Đợi đến khi tận mắt thấy được thực lực của Triệu Tự Doanh, mới ý thức được những tin đồn không thể tin nổi kia về những vị trẻ tuổi này đều là thật. Những điều may mắn nghĩ ở trong lòng đều tan thành mây khói, chỉ còn sót lại sợ hãi và hổ thẹn. Tự mình chẳng biết trời cao đất dày như vậy, còn muốn tới cửa phô trương thanh thế để chiếm ưu thế, chẳng may mà vị này có hành động gì thì làm thế nào? Bản thân mình còn nói gì đến hơn nghìn thanh niên trai tráng, so sánh với đội ngũ chỉnh tề, oai nghiêm kia, đám người kia của mình chỉ là trò cười. Huống hồ là mọi người không đồng lòng, có thể tập hợp được một nửa đã là rất đáng mừng rồi.
Nghĩ lại bộ dáng phô trương thanh thế bị vạch trần, tới cửa chiếm ưu thế ngược lại bị thôn tính. Điền Anh này chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ. Gã cũng coi như là một nhân vật ở vùng này, vốn cho rằng Hà Vĩ Viễn vừa đi rồi, chính mình kiểu gì cũng có thể kiếm được chút lợi lộc, địa vị thăng tiến thêm một chút, chưa từng nghĩ rằng hôm nay quá đỗi mất mặt rồi.
Vừa xấu hổ vừa buồn phiền, nhưng Điền An lại không dám có hành động gì. Gã thậm chí chẳng có bất kỳ một suy nghĩ phản kháng nào, chỉ đành tự trách mình rước lấy xui xẻo. Gã thậm chí cũng không thể nhìn ra Triệu Tiến muốn phô diễn thực lực của mình là có ý gì. Nhưng biết được bản thân mình không có tư cách để làm gì khác, chỉ đành ngoan ngoãn nộp lễ vật, còn phải ăn nói khép nép hỏi han Lưu Dũng nên làm những gì.
Lúc đến, Điền Anh, Lưu quản sự và Lâm Nhị Năng còn có ăn ý lẫn nhau. Lúc này đứng cùng một chỗ trong lòng thì khác, chẳng thèm nhìn nhau, mất cả chì lẫn chài. Đừng có nói đến tình cảm trước kia, trách móc lẫn nhau nông cạn không ít. Điền Anh quay đầu lại nhìn nhìn Hà Gia Trang, bụng nghĩ nếu như không phải là mình có ý đồ nhỏ nhen tới đây, cũng sẽ chẳng chọc vào con cọp Triệu Tiến này. Tuy là sớm muộn cũng sẽ bị thôn tính, có thể làm thêm bá chủ vài ngày cũng chẳng phải tốt lắm sao.
Đối lập với buồn rầu, u ám của bọn họ, những nhà khác thì lại vui mừng phấn chấn. Thôn trang như Tiểu Thạch Đầu vốn nhỏ yếu, quen bị kẻ mạnh ức hiếp, dù sao không phải nhà phía đông thì là nhà phía tây, sớm đã quen rồi. Trước mắt Triệu Tiến muốn làm chủ, đối với bọn họ mà nói chẳng có tổn thất gì, ngược lại còn có thể được chút lợi lộc đến chợ làm ăn. Hơn nữa theo một cường hào như Triệu Tiến, bình yên của thôn trại chắc chắn không có vấn đề gì. Thanh niên trai tráng con cháu có thể trở thành những người như gia đinh của Triệu Tự Doanh kia, luôn tốt hơn là làm việc với bọn ác bá của những thôn lân cận. Tựu chung lại mọi thứ đều có lợi mà chẳng có hại, đương nhiên tâm tinh được nâng cao.
Số thanh niên trai tráng từ mười lăm tuổi đến hai lăm tuổi, ruộng đồng trong thôn và đồ làm ra, trong thôn có bao nhiêu gia súc lớn, còn có những kẻ có thế lực trong thôn, người có quen biết với trong thành, đều phải cùng báo lại đây. Bên này còn phải sai người qua đối chiếu, còn phải sắp xếp người đến Hà Gia Trang bên này ở lại, lui tới đưa tin. Điền Anh chỉ cảm thấy đầu đau nhức, bụng nghĩ đám tiểu tử này, không, tuổi tác ta đây cũng không lớn lắm, sự tình đúng là nhiều quá, cần những thứ đó thì dùng được vào việc gì.
Điền Anh cắn răng oán giận nói.
- Nói bọn tiểu nhân đắc chí chính là bọn chúng, cũng chẳng biết có thể ngang ngược được mấy ngày.
