Triệu Tiến khàn cả giọng rống to nói.
Ta là Triệu Tiến, ta ở hàng thứ nhất, ta sẽ dẫn các ngươi tiến về phía trước, đuổi lưu tặc vào Hoàng hà. Truyền lệnh, tiến lên!
- Tiến lên!
Bọn gia đình cùng rống to theo, tiếng kèn dồn dập thổi lên, tiếng trống vang lên theo nhịp bước chân. Trường mâu của Triệu Tiến chỉ về phía trước, toàn bộ Triệu Tự Doanh lại rống lên, cất bước tiến về phía trước.
Triệu Tự Doanh đi tới, bọn hương dũng đoàn luyện cũng đều hô vang điên cuồng hét lên, đi theo về phía trước. Còn lũ lưu dân cả thật lẫn giả ban đầu xông tới bây giờ lui lại kia đều nhanh chân bỏ chạy tứ tán.
Mặt trời ngã về tây, tà dương như máu, dưới chân thành Từ Châu bụi đất che trời giống như không phải nhân gian. Từ cuồng nhiệt đến sợ hãi, từ sợ hãi đến tuyệt vọng, hiện tại mặc dù là tuyệt vọng cũng không có khí lực chạy trốn. Những giáo chúng trộn lẫn trong đám người giả làm dân chạy nạn và những kẻ cốt cán được lựa chọn kia không chết trận chính là chạy tán loạn. Những người cổ động và uy hiếp bọn họ đã mất, đám lưu dân hoàn toàn suy sụp rồi.
Những kẻ còn có chút khí lực, có người nhảy thẳng vào trong con sông đào bao quanh thành, còn có người dùng những thứ trong tay kiếm được tự cho mình một cái chết thống khoái, có đôi khi, chết quả thật là rất tốt.
Nhưng càng nhiều người chỉ biết quỳ ở nơi đó, quỳ ở chỗ này, nằm ở đàng kia. Có kẻ khóc, có người mắng trời trách đất, có tên đang cầu xin tha, càng nhiều hơn nữa chính là những kẻ đã không còn khí lực để há mồm.
Nhưng trước lúc sụp đổ, bọn họ vẫn dùng hết toàn lực chạy theo phương hướng rời xa đám người Triệu Tự Doanh. Mỗi người đều sợ hãi mình bị phương đội sừng sững như núi kia nghiền nát, biến thành bùn máu dưới thành Từ Châu.
Đầu thành vốn yên lặng một chút lại bộc phát ra những tiếng hoan hô thật lớn. Có người ánh mắt tinh nhạy nhìn thấy ở phía sau Triệu Tự Doanh có một cánh nhân mã đang tiến lại đây nhưng còn chưa tới khoảng cách để ra tiếng cảnh báo thì đội nhân mã đi theo phía sau Triệu Tự Doanh lúc trước lại từ một hướng khác xông tới đón đầu. Đội nhân mã vụng trộm lại gần kia liền tránh đi từ rất xa, không dám có cử chỉ chống lại nào.
- Con mẹ nó đây là tự dưng làm kẻ ác không công rồi!
Vương bả tổng trên đầu tường thành nói lầm bầm một câu. Lương bả tổng đứng bên cạnh cũng vẻ mặt cười khổ.
Khi nãy mới kề đao đặt trên cổ Vương Triệu Tĩnh, đắc tội thẳng với hắn rồi. Không ra ngoài thành cứu viện, thì đồng nghĩa với việc không cứu Triệu Tiến và Trần Thăng, cái này là đều đắc tội với hai người Triệu Chấn Đường và Trần Vũ. Bây giờ trên đầu tường thành tuy rằng hoan hô, nhưng lại cũng chia làm mấy phe: Vương Triệu Tĩnh mang theo gia đinh của Triệu Tự Doanh, Vương gia hộ viện còn có lưu manh bên trong thành đứng một chỗ, Trần Vũ dẫn theo Bổ khoái, sai dịch của Từ Châu đứng một chỗ, hai nhóm người đều có thái độ không thiện ý với đám quân lính thủ hạ của hai vị bả tổng.
Không thiện ý thì không thiện ý, nhưng cũng không có cử chỉ quá mức nào. Trong lòng mọi người đều hiểu được, an nguy của thành Từ Châu vẫn phải đặt trước nhất, hai vị bả tổng này tuy nói bất cận nhân tình, nhưng cũng không thể nói họ làm sai được.
