Nghe bọn họ lên tiếng chào hỏi, trong lòng Triệu Tiến nhẹ nhàng thở ra. Trong tình cảnh này lưu dân cứ chạy trốn không cần lo lắng điều gì, đi tiếp thì tử, càng ngày người càng yếu đi.
Còn những 'cốt cán' trong đại đội lưu dân, trận chiến kịch liệt hôm qua cũng chết bị thương không ít người, hơn nữa những người này lại đem lưu dân làm vật hi sinh mới phiền toái, nếu một mình đến chiến, Triệu Tự Doanh không sợ hãi chút nào.
Một gã đầu mục đoàn luyện ân cần nói.
- Tiến gia hôm qua đã vất vả nhiều, vẫn là vào thành nghỉ ngơi thật tốt thì hơn, ngoài thành có tiểu nhân là đủ rồi.
Gã vừa mới mở miệng, những người khác cùng hùa vào phụ hoạ, có kẻ nhanh mồm nhanh miệng nói.
- Hôm qua chúng tiểu nhân là nhờ vào đại ân của Tiến gia, trong tộc chắc chắn phải thâm tạ, đến lúc đấy sẽ sắm sửa sẵn hậu lễ báo ân.
Những người khác nghe thấy lời vừa rồi bỗng nhiên hiểu ra. Bọn họ vốn là võ phu, là đoàn luyện, ở nơi đó cũng là người có thân phận, trưởng bối có thể là tộc trưởng, gia chủ nhưng thân phận của Tiến gia cao như vậy, bọn họ muốn tỏ lòng biết ơn cũng có chỗ lợi, vẫn nên là thay mặt bề trên, tuy rằng thân phận có chút không đúng nhưng không hề gì.
Suy cho cùng thì ai cũng thấy Tiến gia một thân võ dũng vô địch, nhân vật số một ở Từ Châu này chẳng có ai khác, sớm khiến người ta bái phục sát đất. Như Điền Anh thì biết, trước đây trong một châu bốn huyện chẳng người nào biết họ là ai hiện giờ lại là thủ hạ cốt cán dưới trướng Tiến gia, thuộc hạ đoàn luyện cũng ra dáng ra vẻ, không thể xem thường.
Triệu Tiến cười cười, đứng trên xe ngựa mà quan sát bốn phía. Triệu Tự Doanh các đội đều ngay ngắn có lớp lang, đồng bạn mỗi người tự mình coi quản, thấy hắn đều phất tay chào hỏi. Vương Triệu Tĩnh vẫn chưa rời khỏi, mang theo đội ngũ vào trong doanh địa.
Kỵ binh mã đội cũng đã đi ra ngoài, từ bên này nhìn thấy hơn mười người cưỡi ngựa chạy tới, người đi đầu hình như là Đổng Băng Phong.
Nhìn các huynh đệ và thủ hạ của mình đều ở đó, Triệu Tiến mới hướng về phía mọi người đang vây xung quanh ôm quyền nói.
- Các vị đã khách khí. Triệu mỗ vẫn còn chưa tạ ơn các vị hôm qua đã ra tay tương trợ. Đám người chúng ta đều là đồng hương Từ Châu, lúc trước sự vụ bận rộn, chưa kịp lui tới, sau này còn muốn thân thiết hơn.
Mọi người mới đầu im lặng sau đó lại bùng nổ hào khí mãnh liệt, người có bản lĩnh tính tình cũng không nhỏ. Ở cái tuổi này, Triệu Tiến này đúng là tuổi trẻ khí thịnh, mọi người đều chuẩn bị tâm tình nhưng chưa từng nghĩ Triệu Tiến hoà nhã như vậy. Mọi người trước tiên là kinh ngạc sau đó là cao hứng, kết thân với người như vậy về sau dễ dàng lui tới.
Không đợi mọi người phía dưới nịnh hót, Triệu Tiến lại khoát tay nói.
- Tất cả đều là những huynh đệ cùng sinh cùng tử, sau này đến Hà gia trang, rượu thịt đầy đủ. Triệu mỗ bên này không có gì chỉ có rượu là nhiều, chúng ta đến đây uống thoải mái một phen.
Phía dưới lập tức reo hò, hành động này so với câu vừa rồi càng thêm được lòng người. Đây đều là những người thích vũ đao lộng thương, hôm nay hào phóng như vậy lại cảm thấy thêm phần thân thiết.
- Tiến gia, rượu trắng bình thường uống chưa đã, hôm nay phải tận hưởng một phen.
Không biết là ai nói nhưng khiến cả đoàn người cười vang.
Triệu Tiến ở trên ngựa cũng cười theo, sau đó mới lên tiếng.
- Mọi người không cần đi vội, đợi lấy được tiền bạc chi dùng lần này rồi hẵn về. Lần này hao tổn nhiều khí lực, chẳng lẽ lại tay không trở về, trong thành rượu ngon còn không ít, mọi người nên lấy về nếm thử.
