Triệu Tiến tiến lên trước một bước, người trong tửu phường đều run lên, yên tĩnh trong chốc lát, Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Sau ba năm các ngươi có thể rời đi, đi trước thời hạn, đây chính là kết cục, còn về vương pháp, ta chính là vương pháp.
Tất cả lặng ngắt như tờ, Triệu Tiến quay đầu lại nói.
- Giữ lại một đôi tân binh trông chừng, chỉ cần có người muốn ra khỏi phạm vi tửu phường này, giết không cần hỏi.
Đội tân binh bên cạnh nghiêm trang nghe lệnh, thợ làm rượu và đám tiểu nhị đều không có bất kỳ cử chỉ gì, bọn họ đều sợ ngây người.
Lúc đi ra ngoài, Thạch Mãn Cường nôn nóng chửi một câu.
- Con mẹ nó, lưu tặc rốt cuộc có đến hay không, làm người ta chờ sốt cả ruột.
Ngoại trừ Trần Thăng giữ sắc mặt bình tĩnh ra, vẻ mặt của mọi người đều rất khó coi, Triệu Tiếc nhìn sang hai bên, hắn hiểu suy nghĩ của mọi người, e rằng đều cho là thủ đoạn của hắn mạnh mẽ quá.
Trong lúc đang có chút lúng túng, Như Huệ vừa cười vừa nói.
- Tửu phường là gốc rễ của chúng ta, bí pháp ủ rượu này thay mặt cho món lời cực lớn, ai biết đều sẽ động lòng. Lần này nếu bỏ qua, lần sau e rằng sẽ có nhiều người làm theo, tới khi đó khó lòng phòng bị sẽ phiền toái lớn, hơn nữa nếu không còn lợi lớn của tửu phường nữa, Triệu Tử doanh của chúng ta phải sống tiếp bằng cách vơ vét của dân. Cục diện đó thật khác xa so với hiện giờ.
Triệu Tiến gật đầu, hắn biết những lời này của Như Huệ không phải là nịnh hót mình, mà là giải thích cho những người không nghĩ thông. Quả nhiên, thần sắc của mọi người đều tốt hơn, Triệu Tiến cười gượng trong lòng, ra trận giết địch, các huynh đệ của mình đều không chớp mắt, nhưng đôi khi lại không biết ứng biến quá thông suốt, cảm thấy tất cả phải chiếu theo quy củ, đây cũng không thể nói là không tốt, chỉ có thể nói tấm lòng son của mọi người vẫn còn.
Đi đến phía đại viện của Hà gia, qua lỗ hổng nhìn vào, cũng không đến nửa canh giờ, bên ngoài đã không còn hỗn loạn nữa, đoàn luyện liên bảo các nơi cũng bày ra đội hình coi như cũng tàm được, bắt đầu cảnh giới ở các phương vị đã sắp xếp trước.
Triệu Tiến cất tiếng hỏi.
- Đúng là kỳ quái, chẳng lẽ lưu dân thực sự chạy khỏi thành trì rồi sao?
Kể từ khi biết tin, Hà gia trang và Triệu Tự doanh đã toàn lực đề phòng, các nơi xung quanh cũng thường xuyên lui tới, nhưng chuẩn bị nhiều như vậy mà cuối cùng lại không có động tĩnh gì, không khỏi có chút thất vọng.
Đổng Băng Phong mở miệng nói.
- Đại ca, vừa rồi thám mã có quay về, nói lưu dân đang ở trong thôn gần châu thành, chắc hẳn đang tìm kiếm lương thực.
Đây thực ra không thể coi là tin tức được, ai cũng biết lưu dân đói khát chắc chắn phải tìm cướp đồ ven đường ăn được, tiếp đó sẽ đi theo hướng nào mới là điều mấu chốt nhất.
Triệu Tiến lắc đầu, vừa định đi thì nhận ra phía xa có một con ngựa vội vã lao tới, hẳn là có thám mã quay về, thám mã này bị kỵ binh khác ngăn lại ở bên ngoài, sau khi hỏi han xong mới dẫn vào.
Đổng Băng Phong có nhãn lực tốt nhất đã nhận ra trước tiên.
- Hình như là huynh đệ của Tề gia?
