Đến tận đây, tiếng chửi bới la hét mới ngừng lại được, xe ngựa không quay đầu trên con đường rộng rãi. Bên này vưa rời khỏi đám đánh nhau một đầu khác của con đường cũng dừng lại, đám lưu manh đánh người cũng đã tản đi. Lũ phu xe, kiệu phu mặt mũi bầm dập lớn tiếng chửi đổng quay về, bọn họ chả hiểu ra làm sao, thầm than tự mình xui xẻo.
Mấy cỗ xe ngựa rẽ qua khỏi con phố, tiếp tục chạy về hướng thành nam. Xe ngựa tới từ bên ngoài lạc đường trong thành Từ Châu cũng là chuyện rất bình thường. Xe ngựa dừng ở thành nam không quá một nén nhang, xe dừng ở ven đường vừa hay chặn ngay trước cửa của một ngôi nhà, phu xe đi qua sạp bánh nướng mua vài cái ăn.
Xe ngựa cứ như vậy thuận đường ra khỏi thành, thành Từ Châu khó khăn thì khó khăn nhưng xe trâu xe ngựa ra ra vào vào mỗi ngày nơi đây cũng không ít nên cũng chẳng ai để tâm riêng một chiếc xe nào bao giờ. Sau khi xe ngựa ra khỏi thành được hơn một canh giờ, Lưu Dũng mới bước ra khỏi tòa nhà ở thành nam mà khi nãy chiếc xe ngựa mới vừa dừng lại.
Vừa rồi những người đi ngang qua đây nhìn thấy trong viện bốc lên một luồng khói, hương vị vô cùng gay mũi, thật không biết bên trong đang đốt cái gì, dường như là đốt các loại vải dệt.
Lưu Dũng đi ra nhìn chung quanh một chút, có mấy đứa bé đang cười nói chạy qua, còn có mấy ông cụ đang tựa vào chân tường phơi nắng, không có ai để ý tới nơi này. Hắn quay người lại khoát tay, một người lưng vác một cái sọt thật lớn đi ra, Lưu Dũng gật gật đầu nói.
- Đưa đến chỗ lò rèn Thạch gia bên kia, nói với bên ấy mấy thanh đao này dùng không tốt, bảo họ nấu ra đúc lại đi, tối nay ta sẽ qua xem.
Người nọ gật đầu, cõng chiếc giỏ lớn bằng gỗ kia bước chân ra đường. Đằng sau lại có mấy người tới cửa nhưng cũng không đi ra. Lưu Dũng quay đầu lại nhìn họ rồi cười nói.
- Hôm nay các ngươi vất vả, đi Tề Gia thôn bên kia tìm Tề Nhị Khuê, nói với bên ấy ta bảo các ngươi đi qua ở bên ấy một tháng, tất cả chi phí đến lúc ấy ta sẽ trả.
Mấy người này liền vội vàng khom người đáp ứng, một người trong đó còn cười hì hì nói.
- Sao có thể còn khiến Dũng gia tiêu pha, chúng tiểu nhân đã lấy không ít.
Sắc mặt của Lưu Dũng lại trầm xuống, hắn nói nghiêm túc.
- Các ngươi cũng theo ta một vài ngày ngắn ngủi, không biết ít nói một chút sao? Mau ra khỏi thành đi, trong nhà không cần lo lắng, ta sẽ chiếu cố thay các ngươi.
Lại nói tiếp, tuổi của Lưu Dũng đều nhỏ hơn mấy người bên trong cánh cửa kia nhưng hắn vừa như thế mấy người đó lập tức câm như hến. Còn ý của những lời chăm nom hộ người nhà kia không ai nghe lại không rõ.
Những người này cũng chia thành nhóm rời khỏi tòa nhà, hơn nữa hướng đi cũng không giống nhau. Chờ những người trong nhà đi hết, Lưu Dũng mới chậm rãi đi ra. Vừa ra khỏi ngõ nhỏ ấy, một tên vạm vỡ dáng vẻ lưu manh liền đi theo hắn.
- Ngươi quay lại Tề Gia Trang bên kia, nhìn những kẻ đó có phải đều tới đó hay không, có an phận sống ở nơi ấy hay không.
Lưu Dũng tự mình nói xong những lời ấy liền cất bước đi thẳng về phía trước. Tên lưu manh kia cũng thay đổi phương hướng rời khỏi đó.