Lương bả tổng hạ giọng nói.
Đợi lát nữa tìm Vương công tử bồi tội, đến lúc đó dập đầu cũng chẳng sao.
Vương bả tổng cũng gật đầu, cũng hạ giọng nói.
- Đừng nói dập đầu, cho dù có bị đánh cũng không sao. Ông già nhà cậu ta nếu hí lộng thị phi cùng các quan văn, vậy tướng gia nhà chúng ta cũng phải gặp xui xẻo a!
Cách đó không xa, Vương Triệu Tĩnh lại không suy xét nhiều như vậy. Y chỉ là ghé vào trên tường thành nhìn ra phía ngoài. Vẻ mặt y phức tạp, thậm chí có chút hồn bay phách lạc, phía sau có người kêu cũng không thèm nhìn.
Đứng ở đầu thành trên cao nhìn xuống, lấy Triệu Tự Doanh làm trung tâm, lại tạo thành một cái hình tam giác thật lớn. Bản đội của Triệu tự doanh là mũi nhọn, đoàn luyện hương dũng các nơi đi theo hai cánh. Cái hình tam giác này càng lên trên càng hẹp, đoàn luyện nghĩa dũng tại hai bên cánh cũng không ngừng nhanh chân chạy đuổi theo. Thế cục trước mắt này cho dù có ngu ngốc cũng có thể nhìn ra, đám lưu dân đã hoàn toàn bị đánh bại, có thể đuổi theo chém giết địch, không cần lo lắng có nguy hiểm gì nữa.
Mã đội của Triệu Tự Doanh sau khi đuổi đi đám kỵ binh muốn đánh lén của kẻ địch liền đi theo phía sau của đại đội. Một mình Đổng Bang Phong cưỡi ngựa vòng lên phía trước.
Đổng Băng Phong giục ngựa đến bên phải của đội hình, nói với Triệu Tiến tình cảnh vừa rồi.
Đại ca, đám lưu tặc này quả nhiên không bình thường, bọn họ rõ ràng còn có kỵ binh làm cướp đường, nhưng bây giờ chúng đã không dám đánh nữa. Ban nãy đệ ngăn ở trước mặt chúng ở rất xa, chính bọn chúng thấy vậy liền chạy mất.
Triệu Tiến gật đầu. Trên Hổ Nha Khôi hắn mới đội hôm nay đã bị nhuốm đầy máu tươi đỏ thẫm. Triệu Tiến cầm trường mâu trong tay chỉ về phía trước nói.
- Băng Phong, đệ bây giờ dẫn đội kỵ binh chạy tới trước đi, nơi đó có nhiều lưu dân. Cứ nhằm về bên đó, đánh tan hoàn toàn bọn chúng, đuổi bọn chúng đi. Bây giờ đám lưu dân ấy không dám chống trả đâu. Mau đi đi.
- Đoàn luyện cưỡi ngựa tới từ các nơi đã sớm không chờ được, đệ đây liền dẫn bọn chúng sang đấy.
Đổng Băng Phong ngồi ở trên ngựa cười đáp ứng, sau đó liền giục ngựa trở về.
Những đoàn luyện hương dũng ấy vốn cho rằng mình mới là quân chủ lực, đánh trận hay gì đó đều phải xông lên đầu tiên. Bọn họ chưa từng nghĩ được, vừa đánh nhau bọn họ phải đi theo ở phía sau. Lúc xua đuổi đám dân chạy nạn ít ỏi kia cũng không phải chiến đấu, thuần túy chính là đuổi dê, vừa rồi chặn đầu đám kỵ binh của lưu tặc ấy cũng chỉ là đối mặt từ xa, đối phương rất nhanh liền chạy mất, rõ ràng không có bất cứ cơ hội ra tay nào. Bây giờ nhận được mệnh lệnh, cả đám người ai cũng đều vô cùng hưng phấn. Bọn họ hét lớn, giục ngựa lướt qua đại đội, người nào người nấy tự chia nhau ra thành một hàng ngang thật lớn, cứ như vậy vọt tới.
