Tiệu diệt Hà Gia Trang, sau khi biết được chi tiết tào lương đổi rượu, sau đó bên phía Tôn gia lại bắt được thân quen với bọn vận binh tào đinh, Triệu Tiến vẫn luôn rất chờ mong lợi nhuận tăng lên chóng mặt, mặc dù kiếm tiền không nhiều, nếu như có thể trữ được lúa mạch giá rẻ, vậy đúng là việc rất đáng mừng, chưa từng nghĩ mọi thứ vẫn yên bình, cái gì cũng chưa xảy ra.
Triệu Tiến nghi ngờ hỏi.
- Ngươi nói là tào lương năm sau không đi qua Từ Châu nữa sao?
Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê đứng ở bên dưới cung kính nói.
- Đúng vậy, mấy kẻ quen biết cũ trên lương lộ (đường vận chuyển lương thực trên bộ) đều nói như vậy với tiểu nhân.
Tề Nhị Khuê không có quan hệ với ba huynh đệ Tề gia thuộc hạ của Triệu Tiến, y bởi vì bất kính không phục bị Triệu Tiến dạy dỗ qua một lần, do có Tề Độc Nhãn cầu xin ngược lại có quen biết với Triệu Tiến.
Hiện giờ chiêu bài của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu vô cùng có giá trị, càng cần phải nói đến là, quan lại bên trong thành và Triệu Tự Doanh gắn kết chặt chẽ, ai cũng điều muốn kéo chút giao tình với Triệu Tiến. Trên mặt đất Từ Châu thông suốt không có gì ngăn cản, cho dù là bên quan phủ tuần kiểm hay là cửa ải cấu kết bí mật với cường hào lục lâm.
Tề Nhị Khuê này bởi vì điều này mua được không ít chỗ có lợi, trận chiến đêm đó ở Hà Gia Trang, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ trong thành biết được tin tức, điều động ra tất cả người có thể sử dụng, ngoại trừ quân đóng giữ và Vệ sở, người trên giang hồ cũng gửi tin cho không ít, thời điểm đó bên phía Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý ngược lại không đáng tin, mà Tề Nhị Khuê ở Tề gia thôn thì có thể dùng được.
Đương nhiên, ngày đó Tề Nhị Khuê mang theo ba mươi mấy hán tử cẩn trọng đi đến nửa đường thì biết được tin bên kia bình an. Tuy nói một chuyến chẳng làm được việc gì, lại được một câu hứa hẹn của Triệu Tiến, có việc có thể đến tìm.
Đánh xong một cuộc đại chiến kia, lại tắm máu Vân Sơn Tự, trên mặt đất Từ Châu cũng đã bình an không còn việc gì nữa rồi, tuy nhiên Tề Nhị Khuê rất nhanh có được chỗ tốt. Triệu Tự Doanh ở bên phía Hà Gia Tranh gióng trống khua chiêng làm việc, cần có các loại vật tư, muối và các loại hàng hóa khác cũng phải cung cấp rất nhiều. Chọn mua đồ bên ngoài do Nghiêm mặt đen phụ trách, tuy nói chính Nghiêm mặt đen cũng có buôn bán muối lậu, nhưng lúc này phải đi chiếu cố bên phía Tề Nhị Khuê.
Chiếu cố lần này không chỉ là để cho Tề Nhị Khuê kiếm được lợi nhuận đầy đất từ Hà Gia Trang, muối lậu trong vòng hai mươi dặm xung quanh Hà Gia Trang đều do Tề Nhị Khuê tiếp nhận. Bằng với việc bán muối mở rộng địa bàn ra mười mấy thôn trang làng mạc, điều này đối với Tề Nhị Khuê tương đương tăng việc làm ăn lên hơn một phần ba.
Kiếm tiền đều là chuyện nhỏ, Từ Châu một châu bốn huyện, bọn buôn lậu muối lớn nhỏ đã sớm phân chia xong địa bàn, cấu kết với quan lại đều có phép tắc. Chỗ buôn bán muối cũng đã định ra, không có chém giết nhau thậm chí quan lại muốn thay đổi cũng rất khó thay đổi. Mà Tề Nhị Khuê này bởi vì mua hàng cho Triệu Tiến, địa vị buôn bán muối lậu ở Từ Châu, được nâng lên rất nhiều.
