Lý lẽ rất nông cạn, vừa có người chỉ ra, tất cả đều nghĩ thông suốt. Triệu Tiến chỉ tay tức giận nói.
- Một đội lão binh, hai đội tân binh luân phiên túc trực, còn lại đợi lệnh, ăn cơm cho no vào.
Nói xong những điều này, Triệu Tiến quay đầu nhìn một chút. Từ lúc bắt đầu xua đuổi, đã có ba mươi mấy người nhìn ở đằng sau. Những người này cách ăn mặc thể hiện rõ thân phận, hơn phân nữa trong đó là tôi tớ tùy tùng còn là từ trong đại viện đi ra đây. Triệu Tiến cũng có thể đoán được đối phương là ai, nghĩ cũng rõ là nhân vật tai to mặt lớn các nơi xung quanh đây.
Nhưng hắn hiện tại cũng lười để ý tới, chỉ vội vàng dặn dò.
- Băng Phong, đệ dẫn người đi thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia. Dặn dò người bên đó kiểm kê đầu người, trù tính thức ăn cho người tới. Nếu như không đủ, chúng ta bên này sẽ phái người đưa sang đó.
Từ khi tin lưu dân vào đất này lan truyền ra, cao lương lưu trữ trong thôn Tiểu Thạch Đầu chuyển dời về Hà Gia Trang. Tửu phường Hà Gia Trang đã chất chứa không còn đặt được nữa. Nhà cửa rất nhiều hộ dân và tiệm cho thuê xe lừa ngựa đều được mượn dùng.
Bên kia có người đưa trà nóng tới cho Triệu Tiến, còn chưa uống vào đã nhìn thấy Vương Tự Dương đầu lĩnh thương nhân buôn trâu ngựa sải bước nhanh về phía này. Hiện giờ Triệu Tiến rất khách khí với Vương Tự Dương này, bởi vì y sau khi biết được tin lưu dân đi ngang qua không có rời khỏi mà là lưu lại giúp đỡ, còn khuyên ngăn người cùng buôn bán lưu lại. Vận chuyển vật tư cần gia súc, cần xe trâu xe ngựa. Tự thân Hà Gia Trang không có bao nhiêu, Vương Tự Dương cung ứng không ít.
Thấy y lại đây, Triệu Tiến chẳng cần làm ra vẻ tươi cười, mở miệng nói.
- Ông chủ Vương, lưu dân đã kéo tới, ông bây giờ còn có thể rời đi. Gia súc không mang đi được lưu lại cho ta, ta sẵn lòng mua giá gốc.
- Đa tạ ý tốt của Tiến gia, bên này tại hạ cũng không vội. Cho dù lưu dân thật kéo tới bên này, đám người này của tại hạ biết cưỡi ngựa, đám đói bụng kia lẽ nào còn có thể đuổi kịp được.
Vương Tự Dương ngược lại xem ra rất bình thản.
Thái độ của y như thế khiến cho tình cảnh thoải mái hơn nhiều, Triệu Tiến cười nói.
- Ông chủ vương thật sự rất có khí phách.
Vương Tự Dương liên tục xua tay nói.
- Vậy có khí phách gì chứ, tại hạ thật ra cũng sợ. Song lo lắng hoảng sợ này so với nhân tình của Tiến gia cũng chẳng coi vào đâu.
Triệu Tiến sửng sốt, cùng cười to với Vương Tự Dương.
Vương Tự Dương nói ra ý đồ mình tới.
- Tiến gia, những tên Thát tử thuộc hạ của tại hạ đều rất hữu dụng. Bọn chúng lớn lên trên thảo nguyên, không riêng gì kỵ thuật đều có bản lãnh thăm dò thám thính. Nếu như Tiến gia người sai đi làm việc không đủ, có thể phái bọn họ đi thử xem.
Triệu Tiến gật đầu, cũng không khách khí với đối phương mở miệng nói.
- Nếu như ông chủ Vương và mọi người đều sẵn lòng làm như vậy. Hiện tại hãy giao hết người dùng được cho ta, sau này chắc chắn có hồi báo.
Nghe được hai chữ hồi báo này, Vương Tự Dương vui mừng hớn hở, nói rất sảng khoái.
- Chiến mã Triệu Tự Doanh cũng đều giao hết cho tại hạ, nhất định hầu hạ thật tốt. Đi đường ra trận không được chậm trễ.
- Được! Cỏ khô không đủ thì dùng cao lương, không cần dè xẻng tiền bạc thay ta.
