Mà cây súng kíp này, tuy rằng không giống như trong trí nhớ của Triệu Tiến, lại tạo ra rất đúng mực. Nòng súng, vòng đồng, lẫy súng, cơ quan súng mỏ chim, chỗ đựng thuốc súng, mỗi chi tiết đều đâu ra đó.
Phương đội Triệu Tự Doanh liên thủ với cung thủ, suýt nữa gặp nạn dưới thành. Từ đó về sau, Triệu Tiến bắt đầu cân nhắc hỏa khí, nhưng trong một lúc cũng tìm không được phương hướng đột phá, chưa từng nghĩ ở bên bờ Hoàng Hà tìm được rồi.
Đến lúc này, Triệu Tiến cũng không có bình tĩnh hoàn toàn, hắn hít sâu một hơi cười nói.
- Cây súng kíp này ta lưu lại đây. Tiện thể nhắn cho gia chủ nhà ngươi biết. Triệu mỗ muốn làm một cuộc buôn bán lớn với nhà của y, nếu như có hứng thú, đến bên này tìm ta.
Hán tử trung niên Từ gia kia vẫn không ngừng sờ đầu, tuy nhiên tình cảnh lúc này đã trở lại bình thường. Nghe thấy những lời này của Triệu Tiến, y không kìm nổi cả người chấn động vội vàng khom người ôm quyền nói.
- Xin Tiến gia yên tâm, tại hạ nhất định mang lời nhắn của Tiến gia về.
Triệu Tiến ở trên ngựa cười gật đầu, hắn quét mắt nhìn đội thuyền Từ gia cập bên bờ, nhìn thấy mười mấy nam đinh cầm trong tay súng kíp, song những nam đinh này đều có cùng phẩm chất, đó chính là không đủ cường tráng trẻ trung, hoặc là lớn tuổi hoặc là gầy yếu. Tráng niên chân chính mạnh khỏe nhanh nhẹn đều cầm đao thương, lưng mang cung tiễn càng xuất chúng hơn.
Triệu Tự Doanh dẫn theo đội ngũ cứu tế của Vân Sơn Tự sau khi tới nơi này, người Từ gia Cảnh Sơn tự mình rút đi, tuy rằng không có xung đột, nhưng giữa hai bên địch ý sâu nặng, trong thoáng chốc còn giương cung rút kiếm. Nhưng đó là do Triệu Tiến kích động gây ra thất thố, ngược lại khiến tình cảnh thoải mái không ít.
Hòa hoãn thì hòa hoãn, đội ngũ của Từ gia vẫn theo thứ tự rút lui lên thuyền, hơn nữa lễ số đầy đủ cáo từ với Triệu Tiến. Vị trung niên kia làm rất chu đáo, cầm hết tất cả đồ đạc đi cùng với khẩu súng trên người hán tử cầm súng khi nãy kia đưa cho Triệu Tiến.
Triệu Tiến đã xuống ngựa, những đồ đạc này từng người lật qua lật lại xem. Chỗ chứa hỏa dựa là ống trúc, bê trong dùng giấy dầu đệm lên, viên đạn đa số đều bằng sắt. Cái này ngược lại cũng bình thường, đạn chì tuy rằng hữu hiệu nhất, nhưng đạn chì giá cả cũng rất cao, tiêu phí rất lớn. Có sợi dây bằng bông xe nhỏ làm ngòi dẫn, thậm chí ngay cả đá lửa dao đánh lửa đều lấy đưa cho hết, cái này khá thường gặp.
Vương Triệu Tĩnh ghé sát lại nói.
- Đại ca, bên này đã có tăng chúng Vân Sơn Tự chiêu mộ lưu dân. Chúng ta về trước đi...
Nói được mấy câu nhận ra Triệu Tiến đang tập trung tinh thần tìm hiểu có vẻ say sưa, nhịn không được đề cao thanh âm nói.
- Đại ca!
Triệu Tiến giật mình một cái, lúc này mới tỉnh táo lại, nhìn đồ đạc, súng kíp trong tay, lại nhìn một đám người đằng sau lưng. Cho dù là đồng bọn hay là thuộc hạ đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lại hắn. Triệu Tiến hạ xuống kíp xuống, vỗ trán của mình, bật cười nói.
- Quên mất chính mình rồi! Quên mất chính mình rồi!
Vương Triệu Tĩnh nhắc nhở.
- Đại ca! Đừng để cho người các nơi ngoài thành đợi quá lâu, hiện giờ đã không còn sớm nữa rồi.
Triệu Tiến hít sâu một hơi, khiến cho tâm tình của mình thay đổi, trầm mặc một hồi mới mở miệng nói.
- Gói kỹ mấy thứ này đưa đến Hà Gia Trang đi. Người khác đi cùng ta về thành, bên này giao cho Tào tiên sinh trông coi.
- Tào tiên sinh, khế ước bán thân của đám lưu dân cường tráng không cần dùng danh nghĩa Vân Sơn Tự hãy dùng của chính Triệu mỗ.
