Lời ca và tiếng hét đều đứt đoạn, một giọng điệu quái lạ vang lên.
- Lão gia yên tâm, chúng tôi không ầm ĩ nữa.
Câu này lại là tiếng Hán, ngữ âm rất là lạ lẫm. Triệu Tiến vừa định đi lúc này lại thấy hưng phấn, nói với Vương Tự Dương.
- Dẫn ta qua đó xem xem.
- Đều là những Thát tử chẳng biết gì đến khuôn phép. Chả may mạo phạm Tiến gia...
Nét mặt của Vương Tự Dương có vẻ khó xử.
- Đi qua xem xem.
Triệu Tiến cười nói. Hắn vừa nói ra như vậy, Vương Tự Dương liền không dám từ chối, vội vàng đi trước dẫn đường.
Cười thì cười, trong lòng Triệu Tiến cũng thầm nhủ, những tin tức là Lưu Dũng nghe ngóng không nói đến Vương Tự Dương có người làm là Thát tử.
Hai người đi vòng qua chuồng gia súc, liền nhìn thấy mấy tiểu nhị đang ngồi ở dưới đất. Nhìn cách ăn mặc của bọn họ đều là bộ dáng của kẻ làm thuê, cũng chả trách nào không biết là Thát tử. Mấy người này ngoài vẻ mặt hơi phong sương hơn, chẳng có điểm nào không giống. Cũng phải nói lại, những người vất vả thường xuyên phải ngược xuôi nam bắc, ai mà không có dáng vẻ này.
Mấy người kia nhìn thấy Triệu Tiến và Vương Tự Dương đi tới, đều vội vàng đứng cả dậy. Nhưng dáng vẻ đều có chút ngất ngây, rõ ràng là uống không ít. Diện mạo chẳng có khác biệt gì với người Hán, Triệu Tiến thầm nhủ.
Trong đám tiểu nhị có người Mông Cổ, điều này chẳng phải là chuyện gì phạm vào điều cấm kỵ cả. Triều đình và các địa phương cũng có quan lại xuất thân là người Mông Cổ. Trong quân đội cũng có người Mông Cổ đảm nhiệm chức vụ Tướng quân. Những nơi biên ải có khá nhiều dân chúng Mông Cổ định cư. Những tiểu nhị này cũng chẳng có gì là hiếm hoi cả. Huống hồ là đám thương nhân của Vương Tự Dương phải đi lên thảo nguyên thu mua gia súc, buôn bán hàng hóa, có mấy người Mông Cổ quen thuộc thảo nguyên bản địa cũng là rất bình thường.
Mùi rượu nồng nặc, Triệu Tiến tiện thể nhìn cái vò rượu kia, đôi lông mày nhăn lại. Đó là vò rượu dùng để đựng danh tửu Hán Tỉnh. Những người thương nhân gia súc vì danh tửu Hán Tỉnh mà bằng lòng mang trâu ngựa tới đổi, nhưng lại đem rượu tốt như thế này đưa ra cho tiểu nhị người Mông Cổ uống. Điều này thật là lạ lẫm.
- Đậy lại nhanh, đậy lại nhanh, đừng có làm mất mùi rượu.
Có người để ý đến vò rượu đang mở, vội vàng hét lên. Một người cầm cái nắp đậy lại, bước chân lảo đảo, ngồi thụp xuống đất. Mấy tên tiểu nhị này cười một trận vỡ bụng. Vương Tự Dương nhìn Triệu Tiến một cái, bực bội lên lớp trách mắng.
- Ở trước mặt Tiến gia, phải có phép tắc một chút.
- Tiến gia nào cơ?
Một người mở miệng hỏi, nhưng lại bị đồng bạn ở phía sau lôi lại. Mấy tên tiểu nhị say khướt lúc này đều trở nên quy củ.
Triệu Tiến gật gật đầu, quay người bỏ đi. Vương Tự Dương vội vàng đi theo, vừa cười vừa nói.
- Cái đám Thát tử này không biết gì là phép tắc, thật sự làm cho Tiến gia chê cười. Tuy nhiên đêm đó bọn họ đều nhìn thấy Tiến gia đại chiến. Vừa nghe thấy ngài tới, đều trở nên ngoan ngoãn, Tiến gia oai vũ a.
- Ông chủ Vương thật là hào phóng đối với tiểu nhị của mình, không ngờ mở cả vò rượu ngon.
Triệu Tiến cười nói, nhưng trong ánh mắt của hắn không thấy nét cười nào cả.
Danh tửu Hán Tỉnh buôn đến trên thảo nguyên sẽ có món lãi cực lớn. Một cân rượu là một lạng bạc. Nhưng thương nhân trục lợi không ngờ nỡ đem rượu này cho tiểu nhị của mình uống. Hơn nữa, mấy tên tiểu nhị này lại là người Mông Cổ. Điều này thật là quái lạ.