Triệu Tiến trầm giọng nói. Đến lúc này, chỉ có thể nói là dốc hết tầm tình.
Vương Tự Dương khách khí nói.
- Tiến gia còn có khách, tại hạ không dám quấy rầy. Tiến gia có việc cứ dặn dò, tại hạ cáo từ trước.
Gọi là khách, chính là bọn nhà giàu thổ hào hương thân đột nhiên tới chơi kia, bọn họ lúc đầu được cho ngồi ở phòng khách, song những người này đều chạy ra đây cả rồi, nhìn Triệu Tự Doanh xua đuổi thôn dân các nơi đến đây tránh nạn, sau đó vẫn luôn đợi ở bên ngoài không đi.
Triệu Tiến xoay người đi vè phía bọn họ, vừa đi vừa ôm quyền nói.
- Triệu mộ xử lý công việc bận rộn, khiến chư vị đợi lâu, ở đây bồi tội vậy.
Hắn bên này vừa ôm quyền, người chờ đợi bên kia sửng sốt, lập tức cuống quýt không kịp đáp lễ, liên mồm nói.
- Tiến gia khách khí.
- Không dám nhận lãnh.
- Sao dám nhọc lòng Tiến gia.
Chỉ có một lão già trên dưới năm mươi tuổi đáp lễ rất mực thước, cười nói.
- Triệu công tử thật đúng là hạt giống của con nhà tướng lĩnh. Mặc dù bọn ta nhìn không hiểu việc binh, cũng cảm thấy Triệu Tự Doanh có khí thế đại quân.
Thái độ này và câu trả lời khiến cho Triệu Tiến sửng sốt, Như Huệ bên kia đi đến đằng sau Triệu Tiến thấp giọng nói.
- Người nói chuyện là Thái Chính Thủ cử nhân của Khúc Lý Phố, bọn họ đều coi ông ta là đầu lĩnh.
Từ Châu văn phong suy yếu, tú tài là danh vị có được trong cuộc khảo thí tại nơi mình ở, đấy thì còn tốt. Cử nhân phải đi Nam Kinh tham gia thi Hương, người đậu rất ít ỏi, có thân phận cử nhân ngay lập tức chính là một trong những nhân vật tai to mặt lớn trên đất của mình, ai cũng phải đối đãi rất khách khí.
Khúc Lý Phố còn lớn hơn Hà Gia Trang, Thái gia là đại tộc ở nơi đó, từ trước kia đã là bá chủ một phương, sau khi có được Thái cử nhân đã thành gia đình xếp ở hàng đầu trên đất Từ Châu, càng không tầm thường.
Phải biết rằng, ở bên trong các châu thành Từ Châu, đến ngay cả cử nhân như Dương Trung Bình xuất thân nghèo khổ Tri châu cũng phải đối đãi khách khí. Hà huống chi là thái cử nhân Thái Chính Chu xuất thân thổ hào đại tộc này. Không ngờ được lại tự mình đến Hà Gia Trang.
Triệu Tiến cười bước tới trước.
- Trong lúc nơi nơi hỗn loạn thế này, thân thể Thái lão khẩn yếu, sao lại tự mình sang đây.
Thái độ này của hắn khiến cho Thái cử nhân kia mỉm cười gật đầu, cả mặt đều lộ vẻ hài lòng, còn những người đứng bên cạnh Thái cử nhân cũng đều có dáng vẻ nhẹ nhàng thở ra.
Triệu Tiến nổi danh võ dũng ở từ Châu, người ngoài nói đến Triệu Tiến cũng phải nhắc đến hắn từng giết qua bao nhiêu người cho nên người chưa từng kết giao với hắn đều cho rằng sẽ cảm thấy đó là sát thần lỗ mãng. Tai nghe là giả, mắt thấy mới thật, nếu như nói trước đó đều là tin đồn truyền tai nhau, hôm nay nhìn thấy những thứ này thì mới cho rằng đó mới là thật.
Dân chúng bốn thôn tám làng kéo sang đây tránh nạn, Triệu Tiến không chỉ không thu nhận, ngược lại ngay lập tức sai binh lính nhà mình xua đuổi, không ngờ còn dùng tới binh khí. Nhìn thấy có vẻ như muốn đại khai sát giới này, trong lòng tất cả đều khiếp vía, nghĩ thầm nếu như người này là tên mãng phu hung ác cậy mạnh ngang ngược, thật đúng là không dễ dàng kết giao.
Nhưng Triệu Tiến khách khí thăm hỏi vị Thái cử nhân kia, rõ ràng vô cùng biết lễ nghĩa, một màn này khiến cho tất cả yên lòng, ít nhất có thể nói lý lẽ.