- Được.
Lại có một người hét to đáp lời, tất cả một người ai cũng trầm trò khen ngợi, không khí vô cùng sôi nổi.
Tất cả mọi người ai ai cũng cao hứng, tụ lại đây nịnh hót thứ nhất là để lấy lòng, thứ hai chính là vì muốn được thưởng. Triệu Tiến nói dăm ba câu liền đáp ứng hết những việc này khiến mọi người cao hứng yên lòng không hết được.
Hôm qua Triệu Tự Doanh võ dũng, Triệu Tiến coi trọng tất cả mọi người. Hôm nay, lời nói ra lại làm cho người ta thêm khâm phục, người văn võ song toàn lại có lòng như vậy, thuận theo cũng không có gì là xấu..
Bên kia người ta đang thiêu huỷ xác chết, thu dọn vết máu loang lổ khắp nơi, không khí vô cùng nặng nề, nghe thấy bên này hoan hô reo hò, kinh ngạc khó hiểu quay sang nhìn.
Kỵ binh từ đâu chạy đến, quả nhiên là đám người của Đổng Băng Phong, ba huynh đệ Tề gia cũng ở đấy. Ba người này tuy là kẻ làm thuê nhưng có thể yên tâm dùng được, sự việc trọng đại lần này, hắn xem bọn họ như người của mình
- Mọi người hãy về trước chỉnh đốn đội ngũ, có việc gì cần cứ tìm Triệu mỗ.
Triệu Tiến hạ lệnh đuổi khách, không ai dám mạo phạm, cung kính ôm quyền cáo từ. Đợi mọi người tản đi hết, Triệu Tiến mới xuống ngựa, hắn tự trào cười một tiếng. Nhủ thầm đầu năm nay lời hắn nói ra như là mở hội vậy, phải ráng sức mà hét cho to bằng không lại không có người nghe thấy
. Lúc này hắn mới nhìn đến Đổng Băng Phong, sắc mặt y và đám kỵ binh trông rất khó coi, chẳng lẽ lại xảy ra việc lớn gì? Triệu Tiến bất giác rùng mình, vội vàng kêu đồng bạn xung quanh lại đây.
- Con mẹ nó, cảnh tượng tắm máu thôn làng phủ Hoài An chúng ta không phải chưa từng thấy qua, nhưng cũng không đến nổi thảm như vậy, thật là…
Tề Tam ở nơi nào mắng lời một câu. Những người khác có kẻ thở dài, có kẻ gật đầu.
Đổng Băng Phong đi đến trước mặt, lúc này mọi người mới thấy mắt y đỏ lên không ngờ rằng đã khóc. Ai nấy đều kinh ngạc, không đợi mọi người hỏi, Đổng Băng Phong đã tự mình nói.
- Đại ca. Thật sự là rất thảm. Trên đường toàn là lưu dân, ven đường cũng có người ngồi dựa vào gốc cây. Mới đầu cứ tưởng là còn sống, sau khi đến gần mới biết là đã chết rồi.
Tề Đại ồm ồm nói.
- Còn có người trên mặt còn mang theo nụ cười, lúc đầu ta cũng không hiểu rõ sau này mới biết thà chết như vậy còn hơn là sống.
Triệu Tiến gật gật đầu, nhìn dưới thành cũng có thể đoán được đêm qua đã xảy ra chuyện gì, lưu dân bỏ trốn giữ mạng đêm lại quá tối bọn họ không thể nhìn rõ được đi cũng không dám dừng lại chỉ còn cách theo hướng bắc mà đi, giữa đường suy yếu mỏi mệt mà chết, điều này rất dễ dàng tưởng tượng ra, đấy chính là địa ngục nhân gian.
- Bọn họ hiện tại như thế nào? Những người kia liều chết với chúng ta thế nào?
Đây mới là điều Triệu Tiến bận tâm nhất.
Đổng Băng Phong tiếp tục nói.
- Đại ca, không phải lưu dân lúc qua sông có rất nhiều thuyền sao? Nhưng hiện tại thuyền kia cũng mất tăm, đệ có tìm người bên bờ sông hỏi. Họ đều nói rằng thuyền vốn dĩ ở bờ sông nhưng tối hôm qua có người từ bờ bắc lại đây, thuyền đều bị phóng hỏa thiêu hết, có thuyền không dám ở lại xuôi dòng về nam. Lưu dân không có thuyền sang sông đều nhảy xuống nước chết đuối, những người còn lại đều ở bờ sông.
Mọi người đều ngạc nhiên, Trần Thăng nhíu mày nói.
- Là ai làm? Nếu mà muốn đối đầu với lưu dân thì hẳn lúc qua sông đã động thủ ngay sao còn phải dông dài như vậy?
Vương Triệu Tĩnh lên tiếng hỏi.
- Bên kia còn có bao nhiêu người?