Nhìn thần sắc Triệu Tiến biến ảo, đến cuối cùng lại trở thành bình tĩnh, trong lòng Như Huệ hiếu kỳ, nhưng cũng biết không nên dò hỏi.
- Tào tiên sinh xin cứ nói.
Như Huệ chậm rãi nói.
- Đông chủ, ngài hiện giờ cơ nghiệp đã không còn nhỏ. Sản nghiệp mỗi ngày thâu vào từng đấu vàng, gần ngàn tinh nhuệ, là thế lực đứng đầu thành Từ Châu chúng ta. Cục diện như nay dĩ nhiên thuộc về họ Triệu. Đông chủ còn, tất cả dĩ nhiên trung thành. Nhưng hiện giờ đông chủ nếu như có xảy ra chuyện chẳng may gì. Vậy tức thì sẽ biến thành một nắm cát rời. Nếu như đông chủ thành gia lập thất có đời sau. Tất cả trung thành với đông chủ thế nào sau này phải trung thành với thiếu chủ thế đó. Không có người dám nghi ngờ làm bậy.
Triệu Tiến gật đầu, Như Huệ xuất thân từ Vân Sơn Tự, trong hoàn cảnh tựa như thế gia đại tộc này, đối với lề lối truyền thừa kế tục rất là rõ ràng.
Như Huệ nói rất dè dặt.
- Đông chủ, thuộc hạ không phải nói như nay ai có lòng làm loạn. Nhưng đông chủ mặc áo giáp, cầm binh khí vào sinh ra tử, đây dù sao chính là tai họa ngầm. Có tầng tai họa và băn khoăn này tồn tại. Cục diện của đông chủ không thể khiến cho người ta cảm thấy được dài lâu, không thể để cho lòng người thề chết một mực đi theo, căn cơ cũng không vững chắc.
Nhìn Triệu Tiến không có lời nào khác, Như Huệ nói tiếp.
- Đông chủ phải thành gia thật nhanh, có con nối dòng kế thừa thật nhanh. Đến lúc đó mới có thể nói định xong cục diện.
Triệu Tiến khẳng định rất ngắn gọn.
- Ngươi nói đúng, đây là thiếu sót của ta.
Trên mặt Như Huệ hiện lên vẻ tươi cười, rót đầy chén trà cho mình uống mấy ngụm lại nói.
- Đông chủ dũng mạnh thiện chiến, lại có đại tài buôn bán đủ đầy, chính là nhân vật anh hùng kiệt xuất hiếm thấy. Nhưng cho dù như vậy, đông chủ vào sinh ra tử, huyết chiến mấy lần. Một mảnh đất Từ Châu này chỉ vỏn vẹn nắm được chu vi năm mươi dặm xung quanh châu thành. Bốn nơi Phong huyện, Tiêu huyện, Bái huyện, Đãng Sơn đều phục tùng nghe theo lệnh đông chủ chưa?
Triệu Tiến lắc đầu, cả Từ Châu nhiều người kính sợ hoàn toàn phục tùng mình chỉ bao gồm địa bàn năm mươi dặm xung quanh châu thành này. Nhiều hơn nữa chỉ là bên trong phương viên chỗ Triệu Tự Doanh của mình một ngày hoặc hai ngày có thể chạy tới, ai cũng không dám cãi lời cũng không dám lừa gạt dối trá. Nhưng xa hơn những chỗ đó, tất cả chỉ là nể mặt ứng phó qua loa. Địa bàn như thế nghiêm chỉnh mà nói không thể gọi là địa bàn. Về phần nơi bờ bắc Hoàng Hà, rượu bán đi, người bên đó trước nay chưa bao giờ sang đây, cũng đừng có nói tới nể mặt gì.
- Mặc dù là với đại tài kiệt xuất cái thế của đông chủ như vậy, vào sinh ra tử mới đánh ra được cục diện lớn như thế. Nếu như muốn mưu đồ nhiều hơn, vậy phải hao phí bao nhiêu tháng ngày?
Như Huệ bật mở nút, nhìn thấy Triệu Tiến nghe rất chăm chú, nói tiếp.
- Ý của thuộc hạ đông chủ có thể không sẵn lòng nghe, nhưng nếu như muốn nhanh chóng làm cho lớn ra cũng có đường tắt đi được.
- Đường tắt gì?
- Thông gia.
Một hỏi một đáp. Như Huệ thốt ra lời cuối mình muốn nói.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức lắc đầu bật cười, Như Huệ thân mình nghiêng về phía trước, tăng thêm thanh âm nói.
- Đông chủ ngài là anh kiệt, không bằng lòng mượn nhờ tay người khác làm việc. Nhưng nếu như nhà thông gia có thế lực, tức thì trợ giúp nhau mạnh thêm một tầng. Việc này có gì không được?
Triệu Tiến vừa mới bật cười khiến cho Như Huệ có chút gấp gáp, nói ra hết không có chút nào giấu diếm.
