Càng ngày càng nhiều người tràn vào vòm cổng thành, cổng thành được đóng lại lần nữa từng chút một, những lưu dân điên cuồng trước cửa kia dường như đang xoay người lại.
- Đặt then cổng lên! Đặt then cổng lên!
Người ở vòm cổng thành đều đang hô to, cổng thành khép lại, then cổng lại được hạ trên chốt cổng, rất đông người chảy nước mắt gào khóc. Ông trời phù hộ, vòm cổng thành này thủ được rồi.
Đầu thành lại có người hô lớn.
- Tránh hết ra! Lưới rơi xuống!
Một nhúm người dắt díu nhau lui về sau, lưới sắt vừa mới được nâng lên chậm rãi hạ xuống, Tất cả hét lên điên cuồng, đây cũng là thêm một tầng phòng ngự.
Đầu thành lại có âm thanh hô lớn truyền tới.
- Có viện quân! Có viện quân!
Lẽ nào Chu tham tướng dẫn quân trở về, trách sao những lưu dân kia không cách đột nhập vào.
- Là Triệu Tự Doanh! Là Triệu Tự Doanh chúng ta! Chỉ có Triệu Tự Doanh chúng ta mới có đội ngũ như vậy.
Đầu thành cũng có gia đinh Triệu Tự Doanh, mới vừa rồi đi lên đoạt lại bàn tời lưới sắt cổng thành, mấy gia đinh này đã hô như nát cổ họng, thanh âm run rẩy.
- Triệu Tự Doanh.
Có người lặp lại, tiếng hoan hô bùng lên càng lớn.
Vương Triệu Tĩnh ngơ ngác đứng tại chỗ, nghe tiếng hoan hô này, lặp lại nói.
- Triệu Tự Doanh, Triệu Tự Doanh.
Lặp đi lặp lại, Vương Triệu Tĩnh lệ rơi đầy mặt, cứ đau khóc lên như vậy. Vừa khóc vừa hô to.
- Triệu Tự Doanh đến rồi! Triệu Tự Doanh đến rồi!
Ngay thời khắc cổng thành bị đẩy mở, tình thế đầu thành cũng trở nên ác liệt hẳn lên, lưu dân bị người đằng sau bất chấp tất cả đùng đẩy nhau lên trên. Dựa vào thân thể chệch hướng binh lính đoàn luyện, yểm hộ người đằng sau đi lên. Tráng niên đằng sau cầm trong tay trường mâu đại đao, có khí lực cũng biết lợi dụng thời cơ, hơn nữa còn là quân lính đầy đủ sức lực. Quan binh trên đầu thành nguy cấp không kịp phòng ngự, lại bị bọn chúng lên được mười mấy người.
Đầu thành đã có ba mươi mấy lính tráng lưu dân, hơn nữa mặt sau còn có càng nhiều người tràn lên. Vương bả tổng dẫn binh lính ở một bên, Trần Vũ dẫn sai dịch ở bên kia, đều đang liều mạng xung phong chém giết.
- Lão Trần, ngươi còn có người nhà ở trong thành, ngươi đi trước. Lão tử liều mạng với bọn chúng.
Vương bả tổng quơ đại đao chém chết một tên, lại suýt bị một cây trường mâu đâm trúng, vội vàng lui về, y đã nhìn thấy hai tên mặc áo giáp sắt lên được thành.
Lưu tặc không ngờ còn có mưu chước đằng sau như vậy, đây còn đánh thế nào được. Lương bả tổng bên kia còn chưa chạy trở lại, đầu thành đã thủ không được nữa rồi, ủng thành bên kia cũng xảy ra đại loạn rồi, xem ra phải xong rồi.
Trần Vũ bên kia hổn hển hô lớn.
- Thối lắm! Có thể đi lão tử sớm đi rồi, đi như thế nào được, cùng xông lên liều mạng đi.
Ông cũng luyện võ, nhưng công vụ bận rộn công phu không sâu, hiện tại đã chống đỡ không nổi nữa, nhưng nhìn thế cục này xác thật là đi không được nữa.
