- Còn cần lão già như ngươi nói sao, những thứ này ta lẽ nào không biết, đây không phải cảm thấy những tên Mộc gia ấy vướng bận sao? Hơn nữa tiểu Lan cô nương kia...
Từ Hồng Cử càng nói càng hưng phấn.
Từ Hồng Nho giọng điệu lạnh lùng nói.
- Tửu sắc hỏng việc nếu không phải ngươi cầm bạc đi mua rượu trắng đầu cơ trục lợi. Lô binh khí Vân Sơn Tự kia lại rơi vào trong tay người khác sao?
Từ Hồng Cử đang cao hứng lập tức ỉu xìu, chỉ đành cúi đầu nói.
- Đệ đây không phải buôn bán kiếm được bạc sao?
Từ Hồng Nho theo đó hỏi luôn.
- Bạc ngươi kiếm được là để mua bọn kỹ nữ Tế Ninh Châu kia. Ngươi nghĩ rằng ta không biết ngươi, ngươi cho là những người hôm nay không biết sao?
Từ Hồng Cử nghe nói đến đây nhảy dựng lên khỏi ghế, tức giận mắng.
- Bên cạnh ta ai dám...
Dưới ánh mắt nghiêm khắc của Từ Hồng Nho, Từ Hồng Cử cúi đầu ngồi xuống, Từ Hồng Nho lắc đầu, thở hắt ra thanh âm chậm rãi nói.
- Tửu sắc tài vận đều là chuyện nhỏ, chỉ cần đại sự thành công, cái gì cũng sẽ có, thế gian giàu có này đều là của chúng ta. Đệ còn cần gì để ý đến chuyện nhỏ trước mắt.
Từ Hồng Cử không nói nên lời, Từ Hồng Nho lắc đầu, giọng điệu nghiêm túc hơn nói.
- Chuyện lần này, đệ phải nhớ kỹ mấy điều. Mấy năm nay bên dưới thu nạp không ít người trong quan quân, lần này đệ nếu như lung lạc được bọn chúng, dùng bao nhiêu bạc đều được. Nắm được bọn chúng, đại sự của chúng ta đã nắm chắc được nhiều thêm vài phần. Còn có, lần này đi Từ Châu, chắc chắn phải cẩn thận bên phía Từ Gia Trang, sau khi đến nên lôi kéo được thì lôi kéo, không cần đụng chạm gì khác, điều này nhớ lấy thật kỹ.
Từ Hồng Cử cúi đầu lẩm bẩm nói.
- Đại ca huynh nói bao nhiêu lần, tôi đều nhớ kỹ cả. Từ gia này cũng thật là, hắn bán cho lừa trọc kia giá thấp như vậy, bán cho chúng ta lại mắc như vậy, còn muốn cố gắng gây khó dễ. Đại ca bên này huynh nếu như không có việc gì khác, đệ phải quay về trước chuẩn bị. Buổi chiều sẽ rời khỏi thành, đệ không ở bên cạnh, đại ca huynh phải cẩn thận, đừng để bị người khác ám toán.
Nói chuyện cũng đã đứng lên, Từ Hồng Cử cũng theo đó đứng lên, nắm hai cánh tay Từ Hồng Cử nói.
- Bên cạnh huynh có Lão Bạch trông nom, sẽ không xảy ra sai sót gì. Hồng Cử, đệ võ dũng thì có thừa, nhưng chỉ biết chút chuyện đánh giết trên giang hồ. Lần này đi Từ Châu, nếu như dọc đường học hỏi nhiều ở bọn Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến. Khi đánh thành Từ Châu cũng phải nhìn nhiều hỏi nhiều, tương lai đệ chính là Binh mã Đại nguyên soái. Mấy thứ này chắc chắn phải ghi nhớ, còn có, Hồng Cử à, đệ qua bên đó ngàn vạn lần phải cẩn thận, đao thương không có mắt, nhớ đừng quên mặc giáp, không được thì chạy, đệ đừng gặp chuyện không may là được rồi.
Lời dặn dò này của Từ Hồng Nho cũng không giống như lời của Giáo chủ, cuống họng Từ Hồng Cử khàn đặc, thanh âm thô ráp nói.
- Đại ca huynh yên tâm, đệ bên đó cũng sẽ bảo trọng.
