Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Kỵ binh rải ra hôm nay hồi báo, không có gì khác thường, trên Hoàng Hà mọi việc như cũ.
Nói đến đây trên mặt hắn không tự chủ được có nét cười khổ, lắc đầu cam chịu nói.
- Bốn thôn tám làng không có mấy dấu chân người đi, tất cả đều ở nhà không dám rời khỏi. Nghe nói ôm lòng nghi ngờ chúng ta có mưu đồ gì, mượn cơ hội đuổi bọn họ đi, nuốt điền sản của bọn họ.
Mọi người sửng sốt, đều lắc đầu.
Như Huệ đoán chừng Từ gia sẽ tử chiến cùng lưu dân, trên dưới Từ Châu đều nghĩ như vậy, hiện giờ tin tức lưu dân các nơi bị cắt đứt, tất cả cũng chỉ có thể đưa ra phán đoán.
Tình hình bờ bắc Hoàng Hà Từ Châu cũng không giống hoàn toàn với phỏng đoán của mọi người, lưu dân cũng không có tới mười vạn, nhìn thấy một đám người đông đen đông đặc, ai còn đếm cẩn thận làm gì. Chỉ có điều phỏng đoán có hơi quá nhiều, thật sự lưu dân không đến bốn vạn.
Từ huyện Vận Thành ở hướng nam, dọc đường không ngừng có lưu dân tụ tập, không ngừng phá hoại thôn trang ven đường, ép buộc dân chúng, nhưng cũng có rất nhiều lưu dân chống đỡ không nổi phải chết đói, chết vì bệnh, còn có xung đột với hương dũng đoàn luyện thậm chí chiến đấu với quan binh mà chết. Cũng có người giữa đường lén chạy trốn, cứ như vậy không dứt người vào vào ra ra, giữ ở con số không đến bốn vạn.
Suốt đường đi về hướng nam, người già yếu đều chết hết, thức ăn không có dư thừa cho bọn họ, bọn họ cũng giành không lại tráng niên, lưu dân hiện giờ đều là nam nữ tráng niên.
Mỗi ngày vẫn vô cùng đói khát như trước, mỗi ngày vẫn có người đói chết như trước, tuy nhiên người chết càng ngày càng ít, hầu hết mọi người trong vòng hai ngày nhiều ít cũng có thể ăn chút đồ, có người thậm chí còn có thể lửng dạ, cứ như vậy giữ vững không ngừng đi về phía trước.
Đồng thời tổ chức đội ngũ lưu dân trở nên nghiêm mật hơn so với trước đó, mặc kệ đói chết rất nhiều, nhưng những "người hảo tâm" dẫn đầu kia vẫn sống rất khỏe, mỗi ngày cổ vũ tất cả đi về hướng nam. Mỗi ngày rao giảng Di Lặc gì đó, Lão Mẫu gì đó, Chân Không Gia Hương gì đó, hiện tại có đại nạn, tương lai là cực lạc gì đó.
Trong cảnh tuyệt vọng như vậy, trong tiếng đánh trống reo hò không ngừng mỗi ngày, trong suy yếu đói khát, những lưu dân này rất nhiều người đã tin không nghi ngờ gì nữa. Những "Người hảo tâm" dẫn đầu này nói cái gì bọn họ liền tin cái đó, bảo bọn họ làm cái gì bọn họ liền làm cái đó.
Trên mặt đất Sơn Đông, khi mới từ huyện Vận Thành xuất phát, xông vào trong làng trại thủ vệ nghiêm mật kiếm cơm ăn rất khó, thường thường bất chấp tất cả xông vào, chết bị thương một đám chỉ có thể lui trở ra. Nhưng càng về sau, thôn trang bị đánh phá càng nhiều, khắp nơi Sơn Đông gặp tai họa, cũng không thu được cái gì, nhưng dù sao có thêm được người. Bọn nạn dân lưu dân cho rằng đây là bởi vì mình sùng đạo, cho là có được phù hộ, thật ra là bởi vì bọn họ đã không còn gánh nặng người già yếu bệnh tật, càng ngày càng có kinh nghiệm.
Trong lưu dân cũng có người vô cùng vũ dũng liều mạng, cũng có người lanh lợi giỏi cổ vũ, những người này đều có được chỗ tốt hơn người khác. Bọn chúng dần dần trở thành cốt cán của đội ngũ này, mỗi ngày giúp đỡ "Người hảo tâm" cổ vũ, giúp đỡ giữ vững trật tự. Cũng từng có những nhóm nhỏ nào đó muốn quay về nhà, muốn đi nơi khác, đều bị bọn chúng phát hiện, sau đó chết sạch toàn bộ.