Một binh lính bên cạnh Vương bả tổng đâm trúng kẻ địch, chưa kịp rút mâu ra đã bị lưu dân lên theo sau đó chém trúng, kêu thảm ngã xuống. Vương bả tổng tiến lên chém một đao tên lưu tặc kia, liếc nhìn ngoài thành, nhìn thấy người trùng trùng điệp điệp tràn tới bên này.
Vương bả tổng dùng đao bức lui kẻ địch trước mặt, hạ giọng nói.
- Các huynh đệ, chúng ta đành xin lỗi dân chúng Từ Châu. Rút thôi!
Bọn họ đóng quân ở Từ Châu, cũng không phải người dân vùng đất Từ Châu này, không có lòng quyết tâm bảo vệ quê ca đất tổ gì, lại không có bất kỳ cơ hội nào giành phần thắng. Mới vừa rồi Trần Vũ hò reo thì bọn họ cũng hò reo theo, nhưng bây giờ phải tính toán cho bản thân.
Cục diện trước mắt, ít nhất có thể theo cổng thành khác chạy ra ngoài, thậm chí có thể ở trong thành đợi cơ hội. Nhưng nhìn máu đọng thành vũng và xác người trên đầu tường thành, ai còn dám đánh nữa. Ngược lại đoàn luyện dân tráng và sai dịch đều là người đất Từ Châu, từng người một rống giận quát lên không lùi, nhưng như vậy chết càng nhiều hơn.
Một người dùng giọng điệu không thể tin nổi hô.
- Tổng gia, lưu tặc lui rồi! Lưu tặc lui rồi!
Vương bả tổng sững sờ, lại nhìn thấy mấy tên mặc áp giáp sắt vừa mới lên thành lại từ đầu thành nhảy trở ra, người trên sườn dốc cũng đang vội vàng tụt xuống.
Người trên đầu thành nhất thời sĩ khí đại chấn, một đám lưu tặc mới vừa rồi còn dũng khí ngất trời đều đang người sau tiếp bước người trước chạy trốn trối chết. Có người hoảng hốt không biết chạy lối nào, bỗng dưng nhảy khỏi đầu thành, ngã từ mấy trượng cao xuống chết tươi.
Thủ quân đầu thành mới vừa rồi còn úp mặt xuống tránh đi hoặc liều chết hoặc chạy trốn giữ mạng thời khắc này chỉ có thể hoan hô. Càng nhiều người ghé vào lỗ châu mai ở đầu thành dòm xuống phía dưới, muốn nhìn xem quân cứu viện từ trong tro bụi và biển người.
Có người thều thào nói.
- Chỉ sợ không phải tướng gia chúng ta. Nếu như ngài ấy trở về, hẳn phải dùng kỵ binh, cũng nên sớm đưa tin tức đến bên đây...
Ở một phía khác lại vang lên tiếng hô to vui mừng sung sướng của Trần Vũ.
- Là tiểu tử nhà ta, là tiểu tử của Triệu gia, bọn chúng đến cứu viện kịp rồi.
- Là Triệu Tự Doanh! Là Triệu Tự Doanh!
Đầu thành không biết ai đang hô to, mọi người theo đó hò reo.
- Triệu Tự Doanh đến rồi! Triệu Tự Doanh đến rồi!
Tiếng hò reo ở đây và trong ủng thành truyền ra vang vọng đan xen vào nhau.
Khi mới vừa tiến vào chiến trường, bất ngờ có một hơn một trăm kỵ binh và đại đội lưu dân chạy ra đón đánh, ngay cả nhịp tiếng trống cũng có chút thay đổi.
Tay cầm cờ và đánh trống đều ở đằng sau Triệu Tiến. Triệu Tiến đề cao giọng khẽ quát.
- Ngươi đánh cho thật tốt trống trận, cũng không cần ngươi ra trận chém giết, ngươi sợ con chim gì
Triệu Tiến không ngừng phát ra mệnh lệnh.
- Ổn định! Tiến lên! Tiến lên!
Mệnh lệnh của hắn được gia đinh bên cạnh gào thét lớn lặp lại.
Triệu Tiến lại hạ lệnh.
- Cung thủ chạy lên trước sẵn sàng bắn tên. Mau!
