- Kỉnh thưa các vị phụ lão hương thân, quan phủ đã giao cho Triệu công tử làm Bảo Chính của Hà Gia Trang rồi, giữ một phương bình an.
Có người lớn tiếng thét to, mỗi lần hô to lên một câu, là có mười mấy người cùng hô to theo. Sau đó chiêng trống vang trời. Còn có người đứng trên xe ngựa, chốc chốc lại tung ra ngoài một nắm tiền đồng. Điều này càng dẫn theo mọi người kéo tới.
Triệu Tiến làm Bảo Chính rồi sao? Đại gia đầu tiên là kinh ngạc, liền ngay sau đó cảm thấy là chuyện đương nhiên, thậm chí còn cảm thấy nhân tài chưa được trọng dụng. Một nhân vật giỏi giang như vậy, có làm Đại tướng quân cũng chẳng đủ, mới có làm một Bảo Chính thôi sao?
Lại càng có người nghị luận, nói Hà Gia Trang là thôn trang của Hà gia bị Triệu Tiến diệt cả nhà, sau này chưa biết chừng chỗ đó gọi là Triệu gia trang ấy chứ. Nói đến đây, mọi người không thể không hâm mộ. Mới có từng đấy tuổi, đã gây được cơ nghiệp đời đời cho nhà mình, người với người đúng là không thể so sánh được.
Người bình thường ở trước nha môn ồn ào như thế, sai nhân nha dịch sớm đã đi ra xua đuổi rồi. Nhưng Triệu Tiến bên này lại không như vậy, bên ngoài ầm ĩ lên như thế, người trong Nha Môn đều ở đó nhìn ra cười hì hì.
Tin làm Bảo Chính chưa chắc làm người khác kinh sợ. Nhưng chuyện rải tiền quá là mê hoặc người. Chiêng trống vang lên chẳng bao lâu, người vòng trong, vòng ngoài liền vây quanh lại. Mấy con đường xung quanh nha môn đều bị chen lấn chật như nêm cối.
- Trịnh đại nhân đã gửi công văn cho Triệu công tử.
Lại là có người hét to lên, chỉ nhìn thấy có một vị quan viên mặc quan bào đi ra khỏi nha môn, mấy người tùy tùng đi theo sau, còn có người bưng một khay gỗ. Có thể nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh mặc một bộ áo bào tú tài màu xanh, bước nhanh lên trước nghênh đón. Trịnh đại nhân kia nói mấy câu, lại từ trong khay gỗ kia cầm ra một tờ văn thư, một tấm mộc bài, rất là trịnh trọng giao cho Vương Triệu Tĩnh.
Sau khi Vương Triệu Tĩnh giơ tay tiếp nhận, nâng tờ văn thư và tấm mộc bài đưa lên cao, lại là tiếng chiêng trống náo động, tiếng pháo nổ đì đoàng, rất là khí thế.
Trịnh đại nhân này mọi người đều biết, là Đồng tri của Từ Châu. Đây chính là nhân vật thứ hai chỉ đứng sau Tri châu đại nhân. Nói mọi thứ đều là giả, chỉ có ở trước nha môn, do một đại lão gia như vậy tận tay phát ra mới là thật. Xem ra quan phủ cũng cảm thấy Triệu công tử bảo hộ thôn trang làm yên lòng dân chúng, nên cấp cho danh hiệu Bảo Chính.
Hóa ra Triệu Tiến làm được chuyện lớn như vậy, có một thế lực động trời như vậy. Nhưng mọi người luôn cảm thấy có chút danh bất chính ngôn bất thuận, cảm thấy để lâu không được. Nhưng cảm thấy tình thế này hôm nay, đều cảm thấy là chuyện nên có rồi.
Sau khi Vương Triệu Tĩnh bên kia đón nhận công văn và tấm mộc bài, lại là rất trịnh trọng giao lại cho một người bên cạnh. Người kia bưng công văn và tấm mộc bài lên xe ngựa đã sớm chuẩn bị xong. Rồi lại là tiếng chiêng trống gõ vang, hai mươi mấy người khua chiêng đánh trống, múa gậy tấu sáo mở đường phía trước.nhằm con đường phía tây mà đi, cứ mỗi năm mươi bước, thì dừng lại hò hét vài câu, nổ một tràng pháo, vung một nắm tiền đồng. Cứ như vậy từ từ chầm chậm đi ra khỏi thành.
Vốn tạo thanh thế ở trước nha môn đủ lớn, suốt đường như vậy ra khỏi thành, cả thành không ai là không biết. Càng khiến cho mọi người không nghĩ đến, sau khi ra khỏi thành, vẫn cứ làm như vậy. Ở trên quan đạo, gặp được thôn trang là dừng lại, khua chiêng, gõ trống một hồi, đốt pháo, hò hét. Sau khi thu hút mọi người trong thôn đi ra, lại đem chuyện Triệu Tiến làm Bảo Chính ra tuyên truyền một hồi. Xem ra kiểu này, ý tứ rõ ràng là phải từ trong thành đến tận Hà Gia Trang.