Ba huynh đệ Tề gia đến nay vẫn là người làm thuê, nhưng mọi người cũng không coi họ là người ngoài, ba huynh đệ Tề gia lớn hơn mấy tuổi so với những thiếu niên trong Triệu Tử doanh, lại từng lăn lộn trên giang hồ, kinh nghiệm rất phong phú, bọn họ đi ra ngoài tuần tra truy tìm, thường có thể mang về rất nhiều tin tức.
Nghe thấy họ đến, Triệu Tiến liền bước ra khỏi sân, đứng đợi họ trên mảnh đất trống phía đông, không lâu sau thám mã này đã tới trước mặt, đó là lão tam của Tề gia.
- Sao nhiều mồ hôi vậy?
Trên thân con ngựa của lão tam Tề gia toàn là mồ hôi, cánh mũi ngựa nở to, đứng đó thở phì phò, vừa nhìn là biết nó đã chạy hết tốc lực rất lâu, hơn nữa sắp tới cực hạn rồi, còn chạy nữa rất có thể sẽ mất mạng.
Vẻ mặt của Triệu Tiến và đồng bạn đều trịnh trọng, người cưỡi ngựa có hiểu biết phong phú với ngựa như Tề tam luôn luôn yêu quý ngựa, nếu không phải xảy ra đại sự, chắc chắn sẽ không liều mạng chạy về như thế.
Tề tam thở hổn hển nói.
- Tiến gia, chư vị, bên phía lưu tặc lại có kỵ mã, những kỵ binh này có người cuối cùng ngồi thuyền qua sông. Còn có người hình như từ phía đông tới, tiểu nhân vốn luôn theo dõi họ từ xa. Không nghĩ đến bị trinh thám phát hiện, mười mấy kỵ binh đuổi theo, tiểu nhân liều mạng chạy mới thoát được.
Nghe nói vậy, sắc mặt mọi người liền thay đổi, mười vạn lưu tặc này có sức chiến đấu không là một chuyện, giờ chúng lại còn có kỵ binh, rốt cuộc là chuyện gì?
- Có bao nhiêu kỵ binh?
- Chỉ tính số người tiểu nhân nhìn thấy, e rằng cũng không dưới hai trăm, tổng sổ chắc chắn không chỉ có vậy.
Cuộc hỏi đáp giữa Đổng Băng Phong và Tề tam khiến thần sắc mọi người càng khó coi hơn.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, mở miệng hỏi.
- Là kỵ binh của lưu dân sao?
- Không phải, đám người này quần áo mặc dù rách nát, nhưng bản lãnh trên lưng ngựa cũng không kém, người cũng không gầy, ngựa cũng không ốm yếu.
Tề tam quả thực quan sát rất tỉ mỉ.
Lưu Dũng đứng bên cạnh nói.
- Chỉ sợ là bọn cướp đường đi theo trục lợi.
Triệu Tiến lắc đầu, ngay sau đó lên tiếng.
- Tiếp tục cho người đi theo dõi, bảo bọn họ vừa thấy bất thường là bỏ chạy, nhất định phải giữ được tính mạng. Tin tức này không được để người khác biết, vẫn theo tính toán trước đó mà làm, các đội thủ vững phương vị của mình, đừng có buông lỏng. Đi mau lên.
Mọi người vừa xoay người rời đi, Triệu Tiến lại gọi Cát Hương, thì thầm nói.
- Đi sắp xếp một chút, tất cả xe ngựa đều phải bảo đảm bất cứ lúc nào cũng có thể lên đường.
Cát Hương nghiêm nghị gật đầu, vội vã rời đi, Triệu tiến quay lại nói với Như Huệ.
- Đệ cùng với Học Trí, chiều nay khi sắp xếp chỗ ở, nhớ kỹ sắp xếp ở phương hướng dễ đi, nếu không sẽ có phiền toái.
Như Huệ kinh ngạc hỏi.
- Còn chúng ta thì sao?
Triệu Tiến giải thích.
- Nếu quả thực phải đi, chúng ta tập hợp đội ngũ, lập tức xuất phát, một số người này tới khi đó tất sẽ hoảng loạn. Nếu đặt bên trong, nói không chừng sẽ rối loạn, như vậy ngược lại sẽ chậm trễ chuyện của chúng ta.