Bợ đỡ được quý nhân, được nhiều chỗ tốt như vậy, Tề Nhị Khuê tự nhiên sẽ ra sức nịnh nọt, dân buôn muối bôn ba khắp nơi, đều có qua lại với giang hồ quan phủ, tin tức cũng rất linh thông, lần này đưa hàng tới, Triệu Tiến gọi thẳng Nghiêm mặt đen và gã đến hỏi cặn kẽ.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Trước giờ tào lương vận chuyển như thế nào?
Tề Nhị Khuê nói.
- Năm nay cũng quái lạ, trước giờ thuyền tào lương đi dọc theo sông, có kẻ bán đến phủ Phương Dương, có kẻ bán đến Hà Nam. Cho dù thế nào cũng phải đi qua Từ Châu chúng ta. Tất cả đều theo đó chia nhau lời lãi không ít, năm nay lại không có, đúng là khác lạ.
Triệu Tiến gật đầu hỏi tiếp.
- Có thể bán đến nơi khác hay không?
Lúc này Tề Nhị Khuê lại ngắc ngứ, Nghiêm mặt đen bên cạnh mỉm cười nói.
- Tiến gia, lương thực thứ này không thể so với muối, dựa theo việc Vận Hà không dùng được, Giang Nam không thiếu muối, phải bán đến bên phía phủ Phượng Dương và Hà Nam, Sơn Đông, nhất định phải đi qua chỗ chúng ta...
Tề Nhị Khuê bên cạnh liền tiếp lời.
- Cũng không có nghe nói tin tức tra xét nghiêm ngặt tào vận gì cả, đám chuột nước kia chắc cũng sẽ không ăn chay. Không ăn trộm tào lương, bọn chúng ăn cái gì đây.
Nghiêm mặt đen trừng mắt liếc nhìn Tề Nhị Khuê, do dự nói.
- Tiến gia, cũng có thể là lương thực không đi theo đường lương và đường muối. Nếu như bọn chúng và tiểu nhân ngày thường không có qua lại gì với nhau, vậy thì không thể biết được rồi.
Triệu Tiến đứng im suy nghĩ thầm lặng một lát sau mới mở miệng nói.
- Các ngươi quan sát cẩn thận một chút, có tin tức cứ tới đây nói ta biết.
Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê cúi đầu khom lưng vâng dạ, hai người sau đó lui ra ngoài, còn có thể nghe được Nghiêm mặt đen tức giận nói.
-... Ở trước mặt tiến gia cung kính chút, nói sai phải mang họa đấy...
Hai người này rời khỏi, Như Huệ đứng ở sau lưng Triệu Tiến trầm giọng hỏi.
- Đông chủ chuẩn bị thăm dò tào lương sao?
Triệu Tiến giọng điệu buồn bực nói.
- Ăn nhiều bội thực, tào lương tào vận sớm đã rắc rối khó gỡ, ta tại sao lại phải chọc vào chỗ phiền phức kia. Tuy nhiên trong vài ngày trước tào lương đến đổi rượu không tới, hơn nữa ta nghe tin tức từ Tôn gia. Trước giờ xung quanh Lạc Mã Hồ, đám tào đinh kia mua rượu đều lấy lương thực đổi, hiện tại có tám phần lại là dùng tiền, điều này quá khác thường.
Như Huệ chậm rãi nói.
- Sự tình khác thường ắt có quái lạ, nhưng vận binh tào đinh trên tào vận tự tạo thành một khối, lại còn phần lớn là giáo chúng, muốn hỏi thăm tin tức rất khó, tuy nhiên Vận Hà như nay không ở Từ Châu, từ trấn Ngung Đầu ở Bi Châu đến các châu thành cũng phải một ngày hai ngày đường, nếu như thật có việc, cũng kịp đề phòng.
Như Huệ, Tào Như Huệ sau khi đến Triệu Tự Doanh, không giúp được nhiều lắm với làm ăn buôn bán và võ bị, thậm chí sách lược mở rộng khuếch trương cũng không có kế sách gì hay, lẽ ra làm không được chức sư gia này. Nhưng Tào Như Huệ lộ ra ưu điểm khác, đó chính là giao thiệp.