Bọn cung thủ trộn lẫn nhiều nơi lại ở giữa hai đội phía sau và bản đội Triệu Tự Doanh đều có chút lo lắng, nhìn thấy ba đội chỉnh tề ở đằng trước này, trong lòng của bọn họ ít nhiều cũng ổn định lại một chút. Từng người đều có phán đoán, trong cuộc chiến như thế này, bản thân chỉ cần nhanh nhẹn, linh hoạt chút, đã có thể tránh né đằng sau ba đội này, cho dù chạy trốn thụt mạng trên chiến trường, đằng sau cũng có người khác chống đỡ.
Trong lòng bình tĩnh lại thì có thể nghe hiệu lệnh tiến lên trước, nhìn bọn cung thủ sắp xếp hỗn loạn ở đằng trước, Triệu Tiến hô lớn.
- Các ngươi chỉ bắn một mũi tên thì xoay người quay trở lại, không được bắn nhiều. Sau khi bắn tên không được đâm vào trường mâu trận. Nghe hiệu lệnh của ta.
Nói nhiều như vậy, bọn gia đinh cũng không cách nào nhớ hết. Một mình Triệu Tiến hô khàn cả giọng cũng chẳng biết bao nhiêu người trong bọn cung thủ ở đằng trước nghe được.
Nhưng bọn kỵ binh chạy tới phía này cũng không xông thẳng tới, đứng từ một phía không bị che khuất, nhìn từ xa trận hình bên phía Triệu Tiến. Hơn ngàn người chỉnh tề thẳng tắp, mặt đằng trước binh giáp lẫm liệt, hơn nữa còn có thể thấy mặt sau cũng giống như thế, lại thêm mấy trăm kỵ binh đi theo đó nữa. Có ngốc mới xông thẳng vào.
Bọn kỵ binh tránh sang một bên, bọn lưu dân lại reo hò xung phong liều chết chạy tới. Trên khuôn mặt người chạy đầu tiên đều có nét điên loạn và cuồng nhiệt, cũng có mang theo nỗi hoảng sợ và tuyệt vọng. Bọn họ không còn lựa chọn gì khác, hoặc là cam lòng đi chết, hoặc là bị người đằng sau giết chết.
Triệu Tiến hét lớn.
- Bắn!
Bọn gia đinh đồng thanh hét lớn, hơn trăm cung thủ đã giương cung lắp tên từ trước đó, đồng loạt kéo căng cung bắn ra.
Hơn trăm mũi tên gào thét phóng về hướng bọn lưu dân ngoài mấy chục bước. Lưu dân không có bất kỳ vật che chắn nào ngay lập tức ngã lăn bổ nhào ra đất, người đằng sau gấp gáp không kịp ngừng lại thậm chí bị trượt té không ít, thế xông lên phía trước tức thì dừng lại.
Vẻ mặt của bọn cung thủ cũng rất chật vật, có người muốn lắp tên bắn lượt thứ hai, có người thì đang luống cuống tay chân chạy về phía sau. Cung thủ mấy chỗ liên bảo và Triệu Tự Doanh biết trước đã lách mình tránh đi. Phần lớn người đâm thẳng vào phương đội, có người nhìn thấy trường mâu vội vàng dừng cương ngựa lại, có người rõ ràng chạy không còn biết gì hết. Trong lòng nghĩ rằng là quân mình dù gì cũng không thể ngộ thương người phe mình, trường mâu phải tránh ra cho mình.
Khiến cho bọn họ không ngờ được là, trường mâu sừng sững chĩa về phía trước, không có chút nào muốn xê dịch tránh né. Bọn cung thủ chạy loạn chửi ầm lên, có kẻ khiến chân ngựa lảo đảo, làm thành một đám hỗn loạn trước phương đội.
Triệu Tiến quát lớn.
- Lần sau lại như vậy nữa, giết chết ngay.
Hắn dùng trường mâu trong tay đánh một cung thủ đầu váng mắt hoa trước mặt ngã lăn đầu ra đất, tức giận mí mắt dựng ngược.
Cũng may thế xông tới trước của lưu dân bị cung tiễn bắn ra dừng lại chốc lát, bằng không đây đã phải xảy ra đại loạn rồi, bọn cung thủ bỏ chạy sạch sẽ khỏi đằng trước trường mâu trận, bọn lưu dân đã lần nữa xông về phía trước.
