Sau khi Như Huệ mang theo bạc thỏi và vò rượu chạy một mạch hết một châu bốn huyện, mọi người đều bảo Triệu Tiến nhân nghĩa, bảo vệ nước nhà an dân, tạo phúc quê hương.
Bên cạnh đó, còn có chút hiệu nghiệm không ngờ được, chẳng hạn như sai dịch Đãng Sơn đã bắt được hơn mười mấy tăng binh Vân Sơn Tự phản loạn, Tiêu Huyện còn bắt được hai quản sự Vân Sơn Hành. Trước đó mọi người không dám chọc giận bọn chúng, dù gặp chuyện cũng không sẵn lòng giơ tay ra, không giống như bây giờ.
Sau đó là việc buôn bán danh tửu Hán Tỉnh lan ra khắp Từ Châu, trước tiệm của Vân Sơn Tự, chi nhánh các nơi của Vân Sơn Hành, cũng bắt đầu buôn bán danh tửu Hán Tỉnh. Các nơi bên phía Triệu Tiến không có thâu tóm hết được, đều nắm hết trong tay Như Huệ, tửu phường phải tăng thêm rượu làm ra mới có thể cung cấp đủ.
Nhưng đây cũng chưa phải đã hết, Như Huệ đặt ra một số phép tắc. Cửa tiệm các nơi định kỳ tới Hà Gia Trang mua rượu, cách mỗi hai ba ngày sẽ đánh xe ngựa qua một lần, đến đó cũng không chỉ là mua rượu, người Triệu Tự Doanh sẽ đi hỏi thăm tin tức. Cứ như vậy tin tức các nơi bên phía Từ Châu đều sẽ định kỳ truyền tới Hà Gia Trang.
Như Huệ vẫn thu mua cao lương các nơi điền trang thân hào trong thôn, có kẻ bằng lòng dùng cao lương đổi rượu, bên phía tửu phương cũng chấp nhận buôn bán. Mặc dù giá thấp hơn một chút so với Vân Sơn Tự, nhưng khi buôn bán với nhau, mình kiếm lời đồng thời cũng để cho người khác kiếm chút tiền, có thêm được mối thân tình. Giống như mua rượu, người đưa cao lương tới cũng sẽ mang tới tin tức các nơi.
Không chỉ là mua cao lương, các loại thức ăn đồ dùng Hà Gia Trang sử dụng bắt đầu chọn mua từ các nơi của Từ Châu, ý nghĩa những chuyện này giống với bên trên.
Sau khi làm xong những việc này, nói Triệu Bảo Chính nghĩa khí ngút trời, Từ Châu tử kim lương (Từ Châu đường trải đầy vàng) bắt đầu lưu truyền các nơi.
Điều khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ yên tâm chính là, Như Huệ đã lập ra danh mục riêng các loại quen biết, các khoản tặng lễ rất là rõ ràng, không dính dáng tới thu mua. Mỗi lần y chạy được mối thân tình tốt, đều để cho người thích hợp đi làm.
Trong khoảng mấy ngày ngắn ngủi mấy ngàn lượng bạc rải ra hết, nhìn lâu dài, lợi nhuận mỗi tháng ít nhất cũng mấy trăm lượng. Nhưng khoản tiền này cũng không thấm vào đâu với bọn Triệu Tiến, có được chính là cảnh tượng tiền tài sinh ra và một đầu mối tin tức dày đặc khắp Từ Châu, điều này giá trị lớn hơn xa những nén bạc kia. Dựa theo lời các nơi truyền tới, đều nói Triệu Tự Doanh là chỗ tốt để đi, con cái sau khi đến đó sẽ không học cái xấu, còn sẽ học được một thân bản lĩnh, mấy câu nói này khiến cho Triệu Tiến đã vui vẻ lại càng hết sức vui vẻ.
Triệu Tự Doanh chiêu binh, phạm vi đều ở châu thành và xung quanh, các chỗ khác rất ít người lại đây đầu nhập, nguyên nhân cũng rất đơn giản, cường hào và tông tộc các nơi trong lòng còn có nghi ngờ với Triệu Tự Doanh, cũng sẽ không để cho con cháu nhà mình đến đấy đầu nhập. Bằng không điều kiện tốt như vậy, số người báo danh nếu so ra còn phải nhiều hơn rất nhiều lần. Trước khi tin tức thông suốt, Triệu Tiến còn cho rằng lúc đó cảnh tượng báo danh sẽ là tình cảnh chưa bao giờ có...