Như Huệ cười gật đầu.
- Tâm tư của chủ nhân thật sự kín kẽ.
Triệu Tiến cười khổ nói.
- Ở thời điểm khẩn yếu như thế này, chỉ còn cách là chu toàn mọi mặt.
Như Huệ cười bước nhanh đi, bên này chỉ còn lại một mình Triệu Tiến, hắn không thể nào trấn tĩnh lại, lên vọng lầu ở phía đông, nhìn về phía thành Từ Châu. Cách xa như thế, tất nhiên không nhìn thấy gì, Triệu Tiến nhìn một lúc, không kìm nổi lẩm bẩm nói.
- Đám người này rốt cuộc là muốn cái gì?
Ở xung quanh thành Từ Châu, hiện giờ tiếng gào thét vang vọng.
- Lương thực.
- Lương thực.
Tiếng gào thét đều như nhau, lương thực và đồ ăn.
Lưu dân sau khi lên bờ, mấy chục gia đình ở gần bến đò gặp tai ương trước, họ cho rằng cách con sông sẽ rất an toàn, căn bản không ngờ lưu dân sẽ qua sông. Đối mặt với đám lưu dân đói khát xông vào nhà, có người muốn chống cự, nhưng rất nhanh đã bị giẫm bẹp dúm. Có người không dám làm gì, nhìn tất cả đồ vật trong nhà bị cướp sạch, sau đó chỉ có thể gào khóc, thậm chí bị lôi đi cùng.
Ngoài ba dặm cách bến đò cũng có một thôn nhỏ hơn trăm hộ dân, nhưng lưu dân qua sông gây ra động tĩnh lớn như thế, dân trong thôn không thể không biết. Mọi người đều bỏ mặc mọi thứ chạy thoát thân, một số người già gào khóc nói không muốn rời nhà cửa, thật ra là sợ liên lụy đến con cái. Không lâu sau, rất đông lưu dân cũng xông tới xới tung cái thôn này, người xông vào trước hoặc là tìm thấy cơm thừa canh cặn còn chưa ăn hết, hoặc tìm được lương thực tích trữ. Người phía trước ăn no càng kích động tới người phía sau, sau khi cướp bóc sạch sẽ thôn này, mọi người lại gào rú đi tới thôn trang tiếp theo.
Nhưng qua mấy thôn liên tục, mỗi chỗ đều chỉ có mấy người được ăn. Vốn nghĩ rằng bờ phía nam Hoàng Hà chỗ nào cũng đầy lương thực, không ngờ rằng chỗ nào cũng không nhiều, giờ là khoảng tháng năm tháng sáu, lương thực tích trữ của năm ngoái đã bị ăn hết sạch từ lâu, cách vụ thu còn sớm, nhà không khá giả lắm cũng chỉ một ngày ăn một bữa cơm, đâu có gì cho lưu dân ăn, còn đám người nhà giàu vốn cho rằng sẽ có nhiều thu hoạch, nhưng lại chỉ thấy tro tàn. Chộp được một tên nhà giàu hỏi thì gã nói rằng mấy ngày trước bị hỏa hoạn, tất cả bị đốt sạch sành sanh.
Đám lưu dân ai nấy đi qua từng thôn làng, cái thu được chỉ là một bộ phận nhỏ được ăn no, đương nhiên không thỏa mãn được chúng, tất ả mọi người đều nôn nóng phẫn nộ, liên tục thúc giục tiến lên trước.
- Mọi người tới nơi tiếp theo, chắc chắn có lương thực.
Có người đang hô to, đám đông cứ đi theo như vậy, xông phá đến đâu, thất vọng đến đó.
Đám dân chúng trong thôn chạy trốn thường không chạy xa lắm, tránh được đám lưu dân nhưng vẫn bị ép trở về, chỉ có thể bước đi theo sau đám lưu dân. Một số ít to gan còn muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của, đa số mọi người gào khóc ầm ĩ ở phía sau, có thanh niên bất chấp muốn chạy, nhưng bị “lưu dân” cưỡi ngựa đuổi theo giết chết thẳng thừng.