Dọc đường tất cả đi qua, thật giống như đàn châu chấu mới ghé thăm. Chớ có nói lương thực, rau dại gốc cỏ ăn được, chuột đồng thỏ hoang, đều bị quét sạch bằng hết. Sao còn có lương thực?
Nhưng bọn người tuyệt vọng đợi chết chỉ thầm nghĩ phải hy vọng, có một cọng rơm bọn họ cũng phải nắm lấy, huống chi đây là chỉ điểm của Chân Nhân, huống chi thực sự tìm được lương thực. Bọn họ đã quen nghe những lời kia ghi khắc vào trong tâm cốt, cộng thêm một số nguyên do, mỗi lần được kêu gọi, vô ý làm theo cảnh tượng trước mặt.
Mỗi ngày đều sẽ tìm được một số lương thực phía nam, lương thực không nhiều lắm, tìm được nấu cháo có thể no đủ một bữa thậm chí một ngày, không tìm được vẫn sẽ chết đói như trước. Không ngừng có người chết đi, không ngừng có người gia nhập, nhưng đội ngũ đang hy vọng mỏng manh này, vẫn đi thẳng về hướng nam. Dọc đường đi ngang qua thôn trang dựng tường kiên cố thủ vững, có chỗ thì được bỏ qua, có chỗ bị đánh phá, người còn sống sót gia nhập đội ngũ lưu dân. Thành trì dọc đường đều như gặp đại địch, tuy nhiên điều khiến bọn họ bất ngờ chính là dân đói lưu dân chỉ là đi ngang qua.
Không có người nào chú ý đến, trong đội ngũ lưu dân bắt đầu có một số hán tử cường tráng nhập vào, bọn họ ăn mặc rất rách rưới, trên mặt bẩn thỉu. Nhưng người cẩn thận nhìn kỹ có thể nhận ra khí sắc của bọn họ không đúng lắm. Nhưng cục diện như nay, lại có được mấy người cẩn thận chú ý đến.
Trong đại đội lưu dân chưa chắc đã được vạn người một lòng, có người muốn rời khỏi, muốn quay về nhìn thử xem quê nhà có phải nắng nóng dịu lại rồi hay không. Còn có người rất may mắn, cướp được khá nhiều lương thực, đã muốn mang lương thực đi đến nơi khác. Cũng có một số người cảm thấy không ổn, thẳng về hướng nam như vậy muốn đi nơi nào? Tất cả bọn người như vậy đều chết hết, cũng không có người chú ý đến cái chết của bọn họ, người chết là chuyện quá mức bình thường, đặc biệt là trong đội ngũ như thế này.
Chuyện phát sinh ở lưu vực sông Hoài phủ Phượng Dương khác hơn một chút, quân đóng ở Phượng Dương phụng lệnh xua tan lưu dân, mấy Du kích ban đầu không biết nên ra sức chiến đấu thế nào, sau đó không biết vì sao, từng người vô cùng dũng khí, xua binh mã đuổi về phía trước. Lưu dân có mười mấy vạn, lại không có cầm binh khí, quan quân Đại Minh có tổ chức có huấn luyện, vừa mới chạm mặt đã bị đuổi chạy tan tành. Nghe nói sông Hoài đều bị nhuộm đỏ, phần lớn người chạy tứ tán khắp nơi, cũng có một số bị lương thực câu dẫn di chuyển chầm chậm về hướng nam.
Phủ Phượng Dương tình hình mấy năm gần đây vẫn còn tốt, thiên tai vừa xảy ra, bọn nạn dân bàng hoàng không còn cách nào. Không cần cái gì gạt gẫm Chân Nhân thần tiên, chỉ cần dùng lương thực mê hoặc, chỉ cần có vài tên tâm phúc trông có vẻ quan tâm mọi người ra mặt như vậy, đại đội sẽ làm theo. Cũng giống như vậy, cũng có rất nhiều hán tử khỏe mạnh không phải lưu dân lẫn lộn vào trong đó.
Các nơi Phượng Dương cũng là vườn không nhà trống, nhưng trong Phượng Dương bên dưới đều có Trấn thủ, tuần phủ nghiêm lệnh các nơi không được bẩm báo, không được báo lên trên. Bởi vì số lưu dân này vừa xuất hiện, chẳng khác nào báo cho thiên hạ biết tình hình thiên tai, chỉ cần rời khỏi Phượng Dương, vậy không liên quan gì tới bọn họ.