Đi tới thêm một đoạn Lưu Dũng mới quay đầu lại nhìn, lau mồ hôi trên trán. Giết người hắn không sợ, nhưng giữ kín bí mật không để tin tức bị lộ ra lại khó khăn vô cùng. Y chỉ có thể tận lực để bọn chúng giám thị lẫn nhau cùng với dùng thế lực bắt ép chúng bảo đảm giữ bí mật. Lưu Dũng vừa đi vừa nghĩ, xem chừng những thứ này của mình đại ca chắc chắn cảm thấy đông dài cho xem.
Lưu Dũng vừa đi vừa quay đầu lại, dọc theo đường đi hắn đi thật cẩn thận. Hắn vốn muốn đi sang chỗ tửu phường nhưng lại cố ý men theo con đường đi ngang qua chỗ nha môn tri châu bên kia. Đi qua khỏi phạm vi nha môn không bao xa, y tiện tay kêu một kẻ nhàn rỗi ở bên đường qua, nhìn như vô tình mở miệng hỏi.
- Tại sao nha môn hôm nay lại thấy vắng như thế?
Kẻ nhàn rỗi bên trong thành Từ Châu có thể không biết người khác nhưng không thể không biết Lưu Dũng. Khi tên tuổi của cái gọi là ‘Tiểu bát nghĩa’ còn chưa lớn như vậy tất cả mọi người đều đã gặp qua, khi tên tuổi của họ đã lớn lên, những kẻ khác không còn thường xuất hiện trước mặt người ta nhưng riêng Lưu Dũng lại hay dạo quanh phố phường, nên những kẻ nhàn rỗi cùng người giang hồ đều quen mặt.
Ở trong ngõ nhỏ ở thành nam, những đứa bé cùng các cụ già tự nhiên không biết ‘Tiểu bát nghĩa’ là cái gì nhưng sau khi hắn bước chân hòa mình vào trong con đường náo nhiệt sầm uất thì những người thấy hắn vội vàng tự mình né sang ven đường hay khách khí tiến lên chào hỏi đều thật sự nhiều lắm.
Người kia thấy Lưu Dũng hỏi mình liền tự cảm thấy vô cùng vinh hạnh, gã cười tươi rói, khiêm tốn nói.
- Dũng gia, nha môn này có khi nào không vắng đâu.
Mới nói phân nửa gã mới phát giác được không đúng liền vội vàng sửa miệng nói.
- Làm sao không vắng lặng, vừa rồi rất nhiều Bổ khoái đều đi về phía thành bắc bên kia. Sai dịch nhàn rỗi trong thành cũng bị triệu tập qua đó không ít. Tiểu nhân nghe nói bên thành đông đã xảy ra một đại án. Tiểu nhân ham thích ấm áp vắng vẻ bên này nên mới không có đi qua đó xem.
- Đại án?
Lưu Dũng theo đó hỏi.
Kẻ nhàn rỗi nghĩ rằng Lưu Dũng đang kinh ngạc nên không nhịn được nhiều lời thêm mấy câu.
- Ngài không biết đó thôi, Tiến gia vừa ra khỏi thành, trong thành Từ Châu này liền không yên ổn nữa. Chỗ chúng ta đây phải có vị tôn thần như Tiến gia tọa trấn bằng không luôn xảy ra chuyện.
Lưu Dũng lấy một miếng bạc vụn từ trong ngực ném qua, kẻ nhàn rỗi kia lập tức nhân lấy, mặt mày hớn hở luôn miệng nói.
- Tạ ơn Dũng gia ban thưởng, tạ ơn Dũng gia ban thưởng.
Kẻ nhàn rỗi này từ lúc mở miệng nói chuyện đến giờ vẫn không dám ngẩng đầu, cho nên cũng không thấy được sắc mặt Lưu Dũng cũng chẳng chấn động bao nhiêu. Lưu Dũng sải bước đi tiếp, trước mặt hắn có mấy tên ăn mày đang đứng xin ăn, Lưu Dũng tiện tay lấy ra một xâu tiền đồng nhỏ bỏ lại, làm cho bọn khất cái kia cuống quýt dập đầu.
Trong đám huynh đệ Triệu Tiến, từ sau khi Lưu Dũng phụ trách việc giao thiệp với tam giáo cửu lưu bên trong thành thì trên người y luôn mang theo không ít bạc vụn tiền đồng. Mấy túi tiền trong tay áo có cái đựng mấy xâu tiền nhỏ, có cái chứa bạc vụn, hoặc miếng vàng nhỏ. Tuy mỗi thứ cũng nhẹ nhưng cộng hết tất cả lại cũng nặng những mấy cân. Khi nãy đi qua bên Tiết gia, mấy thứ này đều được y để lại trong tòa nhà bên thành nam.