Mấy trăm kỵ binh giãn ra tạo thành hàng ngang, trải rộng ra vượt xa đội hình bộ binh có cùng quân số. Chân ngựa gõ đất, tiếng vó trầm trọng, người ở trên ngựa nhìn từ trên cao xuống lại càng có cảm giác áp bách, khiến cho đám lưu dân đang chạy tán loạn phía trước lại càng tâm hoảng ý loạn. Mặc kệ bọn lưu dân là thật hay là giả kẻ có thể chạy đều là tận hết sức chạy như bay, nhưng mà chân người sao có thể chạy nhanh hơn ngựa được. Những kị binh thậm chí không cần vung vẩy vũ khí trong tay, chỉ cần giục ngựa chạy về phía trước, ngựa va chạm đã đủ giết làm bị thương người
Cảnh truy đuổi ấy làm cho người ta tuyệt vọng. Bọn lưu dân thật sự quỳ xuống nằm xuống, không biết làm thế nào chờ chết chờ sống. Bọn họ không có cách nào chạy thoát, không còn khí lực chạy trốn, đã không còn tìm ra được con đường nào, đến lúc này, ngay cả việc sống chết cũng đã không có cơ hội để mà chọn lựa nữa rồi.
Đám ‘lưu dân’ mới vừa rồi bị Triệu Tự Doanh phản kích đánh bại vốn tưởng rằng sẽ ung dung chạy trốn, xen lẫn bên trong đại đội lưu dân, bằng như có được chỗ ẩn náu và che chở, truy binh của Triệu tự doanh cũng là bộ binh, căn bản rất khó đuổi theo. Bọn họ đều không nghĩ tới, vào lúc này, Triệu Tự Doanh không ngờ lại phái đội kỵ binh vốn vẫn luôn chưa sử dụng ra.
Biển người dân chạy nạn theo xua đuổi của kỵ binh trở nên nháo nhào chạy loạn, nhưng đối với những giáo chúng Văn Hương giáo và những kẻ cốt cán thì đó đã không còn là che chở nữa mà là kiếp nạn.
Có người không còn muốn chạy trốn, có người còn đang chạy như điên. Tất cả mọi người giống như một đàn ruồi bọ mất đầu, khi có kẻ chặn trên con đường chạy trốn, chúng liền dùng binh khí chém loạn giết lung tung, có lưu dân bị chém té xuống đất, có dân chạy nạn lại chống cự trong tuyệt vọng, khiến cục diện ngày càng hỗn loạn hơn. Đám giáo chúng và cốt cán vốn đang có chút hàng lối cũng bắt đầu tán loạn rồi.
- Huynh đệ La gia đều chết rồi, chúng ta đi thôi!
Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến cùng với hộ vệ của bọn họ cũng đã lên ngựa đã sớm được chuẩn bị ở cách đó không xa. Cũng có dân chạy nạn chạy về phía bọn họ nhưng mà chỉ cần hơi lại gần bọn hộ vệ liền chém giết không hề nương tay. Ở phía sau của bọn họ, Từ Hồng Cử cũng được hai mươi mấy hán tử mạnh khỏe cưỡi ngựa thân hình vạm vỡ vây quanh, hộ vệ vô cùng chu đáo.
Lúc Hầu Ngũ nói về kết cục của huynh đệ La gia, gã không có một tia tiếc hận bi phẫn nào, ngược lại là hơi vui sướng khi người gặp họa
Hạ Trọng Tiến quay đầu lại liếc mắt nhìn, sau đó mới nói.
- Huynh đệ La gia nghĩ bản thân chúng từng lăn lộn trong quân đội, còn từng làm bả tổng gì đó nên luôn thấy mình bị khinh rẻ. Chúng cũng không nghĩ lại, những kẻ như bọn chúng trong giáo chúng ta có bao nhiêu.
Hầu Ngũ trầm giọng nói.
Trước che chở nhị gia đi, nói chuyện cẩn thận chút, chớ để cho y cảm thấy chúng ta xem náo nhiệt.
- Xem náo nhiệt cái gì, đây là hơn một ngàn giáo chúng đấy. Hao tổn bao nhiêu, có thể trở về được bao nhiêu? Còn mẹ nó nói muốn đánh Triệu Tự Doanh cho tàn phế, kết quả chúng ta tàn trước.
Hạ Trọng Tiến giọng đầy căm hận mắng. Gã giật dây cương, giục ngựa chạy về phía Từ Hồng Cử.
Sắc mặt Từ Hồng Cử âm trầm biến thành màu đen, thấy Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến lại đây, y vừa tức vừa nói.
