Triệu Tiến thanh âm nghiêm nghị nói.
- Đêm nay Vân Sơn Tự phải bắt đầu động thủ, sắp đặt sẵn người làm, đồ đạc. Còn phải thu dọn phòng ốc các thứ khác.
Chân Trí lúc này còn không kịp hiểu ra, Như Huệ cũng quay đầu nói.
- Chuyện này đối với Vân Sơn Tự chỉ có chỗ tốt không có chỗ xấu. Đi xử trí đi.
Nghe thấy lời Như Huệ, Chân Trí mới gật nhẹ đầu, đây cũng là dụng ý Triệu Tiến gọi Như Huệ tới đây. Thu dụng lưu dân là việc cực lớn, đơn thuần dựa vào vũ lực áp chế Vân Sơn Tự khẳng định không có cách nào làm được. Còn Như Huệ không giống như vậy, Vân Sơn Tự này nói là đất ai cũng tới được nhưng thật sự ra không khác biệt gì với điền trang của Như Huệ. Y đã từng là 'Thiếu chủ' này vừa nói ra đã rất dễ dàng thu xếp rồi.
Chân Trí nói ấp a ấp úng, dè dặt nhìn Triệu Tiến.
- Nhưng hiện giờ lúc này, lương thực gì cũng không đủ, cao lương gì cũng đều chuyển đi cả rồi.
Triệu Tiến cười nói.
- Cứu tế nạn dân, không phải để cho chính các ngươi đói bụng. Không đủ. Bên phía ta sẽ bù đắp cho các ngươi.
Như Huệ hoàn tục, rất nhiều đồ vật của Vân Sơn Tự đều chuyển sạch cả rồi. Cao lương ủ rượu đó chính là hàng loại một thậm chí ngay cả Hà Gia Trang và bên trong thành cũng không còn chỗ chứa, còn có không ít tồn trữ trong trang viên của mình. Lẽ dĩ nhiên Vân Sơn Tự không dám động tới những thứ này.
Nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, hòa thượng Chân Trí thở ra nhẹ nhàng, đừng nhìn lưu dân đông đảo, nhưng tính cả cao lương, lương thực tồn trữ của Vân Sơn Tự cũng cực lớn, hẳn là ứng phó được, huống chi Triệu Tiến còn đồng ý trợ giúp, đây không khó như thế.
- Đông chủ ở đây chờ một chút, thuộc hạ đưa Chân Trí ra ngoài.
Mặc dù tuổi tác Chân Trí gần gấp đôi Triệu Tiến, nói Phật pháp và tình đời cũng thao thao bất tuyệt. Nhưng trước mặt Triệu Tiến cực kỳ không được tự do tự tại, đây cũng là không còn cách nào. Ký ức ngày đó huyết tẩy Vân Sơn Tự khiến cho những hòa thượng không có lịch duyệt này dường như vẫn còn rất mới mẻ, nhìn Triệu Tiến thật giống ma vương.
Như Huệ mới đưa đi được nửa canh giờ mới quay về, lúc trở lại trong phòng vẻ mặt cười khổ, không đợi Triệu Tiến hỏi đã tự mình nói.
- Mới vừa rồi Chân Trí tận tình chân tâm khuyên tôi. Nói đông chủ ngài vấy máu sát nghiệp quá nặng, sẽ không có kết cục tốt gì cả. Không nên đi theo ở bên cạnh chịu liên lụy. Vẫn phải sớm nên rời khỏi. Còn khuyên thuộc hạ lần nữa đọc kinh thư thi khoa cử, lại đi lấy công danh, cái gì thành gia lập nghiệp cực kỳ dông dài.
Triệu Tiến cười nói.
- Đây cũng không sai. Ngươi hiện giờ đã hoàn tục, tuổi tác vừa hợp, cũng nên suy xét những thứ này.
Như Huệ dâng trà rót đầy cho Triệu Tiến, lắc đầu nói.
- Những việc này thuộc hạ làm rất dễ dàng. Thuộc hạ như nay, trên mặt đất Từ Châu tìm khuê nữ gia đình khá giả còn không tốt hơn sao?
Lời này rất là tự tin, song cũng là sự thật, Như Huệ phong lưu nho nhã, tiền tài không thiếu, ngoại trừ tuổi tác khá lớn, còn lại đều là ứng tuyển làm con rể tốt nhất. Tự trêu chính mình một câu, thần tình Như Huệ trở nên nghiêm túc thành khẩn nói với Triệu Tiến.
- Đông chủ không cần phải nói thuộc hạ. Ngược lại đông chủ bên đó hẳn suy xét tới chuyện lấy vợ sinh con rồi.
Nghe đến đây, đầu tiên Triệu Tiến là muốn nói.
- Ta mới lớn thế này, suy xét làm chi cái này.
Tuy nhiên lập tức kịp nhận ra. Thời đại này tuổi tác này của hắn lấy vợ sinh con, có con cái thậm chí có mấy thê thiếp mới là bình thường. Sở dĩ trong nhà không đề cập qua, là bởi vì phụ mẫu đều cho rằng hắn sẽ lớn lên cùng Mộc Thục Lan, sau đó thành gia lập nghiệp, xem như thành thân khi còn nhỏ dại.