Lúc này hậu viện Tiết gia ở Vân Sơn Hành đã bị rất nhiều Bổ khoái và sai dịch vây quanh. Những tiểu nhị chưởng quầy của Vân Sơn Hành phía trước, cùng bọn tôi tớ gia nhân của Tiết gia ở đằng sau đều bị mang ra hết.
- Tòa nhà này dính dấp tới ai. Kẻ chết là ai các ngươi đều đã rõ. Làm việc đều có điểm đúng mực, tay chân sạch sẽ chút. Nếu không xảy ra chuyện lão tử cũng mặc kệ các ngươi.
Tổng bổ đầu Từ Châu Trần Vũ đứng ở bên ngoài la lớn. Những Bổ khoái, sai dịch đang đi ra đi vào đều vâng dạ.
Đứng chung một chỗ với Trần Vũ còn có Triệu Chấn Đường. Mặc dù chưa nói thẳng ra nhưng trong nha môn từ trên xuống dưới đều đặt Triệu Chấn Đường và Trần Vũ ngang hàng với nhau.
Sau khi Trần Vũ hét lớn xong, ông lại quay sang khẽ cười nói với Triệu Chấn Đường bên cạnh.
- May mà tin tức đám tăng binh của Vân Sơn Tự thất bại thảm hại còn chưa truyền ra. Nếu không bị lũ này biết chúng lại quản không được cái tay của mình, của cải trong nhà cũng chẳng biết sẽ thất thoát bao nhiêu.
Mượn gió bẻ măng, thuận tay lấy đồ của bọn Bổ khoái khi phá án đã là chuyện thường lệ. Do bọn chúng còn kính sợ Vân Sơn Tự nên lúc này mới có thể kiềm chế một chút.
Triệu Chấn Đường cũng là cười nói.
- Nơi đóng quân bên kia đã đóng kín cửa doanh rồi. Bọn họ còn đang xử lí thủ cấp, hơn nữa chuyện này cũng phải lập thành án, nên cũng không dám để tin tức lan truyền ra đâu.
Nói tới đây, Triệu Chấn Đường cười mắng một câu, sau đó còn nói thêm.
- Tên tiểu tứ thúi kia thật không có tự xem mình là kẻ làm con chút nào, còn dám nói trước lúc trời tối sẽ đưa tin về. Chuyện gì cũng không chịu nói cho cha nó biết, cứ tự quyết định mãi.
- Đệ cũng đừng nhắc tới chuyện này với huynh, thằng con nhà đệ còn tốt, chứ đứa thứ hai nhà huynh chẳng bao giờ nghe lời. Suốt ngày chỉ biết ôm bàn tính ghi sổ sách thôi.
Hai người không ngờ nhàn rỗi tán gẫu chuyện nhà.
Bọn họ đứng ở bên này nhàn nhã, bên kia cũng có mấy người chăm chú, mỗi khi trong nhà có một người được mang ra, bọn họ đều sẽ dò hỏi một câu:
- Có thấy được diện mạo của kẻ gây ác không?
Triệu Chấn Đường và Trần Vũ đứng cách bên ấy không xa. Mỗi khi hỏi, hai người họ đều sẽ theo đó liếc nhìn sang một cái.
Đa số người từ trong Tiết gia đi ra đều lắc đầu, chỉ trả lời.
- Tiểu nhân lúc ấy bị buộc quỳ rạp trên mặt đất, không dám ngẩng đầu, nào có thấy gì đâu.
Cũng có mấy người ngây ngốc trả lời.
- Tiểu nhân ngẩng đầu liếc trộm vài lần, bọn giặc cướp đều che mặt, không thấy rõ diện mạo chúng được.
Mọi người đều hỏi qua một lần, ai cũng nói như thế. Triệu Chấn Đường và Trần Vũ nhìn sang lẫn nhau, cùng gật đầu, bên kia lại có một gã Bổ khoái đi tới nói.
- Nhị vị đại ca, phu nhân của Tiết Hiểu Tông chỉ biết đứng đó khóc. Bà ta nói nếu có thể phá được án này, muốn bao nhiêu tiền bà ta cũng cho.