Vương Tự Dương chẳng có cảm giác gì đối với lời của Triệu Tiến, chỉ là cười nói.
- Mấy tên Thát tử này tuy là loại bỏ đi, nhưng lại đã từng cứu mạng tiểu nhân. Bọn họ thèm rượu trắng của Tiến gia bên kia cũng không chỉ một ngày. Nhân dịp ở gần nước đắp đài cao, đem một bình ra cho bọn họ uống thử.
- Cứu mạng?
- Loại như tiểu nhân đây buôn bán gia súc, tiền vốn nhiều, trên người mang vàng bạc cũng nhiều. Bọn mã tặc trên thảo nguyên, bọn cướp đường, thổ phỉ trong nội địa, tiểu nhân đều từng gặp qua. Có một lần ở nơi nguy hiểm lúc chỉ còn cách Sát Hổ Khẩu ở Sơn Tây ba mươi dặm, bị bọn cướp cưỡi ngựa bao vây. May mà mấy người Thát tử này cầm cung tên bắn chết tám tên. Điều này mới làm cho bọn cướp cưỡi ngựa sợ hãi thối lui, bình yên trở về.
Vương Tự Dương nói rất đơn giản, nhưng ngữ điệu lại hơi thổn thức, rõ ràng là khơi gợi lại hồi ức.
Triệu Tiến nghe rất là tỉ mỉ. Vương Tự Dương tiếp tục nói.
- Mấy người Thát tử này chẳng có nhà cửa, gia nghiệp gì, quyết một lòng theo tiểu nhân làm việc. Ngoài thích rượu ra cũng chẳng có tật xấu gì, uống một chút cũng chỉ là uống một chút.
- Xem ra bọn họ cũng ba bốn mươi tuổi rồi, không có thê tử, phụ mẫu gì sao?
Triệu Tiến lúc này trong lòng không có nghi ngờ gì cả, lại biến thành tò mò.
Vương Tự Dương bên kia thở dài nói.
- Ngoài quan ải mấy năm nay rất thảm. Trời càng ngày càng rét, tuyết càng ngày càng nhiều. Cứ đến mùa đông lúc trời phủ tuyết trắng, có những bộ lạc chết sạch vì lạnh cóng. Giữa các bộ lạc với nhau kẻ mạnh hiếp kẻ yếu, bộ lạc lớn ra sức thôn tính bộ lạc nhỏ. Có những bộ lạc cướp hết nữ nhân trẻ tuổi và gia súc, còn lại thì giết sạch. Mấy người này, có hai người chạy tới nơi này của tiểu nhân, lúc đến chỉ còn sót lại hơi thở thoi thóp. Còn có hai người là tiểu nhân mua ở Thổ Mặc Đặc bên kia, còn không bằng giá tiền một con trâu.
Triệu Tiến chẳng có lòng trắc ẩn nhiều đến như vậy. Hắn dừng bước cau mày nó.:
- Trên thảo nguyên lạnh như thế, khó sống như thế, chẳng phải là mùa đông hàng năm đều phải xâm phạm biên giới.
Nhị thúc Triệu Chấn Hưng đã từng trấn thủ nơi biên ải, có giảng qua cho Triệu Tiến cục diện ở đó. Mùa đông trên thảo nguyên lạnh lẽo bất thường, sẽ có hàng loạt gia súc bị chết cóng. Các bộ lạc Mông Cổ dựa vào gia súc mà sống thường thường sẽ xâm phạm xuống phía nam với quy mô lớn, cướp bóc khắp cả quan quân dân chúng. Vô số trận chiến đấu lớn nhỏ, người chết và bị thương cũng là vô số.
Nói là người dân chăn thả trên thảo nguyên Mông Cổ đáng thương, bọn họ vì mạng sống mới xuôi xuống phía nam cướp bóc. Nhưng vì cuộc sống của họ, hàng loạt dân chúng người Hán chết và bị thương. Điều này lẽ nào lại không đáng thương sao? Lúc Triệu Tiến nói ra điều này, giọng điệu có chút lạnh lẽo.
Vương Tự Dương đang cao hứng, nghe xong vấn đề của Triệu Tiến cười nói.
- Xâm phạm biên giới là chuyện của ba chục năm trước. Sau khi chúng ta vùng dậy mạnh mẽ, bọn họ cũng có mấy chục năm sống thái bình, sớm đã phế bỏ rồi, đến Đại Minh không phải để chiếm chút lợi thế nào. Mấy năm nay bọn họ chỉ là tự chém giết lẫn nhau, đến Đại Minh chúng ta chỉ là buôn bán, làm ăn.
Cách nói này thật ra khiến cho Triệu Tiến hơi bất ngờ. Hắn quay đầu nhìn lại đám người Mông Cổ đang mở lại vò rượu, cười mở miệng nói.
- Thôn tính lẫn nhau trên thảo nguyên, cướp bóc chém giết. Như vậy thanh niên trai tráng không còn nhà cửa chắc chắn là không ít phải không?