Sau khi nói xong, Từ Hồng Cử lui về sau hai bước, nghiêm trang bái một lạy, sau dó xoay người ra cửa. Từ Hồng Nho chưa có quay về chỗ ngồi, mà là đứng tại chỗ nhìn Từ Hồng Cử rời khỏi. Lão Bạch kia đủng đỉnh đi lên hai bước nói.
- Chúa thượng không cần phải lo lắng quá nhiều. Hai vị Hội chủ Hầu, Hạ đều là thuộc hàng lão luyện, lần này các nơi tụ lại, khoảng chừng hơn bốn trăm người xuất thân từ quân lính. Hơn nữa hảo thủ giang hồ lục lâm, cộng thêm hàng nghìn hàng vạn nạn dân phương nam, phương bắc, lẽ nào không đánh phá được Từ Châu.
Từ Hồng Nho trầm mặc không có lên tiếng, qua một lúc lâu mới mở miệng nói.
- Nào đâu có dễ dàng như vậy, chỉ hy vọng có thể nhiều chút nào hay chút đó.
Lão Bạch đằng sau gã cúi đầu, thanh âm Từ Hồng Nho cao lên một chút nói.
- Có thể còn sống trở về đây, sau này tất nhiên phải được trọng dụng.
Nói xong câu này, Từ Hồng Nho xoay người đi về hướng một cánh cửa khác, vừa đi vừa nói.
- Phái thêm người đi theo dõi Mộc gia, Thánh nữ. Để cho khuê nữ nhà mình xuất đầu lộ diện, bọn họ cũng làm được sao.
Mấy vạn nạn dân lưu dân ngoài thành, đánh trống reo hò muốn vào thành xin thức ăn, nếu như bọn họ xông vào, dân chúng trong thành gặp họa rồi, không phải cửa nát nhà tan thì là đi theo đám nạn dân biến thành loại người không bằng heo chó.
Chính là bởi vì như vậy, binh lính huyện Vận Thành, Bổ khoái và hương dũng tổ chức họp lại với nhau đều ra sức thủ chặt vô cùng. Nhìn đám người đen ngùn ngụt dưới tường thành, ngửi mùi tanh hôi muốn ói, mỗi người đều vô cùng lo lắng. Nhưng tất cả đều không ngờ tới chính là cục diện như vậy không ngờ còn có người cho chỗ tốt. Khi giữa trưa mỗi ngày mở cổng thành, đều có hương thân nhiệt tâm lên đầu thành ủy lão quân đội, cung ứng đồ ăn nước uống. Mỗi ngày nếu như còn có người phải ra ngoài thành, như vậy dù sao cũng phải hối lộ cho bọn họ chút ít mới được.
Bọn người thủ vệ thành trì đương nhiên không biết, mỗi khi đến giữa trưa đến ủy lão quân đội chính là không để cho bọn họ nhìn ra ngoài thành đang xảy ra chuyện gì.
Tuy nhiên điểm tốt này không xóa bỏ hết được lo lắng và mệt mỏi, vệ binh trên đầu thành đã ngã bệnh mấy người, bị cảm nắng đều xảy ra mỗi ngày, thậm chí bởi vì vậy mà chết mất hai người. Mới giữa tháng tư, không ngờ khô hạn đến mức này rồi.
Rạng sáng ngày mười tám tháng tư, ngày vừa mới có chút ánh sáng soi rõ, binh lính hương dũng buồn ngủ trên đầu thành nghe được động tĩnh dưới tường thành. Bọn họ vội vàng cầm vũ khí nhìn ra bên ngoài, từng người trợn mắt há hốc mồm.
Bọn nạn dân chiếm cứ mấy chục ngày dưới thành không ngờ đi rồi, đều đi về hướng nam, chỉ để lại rác rưởi dơ bẩn đầy đất, còn có xác chết đã hôi thối, đã có chó hoang lớn gan xông vào trong chỗ đó, quạ đen bay lòng vòng trên trời cũng nhiều hơn lên.
- Đi rồi.
Không biết ai ở đầu thành hô to, yên lặng trôi qua sau đó, những người khác cũng theo đó quát to lên. Tiếng la này từ đầu thành truyền vào bên trong thành, đám dân chúng bên trong thành lo lắng nhiều ngày như vậy cũng theo đó hò reo điên cuồng, được cứu rồi. Bọn nạn dân cuối cùng cũng đi rồi, cũng không biết là ai bắt đầu, có người bên trong thành hô lớn:
- Phật Tổ phù hộ.