Những người cùng đi theo từ Điền Gia Trang đến đều là thân tín của Điền Anh, cho dù trong lòng nghĩ thế nào, mồm cũng luôn phải phụ họa nói thêm vài câu, cái gì không lâu được như vậy, là cái loại sau này nhất định sẽ gặp họa, coi như là tự mình giải nỗi buồn.phiền.
Cứ như vậy vừa đi vừa nói, vẫn chưa đi ra khỏi phạm vi Hà Gia Trang, cả bọn đột nhiên im bặt. Bọn họ nhìn thấy đại đội kỵ binh đi lướt qua trước mặt. Đội người ngựa này đi đều rất chậm. Nếu như tỉ mỉ quan sát còn có thể nhìn thấy chân tay cưỡi ngựa cứng nhắc, vẻ mặt căng thẳng. Quần áo mà đội kỵ binh mặc bọn họ nhận ra, chính là cách ăn mặc của đám gia đinh Triệu Tự Doanh vừa rồi. Nhìn kỹ lại diện mạo cũng đều quen mắt. Đây chắc chắn là kỵ binh của Triệu Tự Doanh,
Điền Anh bọn họ đều là đứng ở đó đờ cả người, yên lặng không nói một lời đợi những kỵ binh này đi qua. Hơn trăm kỵ binh này vì là ngựa bước không nhanh, cho nên phải đợi một hồi lâu.
Đợi kỵ binh đi qua rồi, Điền Anh vẫn đứng đờ người ra đó không nhúc nhích. Người ở phía sau chờ một lát, không nhịn được mở miệng nói.
- Lão gia, chúng ta...
Điền Anh kia lúc này mới tỉnh táo lại được, run như cầy sấy, rồi nói.
- Chúng ta về thôi, về làm nhanh những việc của Tiến gia giao cho.
- Làm gì phải cẩn thận như vậy, ghi chép con số...
Phía sau có một người nhạt nhẽo nói. Mới nói được nửa câu, Điền Anh quay phắt lại, hầm hầm cho hắn một bạt tai, mặt mũi cau có, tức giận chửi.
- Công việc mà Tiến gia giao cho, ngươi làm sao dám làm qua loa. Lần sau mà còn nói nhảm như vậy, bố mày lột da của ngươi ra.
Người của Điền Gia Trang đều ngạc nhiên, bụng nghĩ vị đầu lĩnh này của nhà mình làm sao mà thay đổi nhanh như vậy. Nhưng lúc Điền Anh nói, mắt trước sau vẫn dõi theo hơn trăm kỵ binh đang đi. Nhìn đại đội người ngựa, tất cả đều hiểu ra.
Không chỉ là Điền Anh bên này nhìn thấy, toàn bộ chín đoàn đến tặng lễ đều nhìn thấy. Những người không quỳ trong chín đoàn trong bụng tức giận, đến bên này muốn kiếm chút ưu thế, chưa từng nghĩ bị đối phương thẳng tuột há mồm ra nuốt, làm sao có thể thoải mái trong lòng. Nhưng sau khi nhìn thấy Triệu Tự Doanh chỉnh tề tập hợp và giải tán thì biết nhà mình nhất định phải phục tùng. Đợi cho đến sau khi nhìn thấy hơn trăm kỵ binh không thành thục lắm này, những oán giận trong lòng đều tan thành mây khói.
Ở trong nơi thôn dã, không ngờ có người có thể bất cứ lúc nào cũng trang bị đầy đủ, huấn luyện mấy trăm tráng đinh có tố chất. Ngoài điều này ra, không ngờ còn có hơn trăm kỵ binh. Một đội ngũ như vậy không nên xuất hiện ở nơi này. Trước mặt một thế lực lớn như vậy, nhà mình làm gì có tư cách để mà oán trách. Đối phương muốn thu thập mình, chẳng khác gì dẫm chết một con kiến.
Triệu Tiến không biết cảm xúc của những người bên ngoài này thay đổi. Hắn căn bản cũng không có để tâm. Hà Vĩ Viễn bị hắn tiêu diệt. Vân Sơn Tự cũng bị hắn phá tan. Những loại ác bá thôn dã chẳng có gì phải tính đến. Triệu Tiến đang ở chợ lừa ngựa bên này xem.
