Trời lúc hoàng hôn, trên quan đạo chỗ giáp ranh giữa Từ Châu và Bi Châu đã rất yên tĩnh, vào lúc này cho dù thế nào cũng không chạy vào thành được. Tuy nói thời thế được coi là thái bình, nhưng trộm cướp vẫn có mặt như trước, khách thương lữ nhân lúc mặt trời còn chưa xuống núi đã sớm tìm nơi quán trọ ngủ lại. Có một chiếc xe bò thản nhiên đi chậm chạp, bao tải túi rơm chất đầy nửa xe, cũng không biết chứa cái gì, phu xe thì ở trên xe lơ đãng, lúc nào cũng như đang muốn ngủ.
Mặt trời đã xuống núi, nhưng nóng bức không giảm xuống, dường như hơi nóng lúc này mới từ trong lòng đất bốc lên. Cách trời tối không còn xa, xung quanh đây không có quán trọ, thôn xóm gần nhất cũng phải có hơn mấy dặm, cũng không biết xe bò này muốn đi hướng nào. Tuy nhiên mỗi người điều có chỗ khó riêng, ai cũng sẽ không để ý tới.
Đến khi xe bò vào trong địa phận Từ Châu, xa phu dựa vào trên xe ngủ gật tỉnh táo một chút, nhìn trái nhìn phải, ngáp một cái lại nhắm mắt, hình như đã ngủ luôn rồi.
Lại đi khoảng chừng một dặm, hai hán tử nông dân ngồi bên đường, bên cạnh là một chiếc xe một bánh. Xe bò đi qua trước mặt họ, hai hán tử dáng vẻ nông dân kia nói chuyện phiếm với nhau, một hán tử nhìn chằm chằm chiếc xe, ho khan nói.
- Đại ca, có nước không? Mượn uống coi!
Gã xa phu nhìn hình như đã ngủ kia mở trừng mắt, kêu bò dừng xe lại, lấy từ bên người ra một túi nước chế tạo bằng da, tức giận nói.
- Muốn uống thì uống, mượn cái gì mà mượn, ngươi trả thế nào?
Túi nước không biết là làm từ da gì, nút chặn bằng gỗ mềm, trên túi nước không ngờ còn có hình vẽ, bên trên là một hoa sen nho nhỏ, sắc trời đã tối đen, muốn nhìn rõ cũng không dễ dàng. Gã hán tử mượn nước nhìn chăm chú mấy lần, lúc đấy mới thốt lên.
- Đại ca, nước của anh đây thơm quá.
Câu này vừa nói xong, trên mặt phu xa trở nên nghiêm túc, mở miệng nói.
- Hai người các ngươi đến cùng một nơi, hay là hai nơi?
- Một nơi!
- Vậy cầm lấy bảy túi, rút mau.
Phu xa nói xong, hai gã đàn ông nông dân tiến đến bên xe rút bảy túi bao tải túi rơm bỏ lên xe một bánh.
Phu xa kia nghiêm túc dặn dò.
- Một túi các ngươi dùng cho nhà mình, còn lại giữ gìn thật tốt, không được dùng đến. Bằng không sẽ bị bắt nghiêm hình.
- Chúng tôi biết rõ, có một túi này đã là may mắn, còn lại nhất định làm theo.
Hai gã đàn ông nông dân kia nghiêm nghị trả lời, phu xa gật đầu, lên xe giơ roi, đuổi bò tiếp tục cho xe đi về phía trước.
Hai gã đàn ông nông dân cố định xong bảy bao tải chứa cỏ trên xe một bánh, một người trẻ tuổi hơn giơ tay thọc vào bên trong, sau đó đặt ở chóp mũi hít thật sâu một hơi, lại lưu luyến bỏ trở lại, mở miệng nói.
- Thúc, gạo trắng tinh nha, ngửi vào đúng là thơm.
Gã lớn tuổi hơn vội vàng nói.
- Ngươi chớ lộn xộn, một túi nhà chúng ta phải tính toán dùng thế nào, còn lại chắc chắn phải cất giấu thật tốt.
Người trẻ tuổi kia nói rất hào hứng.
- Thúc, con đây biết rõ, nghe nói trong giáo chúng ở Từ Châu chúng ta không có bao nhiêu nhà biết việc này. Con đây mấy ngày nay xem xét các nơi, huynh đệ trong giáo hình như cũng không biết.
Gã lớn tuổi hơn lập tức nóng nảy, vội vàng hỏi.
