- Vẫn còn nhiều, hơn một vạn thậm chí là hai vạn.
Đổng Băng Phong trả lời, vì nhiều người lại là lưu dân không có đội ngũ hàng lối nên không thể biết chính xác được.
Vương Triệu Tĩnh trầm tư một chút rồi nói.
- Đại ca, nhiều người như vậy lại chưa tản đi, nếu không giải quyết sớm sẽ còn có gây họa lớn.
- Sợ cái gì, bọn nào đến đây giết hết bọn đó.
Thạch Mãn Cường hung hăng nói một câu bị Triệu Tiến liếc một cái liền im ngay.
Vương Triệu Tĩnh nhìn nhìn xung quanh, hạ thấp thanh âm nói.
- Nhiều người như vậy, nếu thành người của mình thì chúng ta được lợi không ít.
Mọi người nghe vậy đều sửng sốt, Triệu Tiến vốn trầm ngâm nãy giờ cũng ngẩng đầu nhìn Vương Triệu Tĩnh. Từ "Triệu huynh" nay đổi thành "đại ca" là tốt nhưng Vương Triệu Tĩnh có thể nghĩ ra mưu chước này thật không giống với thường ngày.
- Mấy người này đều là nam nữ trẻ tuổi, không có người già yếu, chỉ cần ăn no một chút thì có thể bình phục trở lại.
Lưu Dũng nói, nhịp thở hơi có phần nặng nề.
Cát Hương đứng bên cạnh nói.
- Nhưng chúng ta nào có nhiều lương thực như vậy?
Triệu Tiến ngẩng đầu nói.
- Có. Quan phủ trữ lương thực, nhà giàu cũng trữ lương thực còn có cao lương của chúng ta nữa.
Mọi người nhìn nhau trầm mặc một hồi cuối cùng cũng gật đầu, để giải quyết vấn đề này chỉ có cách này là thoả đáng.
- Nhiều người như vậy phải dùng vào việc gì?
Có người muốn nói giỡn một câu, hơn nữa không chỉ có một người nghĩ như vậy nhưng ai ai cũng trầm mặc không nói.
Nhiều người như vậy phân chia càng tốt, có thể giúp cho tửu phường buôn bán an toàn, cũng có thể khiến cho Triệu Tự Doanh hùng mạnh hơn. Hơn nữa cứu sống mấy vạn lưu dân kia cũng coi như tích đức là từ bi lớn tựa trời.
Nhưng Triệu Từ Doanh có đến vài trăm người, hoành hành Từ Châu, đánh bại không biết bao nhiêu cường địch, lại thu phục được rất nhiều hương dũng đoàn luyện các nơi. Vậy còn phải thu dụng nhiều người như vậy huống hồ với chừng ấy người cần rất nhiều lương thực và tiền bạc, chẳng khác nào tự tìm phiền phức. Nhưng vấn đề này cũng không có ai nhắc tới nữa, hoặc là mọi người cũng chẳng thèm nghĩ tới, cũng có thể là cố ý tránh đi.
Vương Triệu Tĩnh lại hạ giọng nói tiếp.
- Đại ca, việc này hay là nên để quan phủ ra mặt, nếu chúng ta ra mặt e rằng sẽ có người tìm cớ làm loạn?
Triệu Tiến liếc nhìn Vương Triệu Tĩnh một cái, gật đầu rồi nói.
- Đệ nói đúng. Bây giờ chúng ta hãy về thành chỉnh đốn lại. Mỗi người về nơi của mình đi.
Mọi người vừa nghe về thành đều thản nhiên tán thành. Trần Thăng đứng đó chưa đi, nhìn bóng lưng Vương Triệu Tĩnh nói.
- Thật ra đệ đối với tiểu tử này có chút thuận mắt.
Triệu Tiến quay đầu nhìn Trần Thăng một cái, lắc đầu cam chịu.
Đội ngũ của Triệu Tự Doanh tập hợp xong liền đi thẳng đến cổng tây thành Từ Châu, hương dũng từ các nơi khác và những hảo hán đứng đầu các thôn làng đều đang ở ngoài thành. Bọn họ dù sao cũng không vội, dù sao cũng đã dặn dò người báo tin thắng trận bình an. Triệu Tiến cũng đã hẹn ở đây đợi tin tức.
Doanh địa và cổng thành cách nhau rất xa, tụ họp xong đội ngũ cũng phải đi một đoạn đường, trên đường đều là dân chúng Từ Châu đang thu dọn thi thể, thấy đám người liền tự giác tránh ra nhường đường.
Dân chúng trong thành Từ Châu đều đã thấy Triệu Tự Doanh huấn luyện không ít, lúc mới đầu Triệu Tự Doanh chỉ có hơn trăm người, lại phân chia khắp nơi nên người huấn luyện cũng không nhiều, mấy chục người nhìn chẳng ra sao.
Nhưng hiện tại Triệu Tự Doanh có đến năm trăm người, vũ khí đầy đủ, bước chân thành thạo, xếp thành hàng đi thẳng về phía trước tạo cho người ta cảm thấy một khí thế cao ngất như núi.