Mặc kệ quan phủ phong tỏa tin tức như thế nào, con đường truyền miệng luôn luôn rõ ràng, Từ Châu liền kề Phương Dương, chuyện rất nhiều lưu dân lên phía bắc rất nhanh đã biết rõ, trên dưới Từ Châu lập tức vô cùng lo lắng.
Nhưng khiến tất cả không ngờ được chính là, số lưu dân đi phủ Hoài An, sau cùng đi về hướng Bi Châu.
Phủ Hoài An kênh rạch chằng chịt dày đặc, dựa vào khu vực phủ Phượng Dương cũng được coi là giàu có đông đúc, lưu dân đi tới nơi này có thể bổ sung được một số. Tuy nhiên phủ Hoài An có muối phủ Hoài, thuế má phần lớn nằm ở đây, lại có đường sông, đây là mạch máu của thiên hạ, không thể để cho lưu dân gây hại. Nam Kinh bất chấp phủ Phượng Dương oán hận, lập tức huy động binh mã tiêu diệt đuổi đánh, nhưng phản ứng dù sao cũng đã chậm rồi, vẫn có gần vạn lưu dân tới gần vùng Bi Châu.
Hành động của bọn nạn dân lưu dân không thể so với quân lính di chuyển, bọn họ đi cực kỳ chậm, ngày mười bảy tháng năm một vùng Bi Châu mới bắt đầu cảnh báo phòng bị.
Tin tức bên đó Từ Châu tự nhiên biết rõ, tuy nhiên từ trên xuống dưới Từ Châu nhắc tới việc này đều vui sướng khi người khác gặp họa, cho dù là trong quan phủ cũng như thế. Châu nha Lục phòng đều vui vẻ phấn chấn, ngay cả bên phía Bổ phòng cũng như thế. Bọn Bổ khoái ngồi, bọn sai dịch, bạch dịch đứng, từng người nói chuyện bàn bạc nước miếng văng tung tóe.
- Đáng lắm! Bi Châu chúng chiếm tào vận của Từ Châu chúng ta, khiến chúng ta từng ngày một suy tàn trên thế gian này, báo ứng đến rồi nha.
Bộ khoái lớn tiếng nói, bên dưới vang lên tiếng một đám phụ họa.
Lại có tên cao giọng hô lớn.
- Đợi đám loạn tặc đói bụng kia gây họa cho Bi Châu, có lẽ lần nữa lại đi Vận Hà bên chúng ta, đến lúc đó ngày tốt của tất cả lại đến rồi.
Phía dưới ầm ầm trầm trồ khen ngợi.
- Các ngươi biết loạn tặc tại sao không dám đến Từ Châu chúng ta không? Đó là bởi vì Từ Châu chúng ta anh hùng hào kiệt nhiều. Bọn chúng đến đây, đều không cần quan quân ra mặt, Triệu đại thiếu gia và Trần đại thiếu gia đã san bằng bọn chúng rồi.
Có người cười hi hi ha ha nói, tất cả mọi người ở đó đều hô lên tốt lắm, tổng bộ Trần Vũ và Triệu Chấn Đường đều đáng giá nịnh nọt.
Sau khi nói xong câu đó, tất cả mọi người nhìn về Trần Vũ và Triệu Chấn Đường trong góc, hai lão ca này đang uống trà bên đó, cũng nghe được lời này, nét cười hiện rõ trên mặt.
Đúng lúc này, ngoài Bổ phòng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, bọn Bổ khoái và sai dịch đều im lặng. Bổ phòng bên ngoài nha môn, có thể nghe được động tĩnh, cưỡi ngựa đến đây vội như vậy, khẳng định không phải chuyện nhỏ.
Tiếng vó ngựa dừng lại, có người bước chân vội vàng chạy vào, có lẽ là có người đi lên ngăn cản, người nọ thở hổn hển hô to.
- Cấp báo! Cấp báo! Mười vạn lưu dân đã rời khỏi Sơn Đông. Hiện tại đã tới Miếu Đạo Khẩu, dọc theo sông Tứ vẫn đang đi về hướng nam.
Nói được một nửa, người chặn đường đoán chừng đã tránh ra, người này vừa hô vừa chạy vào bên trong.
Trong Bổ phòng đã lặng ngắt như tờ, một lát sau mới trở nên ầm ầm, mỗi người đều đang nói chuyện bàn bạc, từng người đều bị tin tức làm cho sợ hãi rồi.
- Mười vạn lưu dân. Đúng là mười vạn. Trên mặt đất Từ Châu chúng ta có bao nhiêu người...