- Đông chủ ngài anh tài như vậy, bên người lại có chí sĩ anh kiệt, chẳng lẽ còn sợ bị người ta nắm trọn. Phóng tầm mắt ra khắp Từ Châu, tài hùng thế lớn rất nhiều, nhưng nhân vật giống như đông chủ đây, không có một người nào. Chọn một người ưng ý gả vào cửa. Nếu như tháng ngày sau này chủ mẫu không còn anh em. Vậy gia nghiệp to lớn kia tất cả đều thuộc về đông chủ. Nếu như có anh em. Vậy thì đông chủ là một thế lực trợ giúp rất lớn. Sự tình một tay giơ lên có thể đoán định. Cớ sao mà không làm?
Đến lúc này, thần sắc của Triệu Tiến ngược lại lạnh nhạt. Như Huệ nói tới đây, cũng không biết nên tiếp tục thế nào, ngẫm nghĩ một chút lại nói ra một câu thế này.
- Trong lòng đông chủ nếu như còn có người khác cùng lấy hết một lần thì được rồi. Đại trượng phu tam thê tứ thiếp có cái gì không được?
Triệu Tiến trầm mặc chốc lát, trên mặt lộ ra nét cười, nhưng không có tiếp lời Như Huệ, chỉ là nói.
- Đây không còn sớm nữa. Tào tiên sinh đi xem thử Vân Sơn Tự có bắt đầu chuẩn bị hay chưa. Ngày mai phải lên đường sớm chút mới tốt.
- Xin đông chủ yên lòng, thuộc hạ sẽ theo dõi sát việc này.
Như Huệ đứng lên ôm quyền nhận lệnh, đến trước cửa lại xoay người nói.
- Xin đông chủ nhanh chóng quyết đoán. Khuê nữ Từ Châu tuy rằng không ít. Nhưng muốn làm chủ mẫu sản nghiệp lớn, vậy còn phải tuyển chọn khéo léo kỹ lưỡng. Đây thật không nên chậm trễ.
Triệu Tiến cười phất tay, đuổi Như Huệ cười cợt tinh quái ra khỏi phòng, vẻ mặt hắn lặng lẽ, ngã đầu đi ngủ.
Giống như thường ngày, trời mới vừa tờ mờ sáng, Triệu Tiến đã tỉnh dậy, gọi một tiếng bên ngoài, đã có người đợi ở bên cạnh rồi. Rửa mặt qua loa, mặc xong giáp trụ, lúc này mới bắt đầu ăn điểm tâm.
Vân Sơn Tự chiêu đãi khách bên ngoài rất có nghề, mặc dù bọn Triệu Tiến dậy sớm, nhưng cháo trắng, bánh nướng còn có các thức ăn sáng cũng đã chuẩn bị xong, thậm chí còn đến hỏi muốn ăn thịt hay không, trong chùa cũng cung ứng được.
Thời điểm ăn điểm tâm, Triệu Tiến không để cho tất cả mọi người cùng ăn, mà là các đội chiếu theo thứ bậc phân chia dùng bữa. Đây dù sao cũng là Vân Sơn Tự, cẩn thận nhiều một chút cũng không có chỗ nào xấu.
Điểm tâm rất nhanh đã ăn xong, Triệu Tiến và bọn gia đinh rời khỏi Vân Sơn Tự, tới trước sơn môn nhìn thấy đội ngũ Vân Sơn Tự đã ở nơi đó chờ đợi.
Chùa miếu đạo quán vốn có chức phận cứu trợ người nghèo khổ, cứu tế thiên tai, cho nên chuẩn bị rất là chu toàn đầy đủ. Từng chiếc xe ngựa chứa lương thực, bát to và lò lửa, còn có chất củi đốt, cũng có vải dầu giá đỡ để dựng lều, cùng với bao lớn bao nhỏ thuốc thang và vôi bột.
Ngoại trừ những thứ này, còn có mấy trăm tăng nhân trai tráng đi theo. Những tăng nhân này đều lưng đeo túi đựng đồ, cầm côn bổng, trên cổ còn buộc một miếng vải trắng.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, cứu tế nạn dân, phát lương thực thật ra cũng rất dễ dàng giết người, bố thí cháo loãng còn phải cho thêm lương thực và nước, đó là hay nhất. Để đề phòng mưa tuyết để cho bọn tăng chúng nghỉ ngơi, còn phải cứu chữa nhưng nạn dân gần chết kia, đều phải dựng lều lên. Thuốc thang cứu chữa, vôi bột để tiêu độc, côn bổng dùng để giữ vững ổn định, hoặc là dùng để xua đuổi tự vệ, về phần miếng vải trắng kia nghĩ cũng biết là dùng để che mũi miệng.
Như Huệ đi tới trước mặt Triệu Tiến, hai mắt y hiện đầy tia máu hẳn là cả đêm không ngủ, sau khi thi lễ cười nói.
- Đông chủ, Vân Sơn Tự đã chuẩn bị xong, đợi đông chủ hạ lệnh lên đường.
Triệu Tiến gật đầu, giơ tay lên phất tay xuống, gia đinh Triệu Tự Doanh phía sau xếp thành đội đi theo, Như Huệ cười giơ tay ra hiệu, đội ngũ Vân Sơn Tự cứu giúp thiên tai đã sớm chờ đợi cũng bắt đầu đuổi theo.