Bên ngoài náo nhiệt, trong Bổ phòng, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ lại ngồi đối diện uống trà, chả nhẽ đi ra thông đồng làm chuyện này với con nhà mình. Triệu Chấn Đường lại có dáng vẻ hoàn toàn không để ý, Trần Vũ thì là vừa uống trà vừa cười nói:
- Tiểu tử nhà ngươi kia thật đúng là biết làm trò. Một buổi hết thổi kéo lại đàn hát lặp đi lặp lại này, tiêu tốn có đến trăm lạng bạc.
Triệu Chấn Đường bực dọc trả lời.
- Đâu chỉ có một trăm lạng, hơn bốn trăm lạng vào đó đấy. Huynh cho rằng là làm trò. Theo như tiểu tử kia tính toán từ trước, là muốn đi một vòng quanh toàn thành. Sau đó một châu, bốn huyện của Từ Châu đều làm như vậy. Đó chẳng phải là rùm beng sao?
Trần Vũ cười nói.
- Nếu thực sự làm trò như vậy, chắc chắn sẽ có người không coi được, không duyên cớ gì gây chuyện thị phi. Hôm nay thế cục này đã không nhỏ, khắp thôn khắp làng sẽ lan truyền ra rất nhanh.
Người ngoài nhìn thấy gióng trống khua chiêng, cũng không phải không ai cảm thấy Triệu Tiến chuyện bé xé ra to, lại không nghĩ rằng điều này đều là có chủ ý.
Quan phủ cấp cho công văn làm Bảo Chính, nơi đó phải dùng đến Đồng tri thuộc hạng quan văn lục phẩm ở Từ Châu ra mặt. Thường thường là Lại phòng làm xong công văn, tìm sư gia ấn triện, rồi bảo sai dịch đi phát xuống. Đó coi như là làm theo đúng trình tự, căn bản sẽ không trịnh trọng hiếm thấy thế này. Chẳng qua là địa vị Bảo Chính tuy là thấp, nhưng phải có Tri châu chủ trì. Hơn nữa, quan hệ giữa Đồng tri châu và Triệu Tiến bên này nói ra không được tốt lắm, cho nên Vương Hữu Sơn mới ra mặt giúp đỡ.
Tuy nhiên, quan phủ xác định ai là Bảo Chính, chẳng qua là ở trong nha môn ghi ra viết ra tờ văn thư để bên người. Như vậy thì xem ra dường như là thẻ bài làm bằng cũng không có. Đương nhiên là không có Đồng tri tận tay trao cho kiểu như vậy trước nha môn. Đồng tri Trịnh đại nhân này nhận được món hời một trăm lạng mới bằng lòng ra mặt đấy.
Triệu Tiến sở dĩ làm như vậy, chính là càng làm cho nhiều người biết được chuyện này, ảnh hưởng càng lớn càng tốt. Từ Vương Triệu Tĩnh đi làm tới Triệu Chấn Đường và Trần Vũ giúp đỡ một tay, cũng cảm thấy không lý giải nổi.
Trần Vũ vẫn thật sự không hiểu.
- Tiểu tử nhà đệ kia chưa biết chừng đúng là vì cái vị trí Bảo Chính kia mà mừng vui. Điều này cũng quá là chẳng có tiền đồ gì, đệ chẳng phải còn có thân phận Bách hộ sao? Dựa vào bản lĩnh của nó, đi Tham tướng bên kia, cho thêm bạc, làm gì mà chẳng có cái ghế Thiên tổng, càng hơn thế nữa cũng có được. Thằng con lớn nhà huynh làm cái Phó thiên tổng gì gì đó, cũng còn hơn bây giờ. Hai bên đều là người nhà, chuyện trò không cần giữ ý.
Triệu Chấn Đường gượng cười lắc lắc đầu, bất đắc dĩ trả lời.
- Tiểu tử nhà đệ là muốn tòng quân. Huynh cảm thấy còn cần tới đệ nói chuyện sao? Hiện giờ chẳng có ai quản được hắn, mặc kệ hắn thôi.
Đội ngũ chiêng trống rêu rao ở trên đường đi đủ hai ngày, đến giữa trưa ngày hôm sau mới tới Hà Gia Trang. Lẽ ra khí thế ở trong thành to như vậy, đến chỗ đất của mình ở Hà Gia Trang này lại càng nên chúc tụng náo nhiệt. Nhưng khi xe ngựa tới bên này, lãnh bạc xong, ăn xong bữa cơm liền trở về luôn. Đích ngắm của Triệu Tiến đã đạt được rồi, đương nhiên không cần phải phí thêm sức.
