Hà Thúy Hoa không chịu nói.
- Bả vai kia của ông vừa bị thương, sao còn làm việc đây. Trong nha môn còn có thể giữ ông lại được hay không?
Triệu Tiến cười, trên mặt Triệu Chấn Đường cũng lộ ra nét cười, nụ cười này còn mang theo chút đắc ý. Ngồi yên trên ghế thản nhiên nói.
- Kẻ nào dám không cho tôi ở trong nha môn? Ta chính là ông già của tiểu Tiến.
Giọng điệu vô cùng tự hào. Triệu Tiến không kìm nổi cười ra tiếng. Hà Thúy Hoa sửng sốt cũng kịp hiểu ra, cũng theo đó cười mắng.
- Không biết ông đắc ý cái gì?
Triệu Chấn Đường cười nói.
- Có đứa con tốt như thế, lão tử lẽ dĩ nhiên phải đắc ý.
Cả nhà đều đang cười, trong lòng Triệu Tiến vừa khoái trá, vừa cảm động. Hắn có thể cảm giác được dụng ý của cha mẹ, lo lắng an nguy của hắn, nhưng cũng không biết cách dò ra bước chân kế tiếp của hắn. Chỉ đành tận hết sức giúp đỡ nhiều hơn, hơn nữa còn muốn để cho hắn cảm thấy không cần lo lắng cho phụ mẫu, tránh cho làm việc phải cản trở tay chân.
Không khí trong phòng thoải mái vui vẻ, Triệu Tiến cũng không muốn nói toạt ra làm gì, chỉ đành đắm chìm hưởng thụ trong đó. Nhưng không khí như vậy không có duy trì quá lâu, nghe tiếng bước chân vang lên trong nhà, tức thì có người ở bên ngoài cửa nhà lớn tiếng nói.
- Tiến gia, Chu tham tướng đã phái người về thành thông báo, nói là trước khi trời tối sẽ vào thành.
Nghe được điều này, Triệu Chấn Đường bật cười nhạo báng, khinh thường nói.
- Giặc đến thì không thấy ông ta. Tặc đi rồi ông ta lại trở về.
Chu tham tướng này tám chín phần mười là bị người ta dùng chiêu diệu hổ ly sơn rồi, sau khi y rời khỏi thành Từ Châu xảy ra chuyện như vậy, vị Tham tướng này cũng phải gánh chút can hệ.
Tuy nhiên Chu tham tướng quay về ngược lại cũng có lợi cho Triệu Tiến bên này. Dù sao bên này Hoàng Hà còn có nhiều lưu dân như vậy, vẫn phải nhờ Triệu Tự Doanh và hương dũng đoàn luyện các nơi đi xua đuổi tiêu diệt nữa, vậy thì quá phí khí lực rồi. Nếu như quan binh triều đình trở lại, bình loạn tiêu diệt giặc cướp chính là chức phận của bọn họ, đi làm vừa hay.
Nhưng sau khi xua tan như thế, tận hết sức thu thập hết những người này, mà không phải giết sạch, đây còn muốn phí một phen tâm sức.
Nhìn Triệu Tiến rơi vào suy nghĩ riêng của mình, Triệu Chấn Đường đưa mắt ra hiệu với Hà Thúy Hoa. Hai người bọn họ một người trở vào phòng trong, một người thu dọn bát đũa. Biết con trai của mình bận rộn việc chính, ráng sức không quấy rầy.
Thấy cử chỉ này của bọn họ, Triệu Tiến cũng theo đó đứng lên giúp đỡ, rốt cuộc bị phụ mẫu quở trách một chập, nói con trai lớn sao có thể làm những việc tạp nhạp này.
Triệu Tiến khó có được thời khắc nhàn rỗi ngắn ngủi như vậy, cũng không biết làm cái gì, định đi vào trong sân dạo một lát. Người Triệu gia không nhiều, cũng không quá nhiều việc bận bịu, hai vợ chồng Triệu Tam cùng với huynh muội Mạnh gia cũng đã dư dả. Việc tính ra cũng rất nhẹ nhàng, huynh muội Mạnh gia bận rộn làm việc nói cười rộ lên.
Một nhà khó được gặp nhau cùng một chỗ, bên kia thu dọn xong, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa thì gọi Triệu Tiến sang muốn cùng trò chuyện, không ngờ được một nhà ba người vừa ngồi xuống, lại có người đến.
- Lưu thư biện ở Hộ phòng và Diệp văn thư xin gặp.
Khách lạ đến trước cửa, nữ nhân đều phải tạm lánh, phụ tử Triệu Tiến và Triệu Chấn Đường nhìn nhau, không biết người bên ngoài rốt cuộc là tìm người nào.