Đợi khi Mộc tiên sinh chết đột ngột, Mộc Thục Lan rời khỏi, Triệu Tiến bên này lại nhanh chóng phất lên, phụ mẫu cũng không kịp nhắc chuyện này. Nghĩ cũng biết nếu như ở nhà một vài ngày khẳng định sẽ nói, thậm chí hiện tại hẳn đã có rất nhiều người đi tới nhà mình nhắc đến việc hôn thú, chỉ chẳng qua phụ mẫu có lẽ suy xét cho mình, hoặc là không gặp được người vừa mắt, cho nên vẫn chưa có mở miệng nói mà thôi.
Mộc Thục Lan? Cô bé lớn lên cùng mình này hiện tại ở nơi đâu? Nhị bá của nàng nói rằng về sau sẽ không có dính dáng gì, còn nói mình không với tới. Nói như vậy nghĩ cũng biết có nguyên do trong đó. Ở thời đại này người xa rời quê hương xứ sở thường thường không cách nào trở về, chớ đừng nói chi là một cô gái đã chặt đứt mối can hệ.
Nhưng thông qua Văn Hương Giáo ở Từ Châu tìm được Mộc Thục Lan hay không. Triệu Tiến từng động đến ý niệm này trong đầu, nhưng sau khi từ nơi Trịnh Toàn biết được cách bố trí của Văn Hương Giáo đã dứt đi ý niệm trong đầu. Để giữ bí mật và tổng đà dễ dàng khống chế, phân hội các nơi Văn Hương Giáo phong bế không lui tới lẫn nhau, chỉ tiếp nhận truyền lệnh của thượng cấp sứ giả, mà thượng cấp sứ giả bị một đám người tổng đà khống chế.
Nói cách khác, Mộc gia không muốn để cho mình tìm được Mộc Thục Lan, mình thế nào cũng tìm không được, Triệu Tiến có đôi khi còn nghĩ đến sâu thêm một tầng, mình đang nghĩ đến nàng, nàng có đang nghĩ đến mình hay không. Mộc Thục Lan dù sao cũng ngồi ở ngôi vị rất cao trong Văn Hương Giáo, nếu như cũng nhớ nhung đến mình, vậy tại sao không tìm cách truyền tin tức sang đây.
Triệu Tiến cũng biết đây rất không có cách nào, đường xá xa xôi cách trở trùng trùng, chớ đừng nói chi Mộc Thục Lan tuổi còn nhỏ hơn so với mình có lẽ nghĩ không được nhiều như vậy.
Một số việc này sau khi từ biệt nghĩ ngợi rất nhiều, nhưng gần đây càng ngày càng ít đi. Khuếch trương lớn mạnh, chém giết sống chết, sự tình quả thật rất nhiều, cô bé đó cũng phai nhạt dần trong trí nhớ. Con người quả thật là rất dễ dàng quên đi.
Như Huệ nói ra câu nói này, nhìn thấy Triệu Tiến lâm vào trầm tư, trên mặt không kìm nổi có nét cười châm chọc. Chuyện của Mộc Thục Lân y dĩ nhiên đã nghe nói, Như Huệ cười là vì vị đông chủ nhà mình anh hùng hào kiệt lại cũng có lúc tâm tình nhi nữ, đoán chừng qua thêm vài năm mới biết thế nào là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa trọng. Những thứ đò hoa rơi trước trăng đó đều là hư ảo, song hiện giờ muốn dứt bỏ đoán chừng rất khó.
Triệu Tiến rốt cuộc nói ra lời của mình.
- Quả thật cũng nên suy xét cái này. Tào tiên sinh có lời gì muốn nói?
Nếu đã phai nhạt, nếu không còn cách nào, như vậy thì làm chút chuyện thật sự. Muốn lưu danh sử sách muốn để cho mình từng bước lớn mạnh, không thể để cho nhi nữ tình thường hao phí quá nhiều tâm tư.
Nhưng sau khi nói ra những lời này, Triệu Tiến lại cảm thấy trong lòng trống trải, không được thoải mái. Như Huệ vốn muốn mở miệng nói, nhìn thấy thần tình của Triệu Tiến lại trầm mặc hẳn đi.
Bất kể là lúc nào, Triệu Tiến cũng không phải người nhiều tâm tư, sau khi ra phán định, không biết từ đâu có một cỗ lửa giận dâng lên từ trong lòng. Của ta thì phải là của ta, ta sao lại phải buông bỏ, mặc kệ là cái gì, nàng đều phải là của ta.
Từ lúc bắt đầu luyện võ, từ lúc bắt đầu giết người, từ lúc dẫn bọn huynh đệ và gia đinh thuộc hạ từng bước tiến lên, chiến thắng từng kẻ địch một, tính cách Triệu Tiến đã có biến hóa, hoặc có lẽ nói là tiến hóa. Hắn vẫn lý tính như trước, nhưng lý tính này đã biến thành một loại khác.