái gai trong mắt người khác. Hoặc công khai, hoặc ngấm ngầm, sẽ có nhiều thủ đoạn nhằm vào ngươi. Ta ở Hà Gia Trang bên này, đối với ngươi mà nói, nước xa không cứu được lửa gần. Ngươi tự mình phải cẩn thận.
Nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, vẻ mặt Trịnh Toàn rất là cảm kích, lại định quỳ xuống dập đầu, nhưng bị Triệu Tiến cười ngăn lại. Lúc này bên ngoài trà nước đã dâng tới. Lưu Dũng sau khi đón lấy rót cho hai người.