Có lẽ là tụng niệm bao nhiêu ngày ngoài thành ảnh hưởng tới bên trong thành, hiện tại dân chúng bên trong thành mặc kệ tin hay không tin, cũng đều bắt đầu tụng niệm "Ngã Phật từ bi" "Phật Tổ phù hộ".
Mọi người bên trong thành khẽ thở ra, tất cả mọi người đều vui vẻ như điên, mà trong đám lưu dân ngoài thành, không khí cũng không giống với mấy ngày trước, cũng không phải loại tuyệt vọng chờ chết, mà là có hy vọng, mặc dù chỉ là một chút rất ít, rất bé.
Mấy ngày tiếp theo, trong đội ngũ nạn dân ngoài thành càng lúc càng nhiều người hảo tâm, những người hảo tâm này cũng đều là nạn dân đến từ các nơi Sơn Đông, bọn họ chủ động giúp đỡ kẻ nhỏ yếu, lấy miếng ăn mình có được phân cho đồng hương đồng bạn. Nạn dân lưu dân tụ tập thành vòng tròn lớn có nhỏ có xung quanh những người này, đều tin theo lời của bọn họ nói gì nghe nấy.
Hôm qua Chân Nhân thi triển đại pháp lực thần thông trị hai huynh đệ nhà kia, Chân Nhân vừa di, liền có vô số người đi hỏi thăm huynh đệ kia Chân Nhân rốt cuộc truyền bí quyết gì cho bọn họ.
Đến buổi tối, bí quyết này rốt cuộc được nghe ngóng ra được, đơn giản là "Di Lặc bảo hộ, truyền hương bình an". Đây không phải quan trọng nhất, Chân Nhân kia còn nói điều khác với hai huynh đệ này, đó là "Hướng nam có thể sống".
Tất cả ở ngoài thành huyện Vận Thành này, chỉ càng ngày càng tuyệt vọng, chỉ ngày Chân Nhân xuất hiện, bọn họ mới cảm thấy còn có thể kiên trì tiếp được, Chân Nhân bố thí mỗi ngày, cứu tế mỗi ngày, còn có mấy lần thi triển "Thần thông", khiến cho bọn nạn dân tin tưởng vững chắc không nghi ngờ y, hiện tại Chân Nhân rõ ràng nói như vậy, tất cả đều rất tin.
Hai huynh đệ kia đã tìm không thấy đâu nữa, bọn lưu dân nơi nơi đều truyền ra, nói hai huynh đệ này đã đi về hướng nam rồi. Nhưng tất cả còn có chút chần chừ, ở tại chỗ còn muốn đợi Chân Nhân. Nếu như đi rồi, nếu như lời "Hướng nam có thể sống" này gạt người thì phải làm sao bây giờ?
Có người cẩn trọng chần chừ, có người thì lại to gan, buổi tối có một đội người rời khỏi đại đội bắt đầu đi về hướng nam, đội ngũ này cũng có người nửa đêm quay lại vô cùng kích động. Nói đi về hướng nam chưa đến năm dặm, không ngờ tìm được mấy túi lương thực, tất cả nấu cháo chia nhau ăn rồi, tiếp tục đi về hướng nam.
Có lương thực, có cháo, thậm chí trên mặt người quay lại báo tin còn nhìn thấy dấu vết nước cơm, thậm chí có thể ngửi được mùi lương thực, đây nhất định là sự thật. Tất cả bao nhiêu ngày không có ăn gì, gạo và bánh bố thí trong thành đi ra rất nhanh đã bị cướp đoạt sạch sẽ, mặc dù là nấu lên một lán cháo, cháo ấy cũng hiếm thấy. Bánh Chân Nhân hằng ngày bố thí như muối bỏ biển, từng đám người ngoài thành bị chết đói từng đám người mới thêm vào. Có người đã ăn thịt người rồi, tất cả đều đang tuyệt vọng, cũng không biết đi về nơi nào, chỉ có thể đợi chết ở đây. Chưa từng nghĩ qua phía nam thực sự có lương thực, còn có thể húp cháo.
Từng người "hảo tâm" đều đang kêu gọi tất cả đi về hướng nam, bên ấy còn có một đường sống, có được lương thực vô cùng quyến rũ người ta, hơn nữa đội thứ hai, đội thứ ba đi trong đêm tối rõ ràng cũng có thu hoạch. Mặc dù bọn họ phải đi đến chỗ xa hơn mới có thể tìm được lương thực, nhưng dù sao cũng là lương thực.