Triệu Tiến rống to.
- Tiến lên! Giết chết kẻ địch! Tiến lên! Giết chết kẻ địch!
Tiếng trống đằng sau hắn tức thì trở nên dồn dập, tiếng kèn thê lương vang lên ba tiếng.
Bản đội Triệu Tự Doanh cùng lên tiếng quát lớn, cất bước tiến lên, hai đội trái phải cũng phát ra tiếng hò reo cao thấp không đều nhau, cất bước đuổi theo. Bọn nghĩa dũng và đoàn luyện ở đằng sau cũng từng người một theo đó quát to, bọn họ cũng muốn tiến lên làm tiên phong. Trong suy nghĩ của bọn họ, cái gọi là đại chiến, tử chiến, chẳng qua chỉ là giơ đao thương xung phong về phía trước, ai võ nghệ cao, khí lực lớn, thì có thể giành phần thắng.
Đội ngũ đằng sau lập tức có người hô to.
- Làm theo quy củ. Tiến lên! Chiếu theo lời Tiến gia nói. Tiến lên!
Người mấy chỗ liên bảo cũng đang hô to.
Có được lời trói buộc này, đoàn luyện nghĩa dũng rục rịch muốn nhúc nhích mới không có vọt tới trước, đành miễn cưỡng kiềm lại thế tới, nhưng cũng hỗn loạn thành một đám.
Đằng trước đã tiếp chiến, mười hàng đầu tiên bản đội Triệu Tự Doanh đều mặc giáp, trong tay cầm trường thương chín thước, mũi thương mài sáng như tuyết. Còn lưu dân xông tới sợ là ngay cả mộc côn năm thước trở lên cũng không lấy ra được. Tốt nhất cũng chỉ là cầm đao bổ củi nhặt được cướp được trên đường đi.
Cũng phải nói thêm nữa là gia đinh Triệu Tự Doanh mỗi ngày ăn no huấn luyện vất vả tinh lực đầy đủ. Còn những lưu dân chết đói này từ sáng sớm thức dậy chỉ uống được bát cháo loãng, đến bây giờ còn chưa có ăn cái gì cả, đã đói chột dạ, toàn dựa vào một cỗ cuồng nhiệt hư ảo chống đỡ. Nhìn sườn dốc đã sát đầu tường, ảo tưởng xông vào trong thành Từ Châu hưởng phúc, chống đỡ bọn họ chưa ngã mà thôi.
Nhưng chỉ dựa vào cuồng nhiệt thế này, bọn họ không ngờ lại cũng dám xông tới trước bản đội Triệu Tự Doanh. Còn gia đinh Triệu Tự Doanh cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng điên cuồng như vậy, thật cũng hoảng loạn không bình tĩnh như trước.
Một gã lưu dân cảm thấy giữa các cây trường mâu trước mặt có khoảng trống đủ mình có thể theo khoảng giữa đó xông vào, giết chết binh lính cầm trường mâu. Gã reo hò né tránh, cũng xác thực tránh khỏi hai cây trường mâu đâm trúng, vọt vào giữa khoảng trống bên trong. Nhưng sau đó trường mâu hàng thứ hai đâm tới, gã gần như trở thành người chẳng còn mặc gì, trường mâu sắc bén không chút mảy may lưu tình đâm xuyên qua gã, sau đó rút về.
Từng tên lưu dân điên cuồng gào thét vọt tới, sau đó từng tên bị chết dưới trường mâu. Cứ đụng đâm như vậy, trong giết chóc và tử vong, bản đội Triệu Tự Doanh bình tĩnh trở lại, vững bước tiến lên.
Trên chiến trường, chỗ trận hình tấn công trước nhất sẽ đón đánh kẻ địch xông tới trước nhất, đội ngũ cũng chiếu theo đó đi tấn công chỗ xông ra tấn công của đối phương. Đối với lưu dân điều này gần như chỉ dựa vào suy nghĩ của mình mà làm, phần nhiều bị người đằng sau ép buộc như nắm cát rời, chẳng theo ý mình đều tràn về phía bản đội Triệu Tự Doanh.