Nói vài câu khách sáo, mời mọi người đến phòng khách, mỗi lần có tràng diện thế này, Trần Thăng đều đứng ở đằng sau Triệu Tiến, khách có mười mấy người ngồi xuống.
Thái cử nhân cao giọng nói.
- Triệu công tử, lưu tặc từ Sơn Đông qua đất này. Hai bờ Hoàng Hà đã nghiêm cấm thuyền đậu lại, nhưng lưu tặc vẫn có thuyền vượt sông. Nói rõ đám lưu tặc này toan tính không nhỏ hơn nữa có giặc bên này thông đồng với bọn chúng.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, có một số người sáng suốt đều có thể nhìn thấu, hắn cũng biết lời Thái cử nhân này chẳng qua là dẫn ra câu chuyện phía sau.
Thời khắc như thế này, Thái cử nhân cũng không có vòng vèo quá nhiều, đi ngay vào chỗ chính.
- Triệu công tử, thành trì một châu hai huyện bờ nam Hoàng Hà của Từ Châu cũng đã đóng chặt cổng không có cách nào vào bên trong tránh nạn. Đám người chúng tôi chỉ có thể tự chăm sóc lấy mình.
Tất cả mọi người gật đầu, trên mặt những người kéo sang đây chào hỏi đều có vẻ ưu tư. Thái cử nhân nhìn Triệu Tiến, đối phương tuy rằng trẻ tuổi, nhưng công phu hàm dưỡng không kém mình bao nhiêu. Song vào lúc này cũng không suy xét nhiều như vậy, Thái cử nhân Thái Chính Chu giơ tay vạch một vòng tròn giữa không trung, âm thanh nghiêm túc nói.
- Đều đồn thổi là mười vạn lưu dân, con số này chưa chắc đúng, nhưng mấy vạn chắc cũng có được. Khúc Lý Phố của lão phu là nơi có hộ dân nhiều nhất trong các nơi tính hết tất cả nam nữ già trẻ cũng không đến ba ngàn, các vị ngồi ở đây hai ngàn cũng không đến.
Khúc Lý Phố cũng là do có chợ chiếm được lợi thế bằng không cũng không nhiều người như thế, Triệu Tiến cũng hiểu được đối phương tiếp theo muốn nói cái gì, nhưng hắn không có lên tiếng, chờ đợi đối phương mở miệng.
- Mấy vạn lưu tặc, bọn ta mấy ngàn, nếu như đơn độc ứng phó, sau khi giặc tới tất phải chết không có chỗ chôn. Châu nha, huyện nha tự mình không mang nổi vỏ ốc, quan quân chủ lực lại đi Bi Châu. Bọn ta chỉ có thể tự cứu lấy mình, chia rẽ tất yếu, hợp lại thì mạnh. Nếu như tráng niên đoàn luyện các nơi tụ cùng một chỗ, cũng có mấy ngàn, có lẽ còn đánh được với lưu tặc một trận.
Thái cử nhân nói đến chỗ này có chút thở dốc, phải dừng lại nang tách trà lên uống mấy ngụm.
Lúc này Triệu Tiến mở miệng nói.
- Sự tích Triệu Tự Doanh ta đấu với mã tặc, chiến với tăng binh các vị trước khi tới hẳn đều biết rõ rồi. Triệu Tự Doanh ta mỗi ngày cẩn thận huấn luyện trang bị đầy đủ. Hương dũng đoàn luyện các nơi không so sánh được. Lần này các vị tới, chắc là cầu Triệu mỗ cứu giúp, cũng muốn liên trang liên bảo. Triệu Mỗ nói có đúng hay không?
Chẳng ai ngờ được Triệu Tiến lại nói thẳng thừng như vậy, tuy nhiên lúc này cũng không phải lúc quanh co, Thái cử nhân đứng dậy, ôm quyền thở dài nói.
- Triệu công tử nói rất đúng. Đám lão phu đến đây, chính là xin Triệu công tử ra tay hộ vệ thôn làng Từ Châu.
Thái Chính Thu vừa đứng lên, những người khác cũng đều theo đó đứng lên, đều muốn quỳ xuống hành đại lễ, Triệu Tiến cũng theo đó đứng lên, đỡ lấy Thái cử nhân kia nói.
- Tất cả không cần đa lễ. Cho dù các vị không đến, tôi cũng phải đi tìm các vị bàn luận việc này. Chia rẽ chắc phải chết, hợp lại có đường sống. Triệu mỗ tán đồng.