Triệu Tiến quay đầu liếc mắt nhìn, cảm thán nói với Như Huệ bên cạnh.
- Trong một đêm, có thể lấy ra được nhiều đồ đạc, nhiều người như vậy. Cũng khó trách bọn Viên Tín và Như Nan nảy sinh lòng dạ riêng.
Vân Sơn Tự một đoàn thể lớn như vậy, có sức người cực lớn, có của cải như biển cả, còn có quy củ tương đối nghiêm mật, đích thật là lực lượng sai khiến người ta sinh ra kính sợ. Lực lượng như vậy nắm trong tay Viên Tín, Như Nan, Như Ninh khẳng định sẽ không an ổn làm một phú ông, làm một cường hào trên đất Từ Châu. Ngày đó tăng binh tấn công đại viện Hà gia, rõ ràng là để sửa soạn đích nhắm lớn hơn.
Như Huệ cười nói.
- Đông chủ nói đúng, chẳng qua tâm tư này của bọn chúng e rằng bản thân chúng cũng không biết. Nếu như muốn làm cái gì thì sẽ không cả ngày ăn chơi đàng điếm, lục đục đấu đá lẫn nhau.
Tối hôm qua con ngựa của Triệu Tiến cũng được Vân Sơn Tự hầu hạ rất tốt, nhưng cũng không vội cưỡi lên cứ như vậy dắt ngựa xuống núi. Như huệ giơ tay ra hiệu về phía sau lại nói.
- Đông chủ, Vân Sơn Tự to lớn như vậy, tài lực nhân lực hiện giờ đều là của đông chủ rồi. Tâm tư của đông chủ sớm đã định rồi chưa?
- Nhiều thứ như vậy, ngươi thật nỡ cho hết ra ngoài.
Triệu Tiến hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Như Huệ ngáp một cái, dụi mắt cười nói.
- Lúc đánh cuộc tài xỉu, nhìn chuẩn ra tay trọng mới có thể thắng lớn. Hiện giờ xúc xắc đã mở ra, không hạ nữa sẽ trễ.
Triệu Tiến cười mắng một câu.
- Ngươi thật nhìn rất cao.
Lúc đại đội đi xuống núi, đã có thể nhìn thấy không ít dân chúng đi tới nghênh đón, tính toán canh giờ cổng thành còn chưa có mở, hẳn là hộ dân ngoài thành. Như Huệ phái người đi sang hỏi, hóa ra là người các nơi lên núi thắp hương lễ Phật. Lúc đó đại đội lưu dân đến đánh, có không ít lưu dân tới bên này tránh nạn, kết quả 'may mắn' tránh được đại nạn, còn có một số dân chúng may mắn, đoán chừng lúc chạy trốn thoát nạn cũng là nhờ thần Phật phù hộ, hiện giờ cũng phải sang đây tạ ơn.
Nhìn thấy những người này, nét mặt Triệu Tiến dần dà nghiêm nghị, trầm giọng nói.
- Nhiều lưu dân rời xa xứ sở, không để ý sống chết như vậy. Dưới thành Từ Châu điên cuồng như vậy, vốn ta không biết tại làm sao. Nhưng nhìn thấy những dân chúng này, ta ngược lại có chút hiểu rõ rồi.
Trên mặt Như Huệ đã có nét cười nhạo báng nói.
- Chân Phật ở trước mắt. Bọn họ không ngờ không biết sang đây thắp hương bái tạ lại đi lên núi tìm tượng đất kia.
Nói xong câu này, thần tình trên mặt Như Huệ biến thành thản nhiên thoải mái nói.
- Đông chủ, lòng thành kính này có chỗ hữu dụng rất lớn. Người khác dùng thì có hại rất lớn. Nếu như chúng ta dùng, cũng chỉ có lợi lớn.
Đội ngũ tới dưới núi tiếp tục đi về phía trước, đến bên ngoài thành dừng lại chỉnh đốn, mấy trăm người Triệu Tự Doanh đội ngũ chỉnh tề, đội ngũ Vân Sơn Tự đã có chút lộn xộn.
Ở ngoài thành không được bao lâu, thời điểm mở cổng thành đến rồi, lưu dân tản ra, canh giờ mở đóng cổng thành đã khôi phục bình thường. Thật ra Tri châu Đồng Hoài Tổ còn muốn duy trì mỗi ngày chỉ mở ra một canh giờ, song Triệu Tự Doanh phải rời thành sớm, tất cả cũng không bận tâm tới ý nghĩ của Tri châu.
Một đám người Trần Thăng dẫn đại đội nhân mã từ trong thành đi ra, buổi chiều hôm qua bắt đầu triệu tập trở lại, những gia đinh xin nghỉ về thăm người thân cũng đã quay về đội ngũ.
Hai bên tụ họp, Triệu Tiến liền nhận ra Vương Triệu Tĩnh không có ở trong đội ngũ, Trần Thăng cũng biết nguyên do.
- Cha đệ ấy hôm nay trở về, phải đi nghênh đón.