Trong phòng yên tĩnh một lát, Như Huệ hòa thượng. Không! Nét mặt của Tào Như Huệ lộ ra vẻ tươi cười, thong thả nói.
- Mìnnh không muốn làm nữa, nhưng cũng không muốn giữ lại những chỗ tốt này cho bọn sâu mọt ngu ngốc, cho nên đều lấy ra hết những thứ nên lấy rồi.
- Câu này của ngươi là phát tài lớn rồi.
Triệu Tiến cười nói. Vân Sơn Tự vàng bạc nhiều như nước. Triệu Tự Doanh cướp đoạt được số kia trong tay Tiết Hiểu Tông cũng đủ khiến cho người ta nhìn mà chết lặng. Huống hồ là Vân Sơn Tự.
Tào Như Huệ cười nói:
- Đâu chỉ là tài sản lớn. Lúc mới đầu, tại hạ nhìn mà ngây người. Mới có mấy đời, không ngờ lại làm ra được nhiều thứ như thế. Tuy nhiên, món tài sản lớn này tại hạ một xu cũng không lấy.
Nghe đến đó, trong phòng trở nên yên ắng. Mọi người nhìn nhau, đều đang nghĩ xem có phải mình nghe nhầm không. Mọi người đột nhập Vân Sơn Tự. Tên Viên Tín kia lúc cầu xin tha thứ chẳng phải nói ra mấy con số sao. Càng khỏi phải nói, sản nghiệp của Vân Sơn Tự trên đất Từ Châu, thu nhập công khai hay ngấm ngầm mọi người cũng có thể đoán ra. Đó nhất định là con số khủng khiếp khiến người khác phải rợn người. Như Huệ nói mình mang món tiền này ra ngoài, mọi người trong lòng khó tránh khỏi hâm mộ, nhưng nói một xu cũng không động đến, điều này khiến người khác không hiểu nổi. Như Huệ này xem ra không có dây dưa gì đến danh lợi.
Như Huệ rời khỏi chỗ ngồi đứng lên, đi tới giữa phòng, khá là trịnh trọng sửa sang lại mũ sa, rồi nghiêm nghị quỳ xuống, mở miệng nói.
- Tại hạ nguyện đem số tài sản và hàng hóa này hiến tặng Triệu công tử, lấy những thứ này để cầu xin nhập vào làm môn hạ của Triệu công tử, nguyện vì ra roi bôn tẩu, cầu xin Triệu công tử cho phép nhận lấy.
Nói ra chuyện này một cách trịnh trọng. Sau khi nói xong, hành đại lễ.
Trong phòng vẫn cứ yên ắng. Trong lời nói có quá nhiều biến chuyển, khiến người ta trong một lúc rất khó theo kịp. Đến lúc này mọi người mới hiểu ra, nói ra nhiều như vậy, trải ra nhiều đệm lót như vậy, không ngờ là vì muốn nhập vào Triệu Tự Doanh.
Mọi người lại là nhìn về phía Triệu Tiến. Nét mặt mọi người đều có vẻ tự hào và vui sướng, kể cả trầm lặng như Trần Thăng cũng như vậy. Đối phương tự mình tới nương nhờ như vậy nói lên lực lượng nhà mình hùng mạnh, nói lên được người khác công nhận. Nghĩ thông suốt được mấu chốt này, đám người cốt cán của Triệu Tự Doanh ai cũng mừng vui.
Mọi người đều nghe qua không ít lời rao giảng với những chuyện xưa giống như thế này. Lẽ ra bái cầu bậc này, người được cầu xin kia hẳn là chạy vội tới đỡ dậy, đôi bên còn phải nói mấy câu kính trọng nhau.
Triệu Tiến trái lại hỏi ra một câu nghe chẳng trúng tình cảnh.
- Ngươi mang đến những thứ gì?
Như Huệ đang quỳ trên đất sửng sốt, ngẩng đầu lên nói.
- Nói suông chẳng khác gì nói bậy, phải đợi đồ đạc đến rồi mới nói rõ từng cái. Bây giờ có thể lấy ra, chính là một số khế ước đất.
Như Huệ lấy từ trong ngực ra hơn mười tờ giấy, xếp ở trước mặt, sau đó giải thích.