Mấy con đường vào Hà Gia Trang đều đặt quán trà, đón tiếp khách bốn phương đến uống trà ăn cơm, nếu như có người giang hồ nào, quán trà cũng sẽ thông qua đó có được tin tức, nếu như có điều hết sức trọng yếu, bên đó cũng sẽ ra mặt chiêu đãi rượu thức ăn, thậm chí tiêu phí nhiều hơn.
Việc này nhìn có vẻ hao phí rất lớn, nhưng thực tế lại không tốn bao nhiêu tiền, nhưng lại mang đến cho Triệu Tự Doanh tin tức giang hồ các nơi khác, thậm chí một số hiểu biết quan phủ không có được.
- Đây là thuộc hạ học được của bọn Như Nan, sắp xếp trước đây của chùa này là như vậy, hạ viện các nơi đều có quán trà ở chỗ đường xá tiện lợi, sau lại bỏ bê, buôn bán không sinh lời đều nhanh gọn vứt đi.
Như Huệ nói rất thật thà.
Như Huệ dựng lên những mối làm ăn này, trong các huynh đệ của Triệu Tiến, Lưu Dũng trở nên bận rộn nhất, mỗi ngày đều không nhìn thấy bóng người. Trai tráng trẻ tuổi Hà Gia Trang và thôn xã gần kề khá nhạy bén, đều nắm được tình hình cũng muốn đi theo Triệu Tự Doanh kiếm cơm ăn, còn có không ít người trẻ tuổi trong thành đến Hà Gia Trang. Trong cửa tiệm các nơi đến mua rượu cũng đều có một hai người trẻ tuổi bên trong thành Từ Châu, đều là người quen giới thiệu tới.
Theo buôn bán của Như Huệ, Triệu Tiến cảm giác mắt càng rõ tai càng thính hơn, tin tức Từ Châu cùng với xung quanh đều có thể kịp thời biết rõ.
- Triệu Tự Doanh thích gì làm nấy, mạnh thì mạnh, không hợp với xung quanh, không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nếu như gặp phải chuyện không bình thường, dễ dàng bị người ngươi chỉ trích, bị mọi người xem là kẻ địch. Thuộc hạ chỉ là làm người tiếp khách chuyển những điều kia đến bên này, để cho Triệu Tự Doanh và trên dưới Từ Châu đều vui vẻ cả làng.
Như Huệ làm nhiều chuyện như vậy nhưng cũng không kể công kiêu ngạo, điểm này càng làm cho mọi người gần gũi, cảm thấy cách nhìn không đàng hoàng về y theo đó tan thành mây khói.
Đắp dựng lên mạng lưới này, nhưng tin tức lại do Lưu Dũng và Chu Học Trí tiến hành tập hợp. Báo cáo cũng do hai người họ tiến hành, Như Huệ không tham dự, trừ khi nào Triệu Tiến cần nhắc nhở cho ý kiến.
Lưu Dũng hiện giờ vô cùng bận rộn, nhưng mỗi ngày đều phải giành ra mấy canh giờ thông báo với các huynh đệ biết rõ tình hình, ý kiến của Triệu Tiến tất cả cùng nhau nghe, tuy nhiên Lưu Dũng mỗi lần đều nói những suy nghĩ riêng của mình, Triệu Tiến cũng không phản đối.
- Cũng không biết có nên nói hay không?
Lưu Dũng vừa lau mồ hôi vừa nói, ngày xuân giống như mới vào đông, nhưng vừa vào hạ đã khô nóng khác thường, từ sau khi có hai người trong lúc huấn luyện buổi trưa bị cảm nắng, thời gian nghỉ trưa của Triệu Tự Doanh đã thay đổi dài hơn.
Nghe được những lời này của Lưu Dũng, Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cười mắng.
- Ở trước mặt huynh còn có cái gì nên nói hay không sao?
Lúc này chỉ có hai người bọn họ, cũng khó trách sao Triệu Tiến nói như vậy.
Lưu Dũng ho khan một tiếng nói.
- Buổi trưa hôm nay có tin tức truyền đến, nghe đầu bếp Vương gia nói là thiếu gia nhà mình ở nhà nôn nóng buồn bực, mấy ngày trước còn đập đồ. Tính ra thời gian, hẳn là tin tức Tào tiên sinh làm sư gia từ bên đây đã truyền đến bên kia rồi.
Triệu Tiến lại sửng sốt, lập tức trên mặt lộ ra nụ cười đùa cợt, lắc đầu nói.