- Các ngươi tới thật đúng lúc, chúng ta cũng có gần một trăm kỵ binh, thu gom đội ngũ, đánh ngược lại bọn chúng một trận, khẳng định có phần thắng.
- Nhị gia, đi thôi, đội ngũ này đã khống chế không nổi nữa rồi, những kẻ lái thuyền kia từ trước đến nay không đáng tin cậy. Chúng ta cũng đừng để ngay cả chiếc thuyền cũng đều không có.
Hầu Ngũ khẩn thiết nói, bên trong giọng nói của gã đã có chút không kiên nhẫn.
Nếu là mới vừa rồi, Từ Hồng Cử sẽ rít gào giận dữ, nhưng bây giờ y lại không thể phát giận được. Đột nhiên y vươn hai tay lên trời nói.
- Mất nhiều người như vậy mà Từ Châu vẫn còn đứng sừng sững tại đó, ta nào có mặt trở về gặp ca ca ta. Những người này đều là do mọi người vất vả huấn luyện ra, cứ như vậy biến mất không còn sao? Chúng ta xông lại đi, thu gom người lại hết rồi hẵng đi.
Hầu Ngũ tiếp tục khẩn thiết nói.
- Nhị gia, chính bọn họ có thể tự trở về, bọn họ đều trung thành cung kính, chỉ cần hôm nay có thể giữ được tính mạng, có thể trở về đều sẽ trở về, ven đường có Hội chủ, Truyền đầu các nơi tiếp ứng. Bọn họ lần này trải qua huấn luyện ở dưới thành, sau này sẽ trở thành những hảo hán có thể sử dụng, đi thôi.
Bọn họ bên này coi như chỉnh tề, từng đám lớn lưu dân giống như tìm được người tâm phúc liền đều vọt tới về bên này.
Hạ Trọng Tiến đã rút đao ra để ngang trên yên ngựa, gào thét nói.
Đi thôi, nếu ngài không đi, đội ngũ của chúng ta sẽ bị lũ tạp chủng kia phá vỡ, đến lúc đó có phiền toái thật lớn. Trời cũng sắp tối, ban đêm qua sông Hoàng Hà, mạo hiểm quá lớn.
Thân thể Từ Hồng Cử bên kia lập tức chấn động. Mặt trời cũng đã xuống núi một nửa, những nơi bị che bóng cũng đã rất tối. Nhìn cảnh tượng lộn xộn trước mặt, Từ Hồng Cử khẽ cắn môi cầm dây cương, mở miệng nói.
- Chúng ta còn có thể trở lại đây lần nữa. Đi thôi.
Nói xong một chữ cuối cùng, Từ Hồng Cử đã hô to lên, cho thấy hắn thực căm tức. Mấy chục người bọn họ lập tức giục ngựa chạy xa.
Mặt trời xuống núi, sau khi ánh nắng chiều cũng đều đã biến mất, Triệu Tự Doanh mới dừng việc truy đuổi, bắt đầu trở lại dưới chân thành Từ Châu, kỵ binh trở về trễ hơn bọn họ một lúc. Vào lúc này, trong phạm vi năm dặm quanh thành Từ Châu đã không còn đám lưu dân nào nữa rồi.
Đám binh sĩ của Triệu Tự Doanh đều đã mỏi mệt không chịu nổi, bọn họ cảm thấy giáp trụ trên người, binh khí trong tay đều trở nên vô cùng nặng nề. Những đoàn luyện hương dũng ở phía sau cũng không có hưng phấn, chỉ là thấp giọng bàn luận.
- Băng Phong, đệ vẫn chưa thể nghỉ ngơi, đệ đi bố trí người đi cảnh giới xung quanh, sau đó bảo xe ngựa lại đây.
Triệu Tiến mở miệng nói. Khớp xương trên người hắn không còn chỗ nào không đau, chiến đấu kịch liệt, xung phong lâu dài làm cho sức lực của hắn đã tiêu hao quá lớn.
- Những lưu dân bị trọng thương hãy bổ thêm cho chúng một đao. Những kẻ còn sống thì đuổi bọn chúng tới một bên. Người của chúng ta dù bị thương nặng hay nhẹ cũng phải thu gom lại.
Triệu Tiến la lớn, mệnh lệnh này là cho tất cả mọi người. Tất cả đều đáp ứng không có lời nào phản đối.