- Con nói với người khác nữa sao? Lộ ra tin tức sao? Đó là phải gặp sét đánh tét đầu lưỡi đó nha.
Gã trẻ tuổi cũng vội vã, đứng lại tại chỗ phát lời thề thốt.
- Con đây không phải đứa con nít, nếu như con nói lung tung đã bị sét đánh. Sẽ không vào được gia hương gì kia.
Nhìn thấy biểu tình này của y, người được gọi là thúc cũng thoải mái không ít, thở hắt ra nói.
- Chân Không Gia Hương, nói bao nhiêu lần ngươi không nhớ được, tháng ngày sau này có tiền đồ thế nào được.
- Thúc, lần này chúng ta làm xong rồi, vậy sẽ có lợi gì.
- Làm việc cho giáo ta, đó là tích góp từng tí một phúc đức đấy. Còn nói gì lợi lộc, không sợ bị Phật Tổ nghe được à.
Người được gọi là thúc kia giáo huấn khiển trách mấy câu, trên mặt lại mộ ra nét cười, tiếp theo đó lại vui vẻ rạo rực nói.
- Hương đường các nơi ở Từ Châu chúng ta đã bị yêu nghiệt nắm giữ rồi, bọn chúng sớm muộn gì phải gặp báo ứng. Đến lúc đó, thúc của con cũng có thể làm Truyền đầu, không chừng con cũng có thể đi theo làm tiểu Truyền đầu.
- Thật có may mắn này, Chu truyền đầu ngủ với mấy cô vợ bé.
Thúc cháu hai người vừa nói chuyện, vừa đẩy xe đi xa.
Nông dân Từ Châu, cầm được một túi gạo phải tính toán tỉ mỉ, chèn vô thêm các loại rau dại, cũng có thể miễn cưỡng sống qua ngày, mà các nơi ở Sơn Đông, ngoại trừ mấy trọng trấn ven Vận Hà, thành ấp vài vị phiên vương (chức quan như đề đốc cai quản một vùng), các nơi khác chính là địa ngục trần gian, không cần nói lương thực, rau dại dễ cây cái gì cũng bị ăn sạch sẽ, cảnh tượng thảm thiết người ăn thịt người đã không còn khiến cho người ta kinh sợ.
Bọn lưu dân may mắn không chết tụ tập thành đội, đến các nơi tìm đường sống. Các nhà quyền quý giàu có ở làng quê Sơn Đông đều là kết trại tự bảo vệ mình, rất nhiều trại lũy bị bọn lưu dân phá vỡ, những thứ tích trữ của bọn nhà giàu đều bị ăn sạch sẽ, toàn gia cũng gia nhập hàng ngũ lưu dân. Có nơi có đủ tráng niên, trang bị không thiếu, tường cao hào sâu, sau khi giết chết rất nhiều lưu dân, may mắn còn sống sót.
Bọn lưu dân không dám đi về hướng bắc, bởi vì phương bắc có đại quân đóng giữ, hơn nữa phương bắc cũng không tốt hơn bao nhiêu so với các nơi gặp họa. Tất cả mọi người hướng về phía nam, đều nói Giang Nam là đất lành, đều nói Dương Châu vô cùng giàu có, mọi người đều cảm thấy tới bên đó sẽ có thể thoát khỏi biển khổ rồi.
Nhưng đói khát sẽ khiến cho người ta không còn sức lực, cũng sẽ cướp đi tính mạng con người, rất nhiều người không đi khỏi quê nhà của mình bao nhiêu xa đã chết đói. Nhưng địa phương gặp họa nhiều lắm, số lượng lưu dân quá mức khủng khiếp, vẫn còn rất nhiều rất nhiều người rời khỏi quê nhà. Một vùng Duyện Châu Sơn Đông vẫn còn có thể cố gắng sống sót, lưu dân càng ngày càng nhiều.
Tế Ninh Châu vô cùng giàu có và đông đúc, tích trữ tào lương vô số, nhưng nơi này lưu dân không dám tới, bởi vì nơi này có trọng binh đóng giữ, lại có đoàn luyện hương dũng của bọn hương thân tổ chức, không chỉ ngăn trở lưu dân tiến vào, thậm chí còn sẽ chủ động trấn áp tấn công đánh chết. Hơn nữa gần sát Tế Ninh Châu, còn có Tư Dương của Lỗ Vương đang ở, Khúc Phụ của Diễn Thánh Công, hai nơi này đều có vệ sở đóng quân dày đặc, đoàn luyện hương dũng rất đông, tất cả vì cầu sống, mà cũng không muốn chết, đều phải tự biết mà tránh đi.