- Nếu như đọc sách phải chuyên tâm đọc sách, tháng tám thi Hương, nóng vội sao được.
Có mấy lời cũng không cần phải nói ra hết, tất cả mọi người trong lòng đều hiểu, trước kia sư gia tham mưu cho đám người Triệu Tiến đều là Vương Triệu Tĩnh.
Triệu Tiến thu lại nét cười, nghiêm nghị nói.
- Loại việc này về sau ít nghe ngóng lại. Đệ ấy ở trong thành trông coi tửu phường, còn muốn đọc sách đi thi, đã bận tối mày tối mặt, chúng ta cũng đừng ngồi xem náo nhiệt. Lưu dân các nơi đệ hỏi thăm thế nào rồi?
Lưu Dũng nói.
- Sơn Đông đến bây giờ còn chưa có mưa, năm ngoái bên đó chết đói rất nhiều, năm nay không biết sẽ thảm cỡ nào. Bên phía Nam Trực Lệ, Từ Châu dựa vào Hoàng Hà, trong đất không thiếu nước, miễn cưỡng còn có thể duy trì, bên phía phủ Hoài An vốn không có bao nhiêu đất, cũng vẫn còn tốt.bên phía phủ Phượng Dương ngược lại phiền phức lớn, một giọt mưa cũng không rơi xuống. Quan phủ bên phía Phượng Dương còn giấu diếm tình hình thiên tai không báo, triều đình vẫn không có cứu tế gì. Bên ấy là phần mộ của gia tộc Hoàng đế. Bọn thái giám nói là có thần linh phù hộ, mưa thuận gió hòa, cho nên tình hình thiên tai cũng nói lung tung cho qua.
Từ sau khi Trịnh Toàn sang đây nhắc nhỏ, Triệu Tiến đã phái người đi hỏi thăm tin tức các nơi, nhất là chú ý phía dân chạy nạn. Nghe thấy Lưu Dung nói đến phủ Phượng Dương, Triệu Tiến thấp giọng mắng. Nạn hạn hán liên tục lâu như vậy, không ngờ còn giấu diếm không báo, chẳng khác gì lửa đổ thêm dầu, khiến tình hình thiên tai càng trở nên nghiêm trọng.
Giọng nói của Lưu Dũng trở nên trầm trong.
- Đại ca, hiện tại dân chúng gặp cảnh tan nhà nát cửa đều đi về ven sông Hoài, bên đó có nước, đất đai còn có thể duy trì. Nhưng nhiều lưu dân như thế, lúc đầu còn cướp lấy đồ ăn sống được, cũng không đến mức chết đói. Không phải nhà tan người mất, thì là cùng nhau trở thành lưu dân, càng ngày càng nhiều.
- Từ Châu thì thế nào?
- Dựa vào Hoàng Hà nên tốt hơn, xa hơn thì không được. Tình hình Tiêu Huyện là tốt nhất, Đãng Sơn, Phong Huyện và Bái Huyện đều đã có luồng lưu dân nhỏ. Nhưng tối đa cũng chỉ là mấy trăm người, vẫn không tính vào đâu.
Giống như Triệu Tiến, Lưu Dũng cũng rất lưu tâm tình hình dân chạy nạn đất Từ Châu.
Triệu Tiến gật đầu, đứng lên khỏi ghế nói.
- Muốn đi ra ngoài luyện võ, Tiểu Dũng, làm việc thì làm việc, luyện võ đừng bê trễ, võ công đao thương chính là mạng sống của chúng ta.
Lưu Dũng cười vỗ ngực nói.
- Đại ca yên tâm, chưa từng trễ nãi ngày nào.
Hai người một trước một saiu đi ra khỏi phòng, đi vào trong sân Triệu Tiến ngẩng đầu lên nhìn trời, than một câu.
- Thế nào còn không chịu mửa.
Đi về trước vài bước, Triệu Tiến nói thầm trong miệng.
- Tào lương đi nơi nào?
Hà Gia Trang vốn muốn làm cuộc buôn bán dùng tào lương đổi rượu, chưa từng nghĩ đến bây giờ còn chưa thấy được tào lương.
Trời nóng vật khô, cảnh hạn hán nơi nơi, giống với năm vừa rồi, lưu dân và đạo tặc lại bắt đầu nổi lên, nhưng cuộc sống trôi qua vẫn cứ trôi qua, ngựa xe hành thương (đội buôn bán đi các nơi) vẫn xuất hiện trên đường cả khu vực xảy ra thiên tai và không xảy ra thiên tai.