Thành viên Triệu Tự Doanh xuất thân khác nhau, nhưng tuổi tác đều không lớn, ngoại trừ Triệu Tiến có xuất thân riêng biệt, những người khác đều chưa có tiếp xúc qua quá nhiều người. Hơn nữa bởi vì từ nhỏ tụ cùng một chỗ, cơ hội tiếp xúc người ngoài càng ít, tất cả chỉ là thông qua người lớn trong nhà đến giải quyết hết thảy mọi việc. Triệu Tiến nổi lên trong thành Từ Châu, áp đảo sức mạnh tam giáo cửu lưu bên trong thành, thậm chí việc giao tiếp mọi mặt, thì đã có các bậc cha chú Triệu gia, Trần gia, Vương gia, Đổng gia ra mặt. Bọn họ giao du rộng lớn, quan hệ thâm sâu, Vương gia chính là dòng họ quyền quý thanh cao, việc giao thiệp với bên ngoài cũng không cần quan tâm.
Đợi đến khi bên phía Hà Gia Trang lộ ra nhược điểm thiếu hiểu biết với bên ngoài. Thôn xóm làng xã dầy đặc xung quanh Hà Gia Trang, nhưng đám người Triệu Tiến như đơn độc trên hoang đảo, không có tin tức, không có giao thiệp, tháng ngày sau này chắc chắn cần phải nối liền với bên ngoài. Nhưng các đầu mối này Triệu Tự Doanh cũng là bị ép buộc phải chuẩn bị chỉ đành tới đâu hay tới đó.
Khẳng định có bệnh tật như vậy. Nhưng khoảng cách thành trì hơn mấy mươi dặm, mối thân tình giữa Bổ phòng và Vệ sở đã ngoài tầm tay với, mà bên phía Vương gia, không nói đến Vương Triệu Tĩnh ở trong thành đọc sách, quen biết của Vương Hữu Sơn là niềm hi vọng duy nhất của mỗi người lại ở kinh thành, đối với vùng làng xã ngoài thành, ông ta không đến được, các nhà khác đều là như vậy.
Ngoại trừ mấy thôn xã làng xóm tự động đưa tới cửa, lại có thương hộ các nơi mua bán danh tửu Hán Tỉnh, rõ ràng không còn quen biết nào khác với Triệu Tự Doanh ở Hà Gia Trang. Bình thường vẫn còn tốt, tới thời điểm mấu chốt, lại sẽ xuất hiện tăng binh và mã đội tiến quân thần tốc, đến trước mặt Hà Gia Trang mới bị phát hiện.
Như Huệ nói thế này.
- Nếu như có người muốn đối phó Vân Sơn Tự, chỉ cần hắn vào đất Từ Châu, sẽ có người thông báo ngay. Vân Sơn Tự có thể biết được tin tức sớm hơn ba ngày. Thậm chí đi vào phủ huyện lân cận Từ Châu, chỉ cần bọn họ lộ ra suy nghĩ này, tin tức cũng sẽ báo đến bên phía Vân Sơn Tự.
Vân Sơn Tư tại sao có được tin tức linh thông, cũng là bởi vì nhiều năm nay giao thiệp quen biết với bằng hữu các phương tích lũy từng chút một.
- Vân Sơn Tự thấy lợi quên nghĩa, hoàng hành ngang ngược, không được người ta yêu mến. Có thể mượn uy thế và lợi ích chuyện gì cũng có thể làm được. Hiện giờ với sức mạnh của Triệu Tự Doanh, với rượu trắng danh tửu Hán Tỉnh, nhất định có thể càng làm tốt hơn.
Những lời này xem như hứa hẹn của Như Huệ, trong vòng mười ngày ngắn ngủi, giao thiệp của Như Huệ khiến cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa.
Đầu tiên là Tri châu, tri Huyện đến bạch dịch, sai dịch đầu mục bên dưới trong các huyện thành và châu thành của một châu bốn huyện Từ Châu, mỗi người đều có được lợi lộc, từng người đều được tặng lễ. Khó làm được chính là phải biết cho ai, biết nên đưa cho mỗi người nhiều hay ít, sẽ không khiến cho người ta sinh lòng oán giận, sẽ không khiến cho người nhận lấy quá nhiều sinh lòng tham. Như Huệ đều làm đúng nơi đúng chỗ.
Triệu Tự Doanh quả thực vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn, uy chấn Từ Châu, quan lại sai dịch không dám dọa nạt. Nhưng theo lẽ thường, trong lòng người khó tránh khỏi sẽ có bất bình. Hiện tại lấy được chỗ tốt, hơn nữa Triệu Tự Doanh còn không ngừng cho bọn họ lợi lộc, cảm giác này không còn nữa.