Vào Nam Trực Lệ, bên trong đất Từ Châu, bắt đầu phá liên tiếp hai trại nhỏ, không ít người đều có thể ăn lửng dạ, lòng dạ rất nhiều người đều hăng hái hẳn lên, xoa tay muốn phá càng nhiều làng trại. Nhìn xa xa có thị trấn thành trì, tất cả đều rất muốn xông tới, tuy nhiên đại đội vẫn đi về hướng nam. Đi đến vùng Trà Thành và Cảnh Sơn kia, lưu dân đã rất giàu kinh nghiệm biết nơi đây có thôn trang lớn, sau khi phá khẳng định có rất nhiều đồ tốt.
Nhưng thôn trang này khiến cho mọi người bất ngờ rất khó gặm. Ban đầu tất cả cắn răng xông lên, người đằng trước khẳng định phải chết, đó là xui xẻo, cũng là giải thoát, người đằng sau lên tiếp. Thường thường hương dũng đoàn luyện chống cự không được, chưa từng nghĩ bên trong thôn trang này tráng hán rất nhiều, binh khí đầy đủ, không ngờ còn có hỏa khí. Đến gần pháo nổ bùng lên kêu vang đầy đất, sau khi mất đi mấy trăm mạng người, người dẫn đầu không dám tấn công lên nữa.
Tuy nhiên thôn trang này thật cũng hiểu được đạo làm người, không ngờ còn cấp cho một chút lương thực. Đội ngũ lưu dân sau khi rút ra khỏi thôn trang cách khá xa mới dám nhóm lửa nấu cơm. Không có gì khác hơn là giành nồi nấu cháo, ném hết thảy rau dại gốc cỏ gì có thể ăn được vào nấu chung, mùi vị không dám cầu xa vời gì, ăn no cũng không dám nói tới, tuy nhiên có thể sống sót tiếp tục là được rồi.
Nếu như ở trên núi Cảnh Sơn nhìn xuống phía dưới, nơi nơi đất hoang chốn chốn lửa trại, xung quanh mỗi đống lửa trại đều có không ít lưu dân tụ cùng một chỗ, bên cạnh đống lửa có người khàn cả giọng rêu rao giảng giải. Hóa ra đấy là bọn "Người hảo tâm" làm ra, đến hiện tại, có rất nhiều lưu dân giỏi mồm miệng cũng lên giảng giải.
- Chân Nhân nói hướng nam có thể sống, hướng nam có thành Từ Châu lương thực chất cao như đống núi,
Thứ các nơi rao giảng không sai biệt lắm, chẳng có gì khác đều là trong thành Từ Châu có bao nhiêu thứ tốt, lương thực nhiều đến ăn không hết, hơn nữa heo dê cũng nuôi không ít, chỉ cần mở cổng thành Từ Châu ra, không riêng gì có thể ăn no, còn có thể ăn thịt.
Những lời này nếu như ngày thường, tất cả mọi người đều cho rằng y là thằng hề, kinh sư thứ tốt càng nhiều hơn, vậy có can hệ gì với ngươi không. Nhưng hiện tại, trong lòng mọi người bị đói khát tra tấn quá lâu, chỉ muốn ăn một bụng cơm no, mọi người đã quen nghe những lời cổ vũ và rao giảng của "Người hảo tâm" sẽ không ôm lòng nghi ngờ gì.
Rất mau đã vào được Nam Trực Lệ, có người bắt đầu nói bên phía Từ Châu, cái gì mà triều đình cứu tế lương thực bị người ta cắt xén, tất cả đều trữ ở bên trong Từ Châu. Những lời này chọc tất cả cực kỳ phẫn nộ. Bạn tốt người thân bên người không ngừng đói chết, làm hại tất cả chỉ có thể xuôi nam cầu sống, hóa ra mấy thứ này đều ở Từ Châu.
Mọi người cũng không phải chuyên tâm nghe giảng, có người luôn quay đầu nhìn về một hướng, phía đó ngăn cách đại đội lưu dân một chút, đống lửa cháy rất to, xe ngựa lương thực hay gì khác giành được dọc đường đều để ở bên đó. Tất cả đều muốn qua bên đó, bởi vì đi nơi đó có thể ăn no, thậm chí còn có thể được đề bạt lên làm đầu mục.