Từ Châu thượng võ, hôm qua Triệu Tự Doanh uy dũng như thế nào ai ai cũng biết, giờ đây nhìn thấy khí thế nào người chưa tin cũng phải tin. Ai ai cũng chăm chú mà nhìn đoàn người, người lớn tuổi thì kính sợ, trẻ tuổi toàn là vẻ mặt hâm mộ hận mình không phải là một người trong số đó.
- Đây không phải là tiểu tử của Hồ gia thành nam sao? Vốn là hạng người xấu, hiện tại cũng ra dáng đàn ông rồi.
- Đứa con thứ bảy của Trình gia, ta thấy lúc trước thấy đánh nhau là bỏ chạy giờ nhìn lại thật là uy phong.
Tân binh lão binh trong Triệu Tự Doanh đều xuất thân từ trong thành, người quen biết không ít, sau khi trải qua huấn luyện và bao trận huyết chiến bọn họ thay đổi rất nhiều từ trong ra ngoài đều thay đổi cả. Những người trước đây quen biết bây giờ nhìn thấy càng thêm thán phục lẫn khen ngợi.
Những lời này ít nhiều gì vẫn lọt vào tai những gia đinh của Triệu Tự Doanh, họ nghĩ đến những đợt huấn luyện vất vả, nghĩ đến trận huyết chiến hôm qua còn có biết bao người bạn bị chết bị thương không tự giác tất cả đầu ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà đi, tay cầm chắc trường mâu, bước chân cũng ngày càng vững vàng.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ là thủ lĩnh cưỡi ngựa đi trước. Đêm qua họ vừa cùng nhau trải qua trận chiến kịch liệt, hôm nay cũng không có tâm trạng nghĩ đến quân dung mực thước gì đó, ngồi trên lưng ngựa cũng không có chút tinh thần gì nhưng ai lại dám xem khinh huynh đệ bọn họ, ai lại không biết bọn họ là những nhân vật nào?
Người đi đường hay đang làm việc cũng dừng lại, đều tụ đến đây mà xem, tự động đứng hai bên đường đi của Triệu Tự Doanh, vừa đứng xem vừa bàn tán, ồn ào vô cùng.
- Đó là Tiến gia.
- Tiến gia đúng thật là thiếu niên anh hùng.
- Cái gì mà thiếu niên anh hùng, Tiến gia ở Từ Châu chúng ta phải là đệ nhất hảo hán.
- Là đệ nhất ai có thể mạnh hơn chứ?
- Trần Thăng kia chắc là số hai rồi.
Người phía dưới kia tự động xếp ngôi thứ, chẳng biết là ai hô to.
- Tiến gia uy vũ! Tiến gia hảo hán!
Một đám người cũng hô theo. Tình cảnh rất là náo nhiệt, trên mặt mọi người ai ai cũng mang theo nét cười, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta.
Đúng lúc này, từ chỗ cửa thành có một người trung niên mặc áo xanh bước nhanh đến, theo sau là hai hán tử ăn mặc như quan sai.
Ngoài thành không ít người nhận ra người trung niên này, đây chính là hầu cận của Đồng tri châu, ở trong nha môn cũng là nhân vật khó lường, cũng mang họ Đồng, người ngoài gọi là Đồng đại gia.
Đồng tri châu cao cao tại thượng, quản gia của y người hầu của y kể cả người gác cổng cũng trở thành đại nhân vật, truyền đạt mệnh lệnh, cáo mượn oai hùng uy phong không cần phải nói, lợi lộc kiếm được lại càng không thiếu. Địa vị người này ở nha môn so được với Thư biện ở Lục phòng, tất cả mọi người đều kính trọng.
Vừa thấy y lại đây có vài người đã ân cần đến tiếp đón nhưng y không để ý tới cũng chẳng khách sáo, vẫn tiếp tục đi về phía, người bên cạnh cẩn thận là sẽ thấy được sắc mặc y lúc này rất khó coi.
Không bao lâu sau, vị Đồng đại gia này đã đến trước ngựa Triệu Tiến, y vội vội vàng vàng chạy đến đây, mồ hôi mồ kê nhễ nhại lại còn thở hồng hộc. Triệu Tiến ghìm ngựa lại, khoát khoát tay, tiếng trống ngừng lại, kèn vang lên, một gã cao lớn cầm lá cờ vấy bẩn đã biến thành màu đen vẫy vẫy cả đoàn người liền dừng lại.
Cho dù là đội ngũ này đi hay dừng trong lúc an tĩnh cũng làm người ta chấn động. Thân mình Đồng đại gia run lên, y kinh hoảng vô thức lùi về sau hai bước, hai tên đi theo cũng đứng trong hàng người xem náo nhiệt, bày ra bộ mặt chẳng liên quan gì đến họ, cũng mặc kệ vị này có như thế nào.
Đồng đại gia càng lúc càng toát nhiều mồ hôi, y cũng chẳng bận tâm lau chùi, miễn cưỡng lộ ra nụ cười, giọng khàn khàn nói.
- Triệu Tiến, à không Triệu công tử! Thái tôn có lệnh, hương dũng đoàn luyện các nơi nghỉ ngơi bên ngoài đều không được vào thành, tiền thưởng bên trong thành sẽ đưa ra.