Gần đúng với dự liệu ban đầu, chỉ trong thời gian vài ngày, khắp cả Từ Châu, thậm chí cả những địa phương bên cạnh đều biết Triệu Tiến được làm Bảo Chính của Hà Gia Trang. Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, điều này chẳng khác nào Triệu Tiến hiện giờ được quan phủ thừa nhận là cường hào một phương.
Quyền lực của Hoàng Đế không tới huyện. Tầng bậc lớn nhất quyền lực Hoàng Đế Đại Minh có thể sờ tới ngoài tri huyện, huyện thành ra đều là thân sĩ tự gánh vác. Chức phận Bảo Chính này của Triệu Tiến ở một ý nghĩa nào đó cũng coi như là một loại thân hào, có quyền hạn thay mặt quan phủ quản lý dân chúng trăm họ.
So với tin Triệu Tiến được làm Bảo Chính Hà Gia Trang, việc Như Huệ nguyên là tăng nhân tiếp khách của Vân Sơn Tự mới tiếp nhiệm chức phương trượng rất là khiêm tốn, gần như không có người nào biết.
- Ty tăng đạo Nam kinh bên kia đã cho phép rồi, chức Phương trượng này của Như Huệ danh xứng với thực.
Lưu Dũng nói tin nhận được từ trong thành.
Cát Hương ở bên cạnh cân nhắc, vội mở miệng nói.
- Đại ca, đã gần qua mười ngày rồi, Như Huệ chẳng có một chút biểu hiện gì, lão có phải là qua cầu rút ván?
Nếu như không có Triệu Tiến dẫn người đánh bất ngờ Vân Sơn Tự, Như Huệ hòa thượng dĩ nhiên là không có cơ hội báo thù, càng không có cơ hội lên làm phương trượng này. Sau lại chẳng hề có một tin tức gì, điều này làm cho đám huynh đệ của Triệu Tiến rất không thoải mái.
Triệu Tiến trầm ngâm nói.
- Như Huệ là một người thông minh. Chúng ta đợi thêm năm ngày nữa.
Ruộng đất Vân Sơn Tự nằm ở Từ Châu, còn có tá điền rải rác ở các tiệm buôn trong một châu, bốn huyện. Đối với Triệu Tiến đều là tài nguyên rất quan trọng, Hắn không thể bỏ qua.
Nói xong câu này, những người khác cũng đều không nói gì nữa. Triệu Tiến lại thêm một câu.
- Lấy Hà Gia Trang làm trung tâm, cách năm dặm vẽ một vòng tròn. Bên trong đó có hai nơi là sản nghiệp của Vân Sơn Tự. Đại Hương và Tiểu Dũng sau ba ngày đi một chuyến, bảo bọn họ sau này lương thực làm ra và những thứ khác giao thẳng sang đây.
Người được nhắc đến tên lập tức vâng dạ. Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Hiện nay Tiểu Dũng chạy thành trong, thành ngoài, kỵ thuật tiến rất xa. Mấy huynh đệ của chúng ta đừng có để kém đi, nhất định phải luyện tập thật chăm chỉ. Những người phía dưới học cưỡi ngựa cũng không được buông lỏng, rõ cả chưa?
Bọn huynh đệ đều là dạ rang. Hiện nay luyện tập hàng ngày đều đã thành nếp, lão kỵ binh hàng ngày, nửa ngày luyện giữ bước chân, nửa ngày luyện kỵ thuật, vất vả không ngừng.
Trong số lão kỵ binh, có mấy người trở về dưỡng thương. Loan Tùng và mười một người khác ở lại, chuyên tâm truyền thụ kỵ thuật. Có ngựa cưỡi, có người kinh nghiệm phong phú truyền thụ, mọi người đều tiến bộ rất nhanh.
Lưu Dũng hiện tại hàng ngày tới lui trong thành, ngoài thành, thường thường là ba huynh đệ Tề gia đi cùng. Sau khi trải qua trận đại chiến, ba huynh đệ Tề gia đều một lòng một dạ. Lực lượng của Triệu Tự Doanh như vậy, vậy chính là chỗ có thể ở lâu dài.
Cái đám nhân vật xuất thân giang hồ như Đào Quý và Tiền Dũng kia, trong trận chiến ban đêm chết không ít. Người kẻ thì chết vì tên bắn, còn có người lúc ra giáp chiến trổ tài xung phong, xa rời đội ngũ, kết quả là chịu thiệt thòi. Ngược lại thì hai người Đào Quý và Tiền Dũng lúc điểm danh được Triệu Tiến sửa trị, biết rõ lợi hại mà giữ quy củ, do đó may mắn bình an vô sự, sau khi trải qua sự kiện lần này, lại có thể trầm tĩnh quyết tâm luyện tập.