Từ bắc đến nam đi mấy chục ngày, tất cả đều biết có người dẫn tất cả đi về phía trước, người dẫn tất cả theo hẳn là ở bên đó, nhưng tất cả mọi người đang bị đói khát tra tấn, chẳng quan tâm nghĩ quá nhiều. Bọn họ chỉ biết đàn ông bên cạnh đi bên đó, sau khi quay về thì thành đầu mục, có vài phụ nữ hầu hạ bên đó, khí sắc thoạt nhìn thay đổi tốt hơn.
Bên cạnh đống lửa có người thấp giọng nói chuyện bàn bạc.
- Hôm nay không ít người cưỡi ngựa đã tới, ta còn tưởng rằng là muốn đánh chúng ta.
Nhưng ngay lập tức bị người ta ngăn lại, trong lúc không biết không hay, mấy trăm lưu dân đều hoàn toàn nghe lệnh.
Đám người ngăn cách khá xa kia không giống với lưu dân, lưu dân vây quanh đống lửa rất hỗn loạn, đông một nhúm, tây một nhúm. Mà ở bên cạnh, bên ngoài vòng tròn đều là hán tử tráng niên, bọn họ đều tự thành đội, chú ý quan sát mọi phương hướng, bọn họ ăn mặc tuy rằng rách nát, lại không thấy chút xíu nào gầy yếu, nếu như lau bùn đất trên mặt đi, sẽ còn nhận ra khí sắc cũng không kém. Trong tay bọn họ không phải mộc côn vót nhọn, dao búa cướp được, mà là binh khí sắt thép, đao búa trường mâu đều đầy đủ hết.
Những hán tử tráng niên đó có chừng năm trăm người, không ngừng có người đứng lên đi vào trong đại đội lưu dân, có người thì lại quay trở về, không ngừng luân phiên thay đổi.
Hơn nữa những hán tử tráng niên này vây hết tất cả vào trong vòng tròn, còn lại là bao quanh xe ngựa cướp được, bên cạnh xe ngựa có mấy chục tên tráng hán nhanh nhẹn hoặc ngồi hoặc đứng. Bên trong xe ngựa được bao quanh thì có một đống lửa, bốn đại hán vây quanh đống lửa, đang thấp giọng nói chuyện với nhau ở đó, người cầm đầu chính là Từ Hồng Cử.
Bọn lưu dân rất ồn ào, thỉnh thoảng có tiếng hò hét bùng phát lên, đó là khen ngợi danh hiệu Di Lặc và Lão Mẫu, ở trong tiếng ồn ào, đột nhiên ở một hướng khác, truyền đến tiếng tru tréo và rên rỉ.
Từ Hồng Cử quay đầu nhìn, quay mặt lại cau mày nói.
- Lưu Trình, sao những thuộc hạ này của ngươi độc ác như vậy, hàng gầy bẩn như thế mà cũng muốn.
Lưu Trình này chính là tên dẫn theo mã đội tập kích Hà Gia Trang, thủ lĩnh kỵ binh thuộc hạ của Khổng Cửu Anh, nghe được lời như vậy của Từ Hồng Cử, y mỉm cười, nói với giọng không biết gọi là gì.
- Nếu như kém như vậy, bọn chúng cũng sẽ không dùng lâu như thế, nhiều ít cũng có chút dáng vẻ, các huynh đệ ăn đồ tươi mới, chẳng lẽ làm nhị gia luyến tiếc.
Từ Hồng Cử liếc mắt nhìn chằm chằm Lưu Trình, thanh âm bực bội nói.
- Bảo bọn chúng động tĩnh nhỏ chút, sắp tới phải làm đại sự rồi, nếu chẳng may kích động xảy ra sơ xẩy gì khác, vậy thì chẳng khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ, đợi phá được Từ Châu, hàng nào mà không có.
Lưu Trình cười hi hi đứng lên nói.
- Nghe theo nhị gia sai khiến, chỉ có điều người tôi tôi quản được, bọn khác tôi không quản được.
Từ Hồng Cử hung ác nói.
- Thất Trụ Hương, đi theo Lưu gia sang đấy, không nghe theo thì làm thịt, truyền lời của ta. Nếu như ai không nghe, lão tử chặt cả khúc gậy bọn chúng.