- Vài thôn trang lớn bên phía Ngư Đài, không phải sản nghiệp của Khổng lão hổ sao? Chẳng lẽ ông ta cũng bị mất sạch rồi.
- Miếu Đạo Khẩu, bên đó có Tuần kiểm trấn giữ, xem ra là Tuần kiểm đó phái người báo tin.
- Lo lắng cái gì. Đám đói bụng kia còn có thể qua Hoàng Hà được sao, đừng nói là mười vạn đến đây, cho dù một trăm vạn cũng đều chết đuối hết.
Nói chuyện bàn bạc sôi nổi, tất cả anh một câu tôi một câu, càng nói càng bay loạn.
- Sợ thì không cần phải sợ, mấy chục vạn lưu dân Hoài Thượng, rời khỏi Phượng Dương bên đó chỉ sợ không đến một vạn binh. Từ Châu bên này chúng ta có Tham tướng, kỵ binh nắm giữ trong tay gần ngàn, còn có giặc nào không bình loạn được?
- Triệu Tiến kia thì sao?
Lúc nói lời này, theo đó thanh âm giảm thấp xuống.
- Vậy thì không được rồi, trên chiến trường còn phải dựa vào đại quân triều đình. Tiểu tử Triệu gia kia có bản lãnh đánh nhau trong thôn làng. Tràng diện này không được coi vào đâu.
Người nghe nói như thế đều lặng lẽ gật đầu khen phải, có đạo lý nha, binh mã triều đình cho dù mục nát cũng là quan quân, khẳng định là dùng được, tư binh cường hào này dù sao cũng chỉ là bọn giang hồ, cuộc chiến lớn dựa dẫm vào không được.
Trần Vũ và Triệu Chấn Đường ngồi bên đó uống trà đã đứng lên khỏi ghế, sắc mặt bọn họ thật không khó coi. Cũng không phải bởi vì nghe người khác nói con cái nhà mình không được, mà là mười vạn lưu dân lại đây là một mối họa rất lớn đối với Từ Châu. Chính mình là người Từ Châu, làm sao có thể vui vẻ cho nổi.
Đúng vừa hay lúc này, một gã bộ khoái từ bên ngoài chạy trở vào, sau khi vào phòng mắng lầm bầm.
- Hôm nay quá lắm rồi, ngay cả Hoàng Hà cũng không bốc lên được hơi nước.
Nói xong câu này mới phát giác ra không khí trong phòng không ổn, bộ khoái này không kiềm nổi sững người lại, tuy nhiên không để ý tại sao lại vậy nói.
- Các vị có nghe nói hay không, bên phía Bi Châu náo loạn quá lớn, thuyền vận chuyển đều bị đốt không ít, tào vận đã bị chặt đứt rồi.
Việc này tất cả cũng đều biết, rất nhiều người gật đầu cứ tiếp tục nói chuyện bàn bạc, bộ khoái kia thấy mọi người không để ý tới, lại nói.
- Chặt đứt tào vận là chuyện lớn bằng trời, vừa rồi trên đường đến đã thấy Chu tham tướng rời khỏi thành rồi. Nói là dẫn thân vệ đi doanh trại phía đông, trước tụ tập binh mã đi bình loạn Từ Châu. Chậc chậc, đích thân Tham tướng đi, cảnh tượng này có bao nhiêu lớn đây.
Y hóa ra là muốn khoe ra tin này, khơi mào câu chuyện, chỉ có điều y còn chưa dứt lời, trong bộ phòng đã lặng ngắt như tờ.
Cứ yên lặng đôi mắt to trừng đôi mắt nhỏ như vậy, đột nhiên nổ tung ra, tất cả mồm năm miệng mười, đi hết ra ngoài không quan tâm chuyện của mình nữa.
- Trở về chuyển nhà!
- Đúng! Tìm chỗ trốn mau!
- Gặp phải đại nạn rồi.
- Con mẹ nó đều đứng lại hết cho bố.
Trần Vũ gầm thét một tiếng khiến cho người trong phòng yên tĩnh lại. Triệu Chấn Đường mặt lạnh nói.
- Các ngươi muốn đi đâu? Bên ngoài có tường thành chống đỡ không? Có sông đào bảo vệ thành không? Ra khỏi là muốn chết à? Đầu óc các ngươi hỏng rồi sao?
Liên tục hỏi mấy vấn đề, mọi người đã có chút bối rối đều sửng sốt, lập tức trên mặt lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, vài người tát mình một bạt tai, lẩm bẩm mắng.
- Sợ đến hồ đồ rồi.