- Tiến gia, con ngựa này được huận luyện khá là thuần thục, là một con ngựa cưỡi của đầu lĩnh một bộ lạc nhỏ. Bộ lạc này đã bị bọn cướp cưỡi ngựa diệt sạch. Con ngựa này cũng bị bán đi. Tại hạ vốn định mua về bán giá cao, chợt nghĩ đến Tiến gia vẫn chưa có con ngựa cưỡi nào thích hợp. Ngựa quý xứng anh hùng, liền tặng cho Tiến gia dùng đi. Vương Tự Dương thân là thương nhân, tài ăn nói kia thì khỏi phải nói.
Tuy nhiên, cho dù Triệu Tiến là dạng người không hiểu biết gì về ngựa, cũng có thể nhìn ra trước mặt đây là một con ngựa tốt. Con ngựa này cao hơn những con ngựa khác khoảng hai nắm tay, săn chắc khỏe mạnh cũng hơn nhiều, hơn nữa có thể nhìn ra thuần tính, rất là nghe lời mênh lệnh của người chăn ngựa.
Triệu Tiến nhớ lại nhị thúc Triệu Chấn Hưng từng nói qua.
- Những con ngựa hung dữ này chỉ có thể dùng được vào lúc luyện tập kỹ thuật và lúc tiêu khiển bình thường. Trong chiến trận lại không thích hợp. Bởi vì ngựa có tính hung dữ, không biết lúc nào tính cách phát tác ra không nghe theo điều khiển. Chiến trường tàn sát, trong tích tắc là quyết định sống chết, rất dễ rước lấy đại họa. Cho nên phải dùng con ngựa cưỡi đã được huấn luyện thuần thục, ngựa thiến là tốt nhất.
Nói như vậy, con ngựa ở trước mặt thật ra rất thích hợp. Triệu Tiến gật gật đầu. Vương Tự Dương ở bên cạnh cẩn thận đánh giá nét mặt của Triệu Tiến. Lẽ ra võ phu thích ngựa quý đao sắc, nhưng hắn nhìn thấy con ngựa tốt như vậy cũng chẳng thể hiện vẻ mặt quá sức mừng rỡ. Điều này khiến cho Vương Tự Dương hơi nản lòng. Vốn cho rằng lần này có thể tạo thêm tình cảm, lại không nghĩ đến sự phản ứng của đối phương rất là thản nhiên.
Triệu Tiến quả thực cũng chẳng có gì là mừng rỡ. Kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn bình thường cũng chẳng hơn gì gia đinh, muốn thuần thục còn phải mất một thời gian. Ngựa tốt với ngựa không tốt cũng chẳng khác nhau là mấy.
Chợ lừa ngựa và tiệm thuê xe ngựa là một thể thống nhất. Phía trước cửa hàng xe ngựa có một căn nhà dành riêng để nghỉ ngơi, phía sau lại là chuồng ngựa và chuồng gia súc. Gia súc mà thương nhân trâu ngựa mang tới đều nuôi ở đây. Khách khứa tới mua thì vào thẳng đây lựa chọn. Mà những khách thập phương mua bán lẻ, lại cả ngày tới tối đi đi lại lại, mượn cái may mắn của nơi này mà buôn bán.
Nơi này bình thường có mấy trăm đầu gia súc. Đây đã là một quy mô ghê gớm. Những huyện phủ xung quanh Từ Châu đều có người tới bên này chọn mua.
- Không sợ Tiến gia chê cười, làm ăn hai năm nay cũng không được tốt lắm. Lúc đầu vào thời điểm này, trong chuồng chỉ còn có ngựa. Hiện tại trâu cũng chẳng bán được mấy con.
Vương Tự Dương bất đắc dĩ nói ra.
Chợ lừa ngựa quả thực rất lạnh lẽo, chỉ có vài ba người đi đi lại lại. Triệu Tiến tiện thể nhìn ngó, cũng muốn dẫn ngựa về để luyện tập kỵ thuật. Đúng lúc định mở miệng cáo từ, lại nghe thấy ở một bên chuồng gia súc vang lên tiếng hát. Trong tiếng hát pha lẫn tiếng cười và tiếng hét, có vẻ vô cùng vui sướng. Tuy nhiên ngôn ngữ sử dụng trong lời ca này hắn lại không hiểu được.
Triệu Tiến sửng sốt, Vương Tự Dương cũng chú ý tới, vội vàng nói.
- Tiến gia đừng trách, mấy tên thủ hạ của tiểu nhân uống nhiều quá.
Nói xong câu này, Vương Tự Dương gân cổ lên quát to:
- Đồ quỷ gào cái gì, uống nhiều cho lắm vào rồi ở đó mà lải nhải, ngoan ngoãn một chút cho ta.