Trước khi đi hắn dặn dò một câu, Như Huệ cười vâng dạ.
Triệu Tự Doanh có hai trăm người quay trở về thành Từ Châu, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đi trước. Kiếp nạn lưu dân vừa qua đi, đoạn đường từ bến đò đến thành trì cũng không có người nào dám đi, kỵ binh lao nhanh, bước chân ngựa rất là nhanh.
Bọn họ không đi thẳng đến doanh địa đoàn luyện cổng tây Từ Châu, mà là vào thẳng trong thành. Sau khi vào thành chầm chậm hướng về phía cổng tây, còn Lưu Dũng thì đi đến bãi hàng bên kia.
Đội nhân mã đi đến nửa đường, đã có người từ một con đường nhỏ chạy tới báo tin.
- Tiến gia, doanh địa ngoài thành đã bắt đầu náo loạn rồi. Bọn họ phái người muốn vào trong thành, lại bị binh lính trấn thủ cổng ngăn cản. Bên trong doanh địa còn có người mắng Tiến gia.
Triệu Tiến ở trên ngựa cười nói.
- Mắng ta thì không cần nói tới. Bọn họ khẳng định cho rằng ta nói không giữ lời rồi.
Khi đám người Triệu Tiến đến được cổng tây, Lưu dũng cũng cưỡi ngựa chạy nhanh tới, mở miệng nói.
- Đại ca, hết thảy đều đã ổn thỏa rồi.
Cổng thành tây thành Từ Châu đã bị bịt kín một nửa, ở trong ủng thành không ngờ còn có bốn trăm binh lính xếp thành đội ngũ đợi lệnh, cùng một dáng vẻ như sắp gặp đại địch. Bọn quân tướng dẫn đội nhìn bọn người Triệu Tiến thần sắc cũng không được thân thiện.
- Lưu dân công thành và hương dũng đoàn luyện làm loạn thật ra không có gì khác nhau. Đánh tan mấy kẻ này chết bị thương chưa chắc là nhỏ.
Triệu Tiến cười nói mấy câu, thúc ngựa rời thành.
Đa số người của đoàn luyện hương dũng phía tây thành Từ Châu ngày hôm qua đều đã gây ra tội lớn. Danh tửu Hán Tỉnh dễ uống, say không biết gì, nhưng ngủ đến bây giờ cũng đều đã tỉnh lại. Việc đầu tiên nói tới là bạc chưa có đưa tới, muốn vào thành dò hỏi lại bị bọn binh lính không chút khách khí chặn ở ngoài cổng.
Tình hình như vậy, tiếng tăm của Triệu Tiến đều không dùng được rồi, tất cả đều cho rằng Tiến gia lừa mọi người, riêng một vài người tính tình nóng nảy đã bắt đầu chửi ầm cả lên.
Đám người bên dưới bừng bừng nóng giận, bọn dẫn đầu lại vạn phần nôn nóng. Phần lớn bọn họ đều xuất thân gia đình giàu có và ông chủ, sao dám đi chống đối quan phủ, nhưng trước mắt đã không cách nào trói buộc. Những tráng hán múa đao xách côn này cũng đắc tội không được. Lúc bình thường có thể đánh chửi, hiện giờ nếu như động đến một người chỉ sợ mình phải bị kéo vào rồi.
- Không cho chúng ta. Đám người chúng ta tự mình đi vào lấy.
- Bên trong thành có bao nhiêu binh mã? Chúng ta đông người. Xông vào đi! Chúng ta có đạo lý.
Có người rống to, người hòa cùng quả thật không ít, lập tức có người hô lớn.
- Chúng ta nhiều người dùng được cái gì. Triệu Tự Doanh ở trong thành, vào đi tìm chết sao?
Nhắc tới Triệu Tự Doanh, đám người khí thế hùng hồn lập tức yên ắng trở lại. Từ trước chỉ biết tiếng tăm, nhưng đại chiến dưới thành tất cả đều tận mắt nhìn thấy lợi hại bậc nào. Lực lượng như thế ai dám đi chống cự.
- Sợ cái gì, Triệu Tự Doanh rời thành rồi. Ta tận mắt nhìn thấy đó.
Dù sao sát ngay bên cạnh thành Từ Châu, tuy rằng đã bí mật từ cổng thành phía khác rời thành, nhưng người nhìn thấy vẫn không ít.
Một câu nói này, tràng diện càng thêm yên ắng, lập tức đám người bắt đầu bùng phát ra, có người lớn tiếng hô to.
- Vào thành!
Mọi người đồng thanh quát lên.
- Vào thành!
- Chu tham tướng đã trở về trong thành.
- Ông ta tính làm cái gì. Huynh đệ chúng ta chém giết sống mái với mấy ngàn lưu tặc, ông ta là cái thá gì.
Căn bản chẳng ai để Chu tham tướng và trú quân vào trong mắt.