Yêm Đáp tin Mật Tông đắm chìm trong tửu sắc không có một ý chí chiến đấu, y đã dần dần có hoà bình cùng với Đại Minh. Về phần giặc Oa, chắc chắn sẽ có từng danh tướng lũ lượt xuất hiện đuổi chúng ra khỏi vùng duyên hải, Đại Minh cứ tồn tại như vậy, hơn nữa còn giữ vững không thua sút.
Về phần tranh giành nhau, khi nào trong triều đình không có tranh giành chứ? Mặc dù Triệu Tiến không biết rõ cục diện triều chính của Đại Minh nhưng cũng đã nghe Vương Triệu Tĩnh nói qua nhiều lần lắm rồi.
Điểm mấu chốt chính là Triệu Tiến biết rằng Đại Minh sắp mất, còn biết vua làm mất nước chính là Sùng Trinh, cũng biết Sấm vương Lý Tự Thành và bát kỳ Mãn Thanh. Nhưng lúc này là Vạn Lịch hoàng đế, hắn lẽ dĩ nhiên có chắc rằng thiên hạ sẽ không loạn nhưng Triệu Tiến cũng có phần bất đắc dĩ, cũng biết rõ đầu đuôi, trong bao nhiêu năm đã xảy ra chuyện gì, còn lại thì không có hay biết.
Triệu Tiến có thể lấy ra nhiều chuyện và lý do để phản bác như vậy thật ra cũng đều do nghe Vương Triệu Tĩnh nói qua vài lần, bằng không hắn cũng không thể biết nhiều chuyện như vậy.
Nghe hắn nói Vương Triệu Tĩnh vẫn không lên tiếng. Triệu Tiến cười nói.
- Chuẩn bị cái gì chứ? Từ Châu này, nếu muốn được sống yên ổn, nếu không muốn bị người ta khi dễ thì phải có lực lượng của chính mình. Tửu phường của chúng ta hằng ngày thu vào hàng đấu vàng, không có vài trăm người thì sao có thể hộ được. Bọn xấu muốn cướp lấy cũng không được. Vả lại ta là con nhà quan lại nhiều đời của Vệ Sở không luận võ nghệ thì làm cái gì?
Vương Triệu Tĩnh dĩ nhiên sẽ không cho rằng lời nói của Triệu Tiến là đúng. Muốn suy tính làm loạn thiên hạ nên mới gầy dựng nhân mã. Việc này chính là tội lớn diệt tộc, mặc dù là chỗ huynh đệ nhưng chuyện như này cẩn thận không phải là dư thừa.
- Triệu đại ca, tiểu đệ còn phải chuyên tâm việc khoa cử công danh, phải phản bội Triệu Tự Doanh, thật là hổ thẹn.
Vương Triệu Tĩnh ngập ngừng hỏi, vẻ mặt lo lắng nhìn Triệu Tiến.
Triệu Tiến sửng sốt, nhìn Vương Triệu Tĩnh nói.
- Đệ có gia thế lớn như vậy lại suốt ngày đọc kinh thư, không muốn chuyên tâm khoa cử phát dương quang đại làm quan, tiền đồ xán lạn mới là quái lạ đó. Chúng ta là chỗ huynh đệ, vậy thì có sao. Phản bội, hổ thẹn, đệ suy nghĩ nhiều rồi.
- Đại ca.
Vương Triệu Tĩnh hô một tiếng, thanh âm có chút lớn, lại vào ban đêm nên nghe có phần chói tai, vô tình kinh động đến bọn gia đinh đang canh gác gần đó nhìn sang.
Vương Triệu Tĩnh nghiêm nghị khoát tay, bọn gia đinh lập tĩnh quay đi. Bọn chúng thấy Vương Triệu Tĩnh bình thường rất tao nhã, từ đầu đến cuối đều vô cùng ôn hoà nhưng vẻ mặt tàn khốc dưới ánh lửa chiếu rọi này thật khiến người ta khiếp sợ không thôi.
- Đại ca, con người Đại Thăng trầm ổn như vậy đã nói vài lần với tiểu đệ. Mọi người ở Hà gia trang bị tăng binh và mã tặc vây công, tiểu đệ lại ở trong thành lại chẳng việc gì yên ổn như vậy không phải là phản bội thì là cái gì?
Vương Triệu Tĩnh có chút kinh động, lời lẽ có phần hơi quá.
Triệu Tiến không một chút tươi cười, nghiêm túc nhìn Vương Triệu Tĩnh. Một hồi sau mới trầm giọng nói:
- Chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, biết bao lần vào sinh ra tử, đã cùng nhau sánh vai đối địch. Chúng ta là huynh đệ, là bằng hữu nhưng con đường là do bản thân tự chọn, đệ hay suy nghĩ kỹ đi.