- Ruộng vườn của Vân Sơn Tự một phần là dùng danh nghĩa của bản tự. Những thứ này gọi là công điền, động đến rất là phiền phức, dính dáng đến đông người. Còn có một phần là ruộng đất tuy là bản tự mua, chủ mua lại đều dùng tên giả. Chỉ có điều khế ước trong tay, ruộng đất sẽ ở trong tay. Tại hạ lần này mang đến là những thứ này. Sáu nơi ở trên cùng này đều ở vùng lân cận bên trái Tam Tiên Đài.
Bên kia Lưu Dũng nhìn thấy Triệu Tiến nhìn một cái lập tức tiến lên cầm khế ước, sau khi lật mấy tờ lập tức vui hẳn lên nói.
- Đại ca, đây chính là mấy thôn trang kia rồi.
Những huynh đệ khác nét mặt cũng vui sướng. Xung quanh Hà Gia Trang có mấy nơi trang viên của Vân Sơn Tự. Cho dù chẳng có lực lượng gì, trái lại không thể để mặc không quan tâm. Vũ lực uy hiếp phục tùng là một chuyện, nhưng danh chính ngôn thuận nắm ở trong tay, lại là một chuyện khác. Có lý lẽ ở cửa quan, những người trong thôn trang kia sẽ phải cam tâm tình nguyện thay chủ nhân.
Triệu Tiến khoát tay, thân thể nghiêng về phía trước, nét mặt cười cười, ý cười lại hơi có vẻ lạnh nhạt. Hắn mở miệng nói.
- Ngươi vừa rồi nói không ít, nghe ra rất dõng dạc và hùng hồn, nhưng nghĩ kỹ rất giả dối. Tài tử giai nhân, anh hùng tương đắc, đó là những trò trong truyện kể và kịch. Ngươi có phải cảm thấy hạng như ta tuổi tác không lớn, bị ngươi vừa nói như vậy, sẽ nhiệt huyết trào dâng cùng ngươi diễn trò?
Như Huệ nét mặt có vẻ khác lạ. Trần Thăng và những người khác nét mặt lại trầm hẳn lại. Lúc này, Thạch Mãn Cường vừa từ thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia về tới. Vừa bước vào phòng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
- Có phải là ta phải vội vàng đứng lên, bước nhanh sang nâng ngươi đậy không, còn phải mồm nói tiên sinh có điều gì chỉ giáo ta.
Triệu Tiến nói một cách giễu cợt. Nhưng vẻ mặt không còn nét tươi cười.
- Bọn chúng ta đều là hạng vũ phu, chỉ biết đao thương thật chém giết, ngươi nói cho thành thật đi.
Tất cả mọi người đại khái có thể đoán ra, nếu như Như Huệ không nói thật lòng, chờ đợi y là điều gì. Nhưng Như Huệ quỳ ở đó không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ là ngẩng đầu nhìn Triệu Tiến ở trước mặt, ngắm nghía kỹ càng, giống như là chưa từng quen biết người này vậy. Cứ như vậy nhìn một lát, nét mặt Như Huệ nở nụ cười, y quỳ ở đó chắp tay vái nói.
- Triệu công tử trẻ tuổi nhường này, trái lại có cơ mưu đến như vậy. Điều này đáng để tại hạ nương tựa, đi theo rồi. Tuy nhiên, tại hạ nói như vậy, Triệu công tử chắc chắn cảm thấy tại hạ đang nhạo báng rồi.
- Quả thật là to gan.
Bên kia Thạch Mãn Cường nhỏ giọng nhắc một câu, tự tìm một chỗ ngồi xuống.
- Triệu công tử lúc ban đầu chỉ là cùng với các vị đang ngồi ở thành tây chơi đùa. Lần đầu giết người hẳn là sáu thủ hạ của Như Nan. Lần thứ hai giết người hẳn là trong ngõ nhỏ thành nam với mười mấy tên đạo tặc liều mạng. Lần thứ ba hẳn là bãi tuyết bên Cao Gia Trang kia. Lần thứ tư lại là đại chiến với tăng binh của bản tự. Từ nhỏ tới lớn, từ không đến có, từ nhỏ yếu trở nên lớn mạnh, mới có được bao nhiêu ngày. Triệu công tử từ hai bàn tay trắng làm được đến mức này, tài năng, khí phách bậc này. Cho dù ở đất Từ Châu hào kiệt lớp lớp bậc này xuất hiện cũng không ít. Đây không đáng để đi theo sao?