Đi vào phủ Duyện Châu, ba nơi Tế Ninh Châu, huyện Tư Dương, huyện Khúc Phụ thật giống như cửa cống chắn ngang phía đông Duyện Châu, ngăn cản đại đội lưu dân muốn đi qua. Cho nên lưu dân chỉ có thể dừng ở huyện Vận Thành, huyện Cự Dã, huyện Gia Tường ba mảnh đất tạo thành hình tam giác nho nhỏ.
Lưu dân lúc mới đến, tri huyện và hương thân các huyện cũng thương xót, tổ chức cứu tế, nhưng những ngày sau đó đã nhận ra rằng không ổn. Cứ tiếp tục như vậy, chẳng những cứu tế không xong, thậm chí có khả năng mình cũng kéo vào theo. Đến lúc tháng tư, cổng lớn các huyện thành thị trấn mỗi ngày chỉ mở một canh giờ, để cho lương thực ra vào, thời gian còn lại đều phải đóng cửa.
Bên phía huyện Vận Thành tốt hơn một chút, bởi vì xung quanh có Lương Sơn Bạc đầm nước rộng lớn, khá giàu có, đất đai cũng không có bị thiên tai như thế, nhưng nằm sát gần hai cửa huyện thành đóng chặt, chẳng khác gì đuổi bọn lưu dân chạy đi. Ngày hai mươi lăm tháng ba, chậm hơn mười ngày so với hai huyện khác, huyện Vận Thành cũng bắt đầu đóng cổng thành.
Bởi vì có đầm nước làm ra lương thực giàu có, bởi vậy xung quanh đây coi như là có thể duy trì ruộng đồng, lưu dân ở bên phía huyện Vận Thành còn có một tia hi vọng sống sót. Nhưng mà, hi vọng này cũng càng ngày càng nhỏ.
Đối với lưu dân gào khóc ngoài thành, con đường giữ mạng lúc này chính là vào thành, vào thành cho dù là mót rác cũng có thể sống được, ở ngoài thành thì chỉ có một con đường chết. Người chết đói rất nhiều, dịch bệnh cũng bắt đầu lay lan, ngoài thành đã giống hệt địa ngục.
Huyện Vận Thành vốn có mấy trăm binh đóng giữ, trong huyện có gần ngàn hương dũng, do đó mới miễn cưỡng ổn định cục diện. Mỗi lần mở cổng thành, lưu dân muốn xông vào đều bị chém giết không mảy may lưu tình.
Con gái xinh đẹp nhất, con nít xinh xắn nhất trong đám lưu dân, không phải bị người dụ dỗ mua mang đi đến nơi khác, thì là bị bọn nhà giàu trong thành thu nhận, bọn trẻ con trông khỏe mạnh lanh lợi cũng đều là hàng hóa có giá trị. Bên trong thành cần người, bọn buôn người nơi khác chạy đến cũng cần, đến hiện tại, những người này cũng không còn, người còn lại dường như chỉ có thể đợi chết.
Quả thật mỗi nơi đều là như thế, bọn lưu dân sau khi bị áp bức không còn lại gì, sẽ tuyệt vọng chết đi, tuyệt vọng rời đi, sau khi rời đi cũng chết trên đường. Trong tình cảnh như thế, nguy cơ sẽ giải trừ, có đôi lúc tình cờ, thành trì sẽ bị đánh vỡ, tai nạn sẽ kéo dài một vài ngày ngắn ngủi.
Tuy nhiên Vận Thành khác với các nơi khác, mỗi ngày giữa trưa khi cổng thành mở ra, chắc chắn sẽ có một người tốt ra khỏi thành cứu tế, y không mua người, cũng không muốn có được gì trên người lưu dân, chỉ cần tất cả tán tụng: Ngã Phật từ bi.
Cho nên ngoài tường thành huyện Vận Thành trong khoảng ba bốn tháng, mỗi khi đến giữa trưa, khẩu hiệu "Ngã Phật từ bi" liền rung chuyển trời đất.
- Chân Nhân đi ra rồi! Chân Nhân đi ra rồi!
Thanh âm vui vẻ như điên vang lên liên tiếp, lưu dân ngoài tường thành Vận Thành giống như sóng gió dâng trào, đều tụ tập về một hướng.