Đã quen biết nhau lâu như vậy, Vương Triệu Tĩnh tự cảm thấy mình hiểu rất rõ Triệu Tiến nhưng không biết vì sao bây giờ là cảm thấy Triệu Tiến và những người này lại xa cách như vậy. Nhưng cho dù là xa cách lúc sóng vai đối địch sẽ không mặc kệ đồng bạn mà chạy trốn, cũng không phải thông đồng cùng nhau làm chuyện phi pháp bị quan sai tróc nã rồi lại bán đứng bạn bè. Vương Triệu Tĩnh luôn luôn tín nhiệm Triệu Tiến nhưng quả thật có phần xa cách.
Lúc này đây, Vương Triệu Tĩnh cảm thấy lời Triệu Tiến rất chân thật nhưng lời này có phần thành khẩn, y trong nhất thời không biết phản bác như thế nào.
- Đệ, đệ...
Vương Triệu Tĩnh nói liên tục hai chữ cũng không biết phải trả lời như thế nào, y đột nhiên thấy Triệu Tiến đặt tay lên chuôi đao ở bên hông vừa muốn hỏi cũng cảm thấy sau lưng có người.
Phía sau truyền đến tiếng nói.
- Người đọc sách lắm mưu nhiều mẹo, ngươi vì chính mình mà tính toán, chẳng lẽ ta nói sai rồi?
- Đại Thăng.
Triệu Tiến nâng cao thanh âm nói một câu, tay hắn đã rời khỏi chuôi đao.
Vương Triệu Tĩnh đầu tiên là giận dữ, nhưng ngay lập tức nhụt chí, cảm thấy xấu hổ cuối cùng là cười khổ, quay đầu nhìn không có phản bác lại.
- Ngươi ở trong thành là có thể yên ổn sinh sống sao? Hôm nay ngựa cũng đã chết, mặt mũi cũng đã phá.
Trần Thăng ngày thường trầm mặc ít lời nhưng hôm nay lại nói như vậy. Tuy nhiên khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Triệu Tiến, y cũng không nói nữa, chỉ đến bên cạnh Triệu Tiến ngồi xuống nhưng lại có chút run run.
Sau khi ngồi xuống, Trần Thăng không có nhằm vào Vương Triệu Tĩnh, chỉ nhìn về ngọn đèn phía xa nói.
- Bản thân sau khi tỉnh lại còn tưởng rằng đã ngủ quên.
Những lời Triệu Tiến nói lúc này kỳ thật khiến người ta cảm thấy xấu hổ, lời của Trần Thăng lại càng không khách khí. Dựa theo tâm tính của Vương Triệu Tĩnh thì đáng lẽ y đã sớm rời khỏi nhưng y vẫn cứ ngồi yên đó không nhúc nhích, trầm mặc một hồi rồi mới lên tiếng.
- Thói đời chết tiệt, đáng tin nhất chỉ có binh khí trong tay mình.
Không biết lời này là nói cho ai nghe nhưng Triệu Tiến và Trần Thăng cũng không ai lên tiếng. Ba người cứ thế trầm mặc ngồi đó, nhìn ánh lửa phía cổng thành xa xa.
Triệu Tiến bị mùi khói và tiếng người ồn ào làm tỉnh giấc, lúc tỉnh lại mới phát hiện mình đang nằm trong một xe ngựa, trên người đang đắp một chiếc chăn bông.
Ánh nắng mặt chói loá khiến hắn nhắm ngay mắt lại, bây giờ chắc hẳn đã sáng. Trong không khí ngập một mùi hương gay mũi nhưng cũng có chút khen khét hình như là thịt nướng bị cháy. Triệu Tiến chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng trong bụng xông lên, muốn nôn mửa.
Lúc ngồi dậy quả nhiên thấy được cảnh tưởng trong dự liệu, giữa bãi đất trống trong thành Từ Châu và trong doanh địa đều toàn là quan sai và dân chúng, mọi người ai ai cũng tất bật. Thi thể cũng được chuyển đến chết cao lên rồi bị lửa thiêu hết.
Từ Châu vào tháng năm tháng sáu khí trời thường rất nóng, thi thể qua một ngày một đêm đã thối rữa, nếu không thiêu huỷ rất dễ gây ra dịch bệnh, đến lúc đó thì dân chúng Từ Châu gặp phải hoạ lớn. Trong thành ngoài thành ai ai cũng hiểu được đạo lý này nên tất cả mọi người đều vô cùng tích cực.
Ngày hôm qua lưu dân giữa đường kiệt sức ngã trên đất, cũng có nhiều người bị thương nặng, lại qua thêm một đêm dài, dù không có thương tích thì khí lực cũng cạn kiệt. Lòng tin hư ảo bọn họ có thể chống đỡ từ Sơn Đông đến Từ Châu đã tan biến hết, không gì có thể khiến họ tiếp tục cứ như vậy vô thanh vô tức chết ở nơi đây.
Những đoàn luyện đến từ nơi khác cũng đã tỉnh dậy từ sớm, không có việc gì làm nên vô cùng nhàn rỗi, đã sớm chờ ở bên cạnh Triệu Tự Doanh, thấy Triệu Tiến tỉnh dậy lại tới đây nịnh hót.