Vương Tự Dương bên kia gật đầu. Triệu Tiến lại nói.
- Ta bên này thiếu người làm việc. Những thanh niên trai tráng có thể cưỡi ngựa bắn cung, nếu là bần hàn khổ cực, ta bên này có thể thu nạp được vài người.
Vương Tự Dương ngẩn người, lập tức hiểu ra, cười nói.
- Tiến gia giỏi tính toán thật. Đừng có nói bên này Tiến gia, đến ngay cả doanh trại Cấm quân trong kinh thành cũng đang chiêu mộ như vậy. Tiểu nhân năm nay đi ra ngoài cửa ải, nhất định sẽ lưu tâm cho Tiến gia. Chỉ có điều qua quan ải thì hơi phiền hà một chút. Song Tiến gia cứ yên tâm.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, nhận lấy dây cương của con ngựa kia, rời khỏi chợ lừa ngựa bên này.
Có được con ngựa tốt này, Triệu Tiến trong lúc luyện tập kỵ thuật thoải mái rất nhiều. Song Loan Tùng truyền dạy kỵ thuật lại đưa ra ý kiến khác.
- Con ngựa này dễ cưỡi quá, sau này gặp phải con khó cưỡi thì làm thế nào? Hay là trước tiên hãy luyện tập cưỡi ngựa tồi đã.
Câu này Triệu Tiến cho rằng rất đúng, sai người đem con ngựa tốt này về chuồng. Tự mình vẫn sử dụng con ngựa trước kia để luyện tập, suýt nữa thì ngã từ trên ngựa xuống.
Mọi người đều có thể chuyên tâm, chăm chú luyện tập kỵ thuật, duy chỉ có Triệu Tiến bên này là không được, cưỡi một lúc lại phải dừng lại sắp đặt, xử lý các loại công việc.
Người của thôn Tiểu Thạch Đầu đi rồi lại quay lại. Bọn họ thật ra rất hiểu mình ở chỗ nào. Cũng chỉ là chưa đến một buổi sáng, bọn họ đã biến mình trở thành người phụ thuộc Triệu Tiến rồi. Bọn họ là đến bẩm báo một sự tình quái lạ. Bọn họ tặng lễ vật xong trở về, trong thôn lại có một đám người tới. Đám người này có hai người xem dáng vẻ như tiên sinh của phòng thu chi thêm mấy người to khỏe hộ vệ. Đám người này đưa ra giá gấp ba lần giá thật để mua đất, hơn nữa còn trả bằng bạc ngay tại chỗ.
Một vùng đất đai xung quanh Tam Tiên ở Đài Hà Gia Trang đều có thể coi là tuyệt hảo. Bởi vì khoảng cách không xa Hoàng Hà, không lo tưới tắm, là đồng ruộng tưới tiêu tốt hiếm có ở đất Từ Châu. Mua đất thật ra cũng không ngạc nhiên. Nhưng không có chuyện vừa ra tay là muốn mua cả một thôn. Tay này mặt mũi không khỏi hơi quá lớn.
Đất đai là gốc gác của các hộ dân và địa chủ, nói chung đều là không chịu bán. Không ngờ đám người mua đất này còn có điều kiện, nói sau khi mua đất, phải chính chủ đất đó chăm sóc mười năm, phải giúp làm công việc trông coi, cũng có tiền công thanh toán.
Điều kiện này ưu đãi đến mức quái lạ. Có tiền bán đất thu vào tay, có tiền công có thể cầm lấy, hai khoản mục gộp lại, có tính thế nào cũng không thiệt. Huống hồ lại dùng bạc thật trao đến tận tay. Mọi người vốn còn xem chừng, sau khi hộ đầu tiên cầm được bạc, những người khác chỉ lo bị tụt hậu, cũng đều lũ lượt bán ra. Đợi đoàn người tặng lễ vật trở về, một nửa ruộng vườn của thôn Tiểu Thạch Đầu đã bị bán đi rồi.
Thôn Tiểu Thạch Đầu không lớn. Trưởng thôn cũng chỉ là một địa chủ nhỏ, tuy nhiên huynh đệ trong nhà đông, thích dùng võ vẽ đao gậy làm chủ đứng ra nói chuyện, nghe được chuyện này cũng vô cùng động lòng, nhưng lại nghĩ rằng cho dù đất đai thay đổi chủ nhân, nhà mình vẫn được ở lâu bên này, lập tức liên kết thôn trang, các trại nhất định phải thông báo cho Triệu Tiến bên này.
Triệu Tiến cũng cảm thấy kỳ lạ, xem qua công văn khế ước mà người của thôn Tiểu Thạch Đầu đưa lại. Người mua đất đến từ huyện Bái, là một cửa hàng chưa từng nghe thấy bảng hiệu. Ông chủ, Chưởng quầy gì đó cũng không phải là người quen biết.