Không bao lâu, Lưu thư biện và Diệp văn thư được Triệu Tam dẫn vào trong nhà. Triệu Chấn Đường đứng ở trước cửa nghênh đón, chiếu theo địa vị quy củ chức phận trong nha môn, chức vụ của Lưu thư biện ở Hộ phòng cao xa hơn Triệu Chấn Đường. Tuy nhiên có một tầng bậc can hệ với Triệu Tiến ở đó, lẽ tất nhiên lại khác đi. Triệu Tiến thân là vãn bối, phải đi theo sau lưng phụ thân.
Vừa vào cửa, Lưu thư viện liền lo âu an ủi nói.
- Lão Triệu, thương thế kia của ông không trở ngại lớn chứ. Phải tĩnh dưỡng thật tốt mới được.
Tất cả mọi người đều biết không phải chuyện chính, Diệp văn thư coi như là thuộc hạ của Triệu Tiến, tuy nhiên Lưu thư biện này quen biết với Triệu gia lại rất bình thường.
Lưu thư biện lại nói.
- Lão Triệu, tôi và ông ở trong nha môn cũng coi như quen biết mười mấy năm rồi. Luận giao tình giữa chúng ta, không cần để ý đến mặt mũi coi như là ta trèo cao gọi con của ông một tiếng Tiểu Tiến.
Nói rất quanh co, tuy nhiên có thể nghe đã hiểu Lưu thư biện là muốn giải thích để cho Triệu Tiến nghe được. Đến lúc này phụ tử Triệu gia cũng biết rõ, Lưu thư biện đến chính là tìm Triệu Tiến.
Trên khuôn mặt Lưu thư biện lộ ra thần tình khó xử, do dự thoáng chốc nói.
- Hôm qua thành Từ Châu ngay ở bên bờ sinh tử đánh phá vây công. Mắt thấy đã phải bị lưu tặc đánh vào được, nếu không có tiểu Tiến con dẫn người trượng nghĩa đếu cứu viện, Từ Châu chúng ta thật không biết sẽ có cục diện thế nào.
Phụ tử Triệu gia liếc mắt nhìn nhau, đều không có lên tiếng, đối phương khẳng định còn có điều nói tiếp.
- Thành Từ Châu là do con cứu được. Con dẫn mấy ngàn người tám thôn bốn làng. Những người này ăn uống tiêu hao, đốt chôn cấp dưỡng, chỗ nào cũng cần tốn tiền. Lẽ ra cũng nên do bên phía quan phủ chi trả.
Nói tới đây, Lưu thư biện nói hơi lắp bắp rồi.
Diệp văn thư bên cạnh hắng giọng bình thản nói tiếp.
- Lão thái gia, Tiến gia, Tri châu đại nhân nói trên đất Từ Chấu cấp dưỡng cứu tế chỗ nào cũng cần bạc. Tiêu phí của đoàn luyện nghĩa dũng các nơi đều phải do các nơi tự mình gánh trọng trách, nha môn sẽ không chi trả.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến nhất thời biến sắc, Tri châu Đồng Hoài Tổ này thật đúng là qua cầu rút ván, lời vô sỉ như vậy cũng nói ra được.
Diệp văn thư chậm rãi nói.
- Đồng tri châu còn nói. Những đoàn luyện múa thương xách bổng đó đều là vô lại tội phạm các nơi, là căn nguyên tai họa rối loạn của Từ Châu. Nếu không tản đi, nhất định có mưu đồ gây rối.
Sắc mặt Lưu văn thư bên cạnh cũng thay đổi.
Luu thư biện vừa nhìn thấy sắc mặt của Triệu Tiến, liền vội vàng ngắt lời Diệp văn thư.
- Tiểu Diệp không cần nói nữa.
Triệu Chấn Đường ha hả cười lạnh nhưng không lên tiếng, sắc mặt Triệu Tiến thản nhiên nhìn không ra vui giận. Nhưng Lưu thư biện càng lộ ra vẻ sợ hãi, vội vàng giải thích.
- Tiểu Tiến! Lão Triệu, việc này không có một chút can hệ gì với ta. Phòng thu chi tửu phường của các người cầm ra tờ khai sang báo sổ sách, số bạc lớn như vậy, Hộ phòng cũng không làm chủ được, liền đi hỏi ý tứ của Đồng tri châu. Ông ta nói ra lời này, ta đây vội vàng sang đây báo tin.
Lưu thư biện lúc này là muốn mình không dính dáng đến, trong lời nói cũng không có chút xíu cố kỵ nào.
- Đồng tri châu tên này lão Triệu ông còn không biết sao? Đọc sách học đạo, nhưng sau khi lưu lại nhậm chức xem bạc lớn bằng trời. Chính là ngẫm xem hết kỳ hạn nhậm chức lần này về nhà dưỡng lão. Giải quyết cấp dưỡng sau cuộc chiến lần này quả thật quan phủ ra không bao nhiêu tiền, cửa tiệm giàu có trong thành ngoài thành cũng đã đủ. Nhưng phần khao thưởng hương dũng đoàn luyện này khẳng định phải do nha môn xuất ra công khoản. Chỗ ông ta tự mình lấy được nhất định ít đi, đương nhiên không bằng lòng.