Như Huệ chậm rãi mà nói.
Trần Thăng, Đổng Băng Phong, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Lưu Dũng, bao gồm cả chính Triệu Tiến đang ngồi ở trong phòng đều là không kìm lòng nổi đứng thẳng dậy, nét mặt đầy vẻ tự kiêu ngạo. Cho dù là mấy lần bí mật ban đêm tập kích ám sát, đối phương không biết. Nhưng được nghe nhắc tới bằng những lời rủ rỉ êm tai về sự tích công lao của mình, từng người một đều cảm thấy tự hào, đều cảm thấy kiêu ngạo. Điều này quả thực trong một thời gian rất ngắn có được thành tựu lớn. Tự mình nghĩ là một cảm giác. Được người khác ca ngợi, lại là một cảm giác khác.
Như Huệ nói xong những điều này, nụ cười trên mặt trở nên hài hước, giọng điệu cũng là giễu cợt.
- Xem cách làm việc của Triệu công tử, những tài sản kia của Vân Sơn Tự bây giờ không đưa tới, sau này Triệu công tử cũng sẽ đi lấy, còn không bằng lúc này làm để có tình người.
Triệu Tiến sửng sốt, nhìn khắp một lượt các huynh đệ bên cạnh, sau đó cất tiếng cười to. Đám huynh đệ cũng đều là không nhịn nổi cười. Từ khi uy phong của Triệu Tự Doanh nổi lên, còn thật sự là chưa có người nào dám nói như vậy. Như Huệ hòa thượng này thật sự khôi hài.
- Thủ hạ của Triệu công tử đều là tinh nhuệ, phong thái võ nghệ đầy đủ, làm ăn buôn bán cũng có mưu chước biến đá thành vàng. Việc bày mưu tính kế, giao thiệp ứng đối người ngoài lại không có ai tới làm. Tại hạ chẳng có mưu lược gì, nhưng làm tri khách nhiều năm như vậy, một chút kinh nghiệm tâm đắc cũng có, nguyện vì công tử dốc sức ra phục vụ.
Như Huệ nhân cơ hội nói.
Triệu Tiến đứng dậy, đi tới trước mặt đỡ Như Huệ dậy, cười nói:
- Ngươi tài năng như vậy, ở chỗ ta e là ấm ức rồi.
- Bây giờ có thể ấm ức, sau này có thể lại leo cao.
Như Huệ khôi hài cũng đáng khâm phục.
Triệu Tiến lại là mỉm cười, cười xong nói.
- Vậy thì cùng nhau làm, cũng đừng có nói mình không có mưu lược gì, bày mưu tính kế ngươi cũng phải hết mình.
Nghe thấy câu này, Như Huệ khuôn mặt nghiêm chỉnh, lại là nghiêm nghị quỳ xuống nói.
- Một khi đã như vậy, Như Huệ bái kiến Chúa công
Nói xong dập đầu thật mạnh lạy ba cái. Triệu Tiến rồi lại là giơ tay đỡ dậy, cao giọng nói.
- Bọn ta làm thật sự đấy, không cần phải giở những lễ tiết vô nghĩa kia ra. Chúa công gì gì đều là cách gọi trong truyện kể. Bọn ta hiện nay với quy mô này, gọi thế này bị người khác chê cười, gọi ta là lão gia là được.
- Tại hạ cảm thấy xưng hô Đông chủ càng là thích hợp, Chúa công cảm thấy thế nào?
Như Huệ lại ở đó cố chấp nói tiếp.
- Tùy ngươi.
Triệu Tiến không quan trọng đối với điều này.
Đem chuyện này quyết định, Triệu Tiến cười đối với đám huynh đệ nói.
- Tối nay phải ăn một chút gì ngon, uống vài chén rượu, vì Như Huệ. Không đúng. Vì tiếp đón Tào tiên sinh.
Nghe được "Tiên sinh" hai chữ, Như Huệ thân mình rung động, lập tức cười gật đầu. Trải qua một phen đối đáp vừa rồi kia, ấn tượng của mọi người với Như Huệ đều rất tốt, lần lượt cười hỏi han.
- Đông chủ, rượu không vội uống, tính ra nếu như đi suốt một đường, sau khi trời tối, đoàn xe hẳn là đến rồi.
Như Huệ cười nói.