Vương Triệu Tĩnh ở trên ngựa giẫm bàn đạp đứng lên nhìn, gật đầu thật mạnh, sau đó lớn tiếng hét vang.
- Triệu Tự Doanh xếp thành đội, còn lại, ném toàn bộ đồ vật trong tay các ngươi sang đó.
Trong tiếng thét ra lệnh sáu mươi gia đinh Triệu Tự Doanh đã xếp thành đội ngũ, mà những bọn lưu manh đường phố điều động tới tức giận mắng quăng ném dao búa trong tay vào trong vòm cổng thành.
Khoảng trống bên trong vòm cổng thành nhỏ hẹp, đồ vật ném sang đây muốn tránh cũng không tránh được, đao búa tức thì có thể làm bị thương người. Những binh lính và hán tử vốn đã chiếm được lợi thế không kịp phòng bị, ngay lập tức bị ném trúng đầu rơi máu chảy, có hai tên trở thành quỷ xui xẻo bị búa bổ vào mặt, tức thì xong đời.
Thừa thời cơ hỗn loạn này, gia đinh Triệu Tự Doanh xếp thành đội ngũ hoàn chỉnh đồng thanh hò hét, nâng ngang trường mâu xông tới. Đám người loạn binh hoảng loạn thành một đám bên trong không kịp phản công, ngay lập tức bị đâm xuyên một lớp. Người còn lại cũng bị đẩy lui về sau. Lúc này hai mươi mấy người đã chui vào cổng thành trong đã mở ra chạy đi, phóng như điên về hướng cổng thành ngoài.
Lúc này, cung thủ ở mã diện hai bên sườn dốc đã bắn sạch mũi tên trong tay, người nào người nấy đều mệt mỏi bả vai đau nhức. Trên sườn dốc, đại đội lưu dân vừa mới bị áp chế lại lần nữa tăng tốc nhanh hơn.
Có lưu dân đã bị đằng sau bức ép gần như điên cuồng, vọt tới lỗ châu mai bất chấp tất cả nhào vào, trên người bị đâm chém trúng bao nhiêu cũng mặc kệ, cứ như vậy ôm binh lính trước mặt, bất chấp tính mạng cố sức phá ra khoảng trống, người đằng sau ngược lại có thể đứng vững chân trên đầu thành. Mặc dù vừa mới đứng vững đã bị bọn binh lính đoàn luyện đâm chết, nhưng người đằng sau có thể theo kịp, đã có mười mấy người lưu dân có thể trụ vững trên đầu thành, hơn nữa khuynh hướng này còn đang không ngừng mở rộng.
Vương bả tổng trên đao và trên người đã toàn là máu tươi quát lên.
- Đi tìm lão Lương, bảo hắn lại đây cứu viện. Mau!
Binh lính đoàn luyện đứng ở đằng trước, hơi có khoảng trống y liền quơ đại đao lấp vào.
Trên người Trần Vũ bên cạnh và mấy sai dịch còn chiến đấu được cũng dính đầy máu, cục thế hiện giờ, có thể lên đều lên hết cả rồi, sắc mặt mỗi người đều vô cùng khó coi. Mắt thấy thế công thành Từ Châu điên cuồng như vậy, không kiểm soát được nữa rồi, Từ Châu sắp xong rồi!
Hiện tại đã không còn người nào cố đi nhìn dưới thành, người các nơi có thể đến cứu viện đều đang tràn tới bên này, không ai chú ý tới lưu dân ngoài cổng thành phía tây đang chôn lấp sông đào bao quanh thành, không hề bị ngăn trở, không hề bị phản công. Sông đào trước cổng thành bị lấp đầy từng chút từng chút, càng ngày càng nhiều tráng niên tập trung đến bên này. Bọn chúng không giống với người trên thành điên cuồng bên kia. Người phía này phần đông đều cầm binh khí đao thương trong tay, ăn mặc rách nát nhưng không gầy yếu, từng người đều nhìn chằm chằm cổng Uy Viễn Môn đằng sau cầu treo phía tây Từ Châu.
- Các huynh đệ ngoài thành, cổng thành này sắp mở rồi.
Bên trong truyền đến tiếng hô to, bọn lưu dân đã chen lấn đến bên cổng nghe rõ ràng, tức thì bùng ra tiếng hoan hô cực lớn.
Khi Vương Triệu Tĩnh được sắp xếp đến bên phía cổng bắc, đội ngũ Triệu Tiến đang mang theo cách Từ Châu còn khoảng chừng nửa canh giờ.
Công thành thủ thành đều phải tử chiến đẫm máu, không ai chú ý tới thì giờ trôi cực nhanh, không ai chú ý tới cuộc chém giết đã từ rạng sáng đến xế chiều. Nhưng đội ngũ Triệu Tiến suất lĩnh lại có thể cảm giác được rất rõ ràng, bọn họ chính là lặn lội đường xa tới.
Suốt đường tiến quân, Triệu Tiến vẫn luôn tính toán, lúc mặt trời qua chính ngọ nửa canh giờ, tất cả nghỉ ngơi ăn cơm trưa.
Từ Hà Gia Trang xuất phát đến hiện giờ, ven đường không ngừng có người chạy tới đầu nhập, hiện tại tổng số người đã gần đến bốn ngàn, người cưỡi ngựa gần bốn trăm, nhìn từ xa cũng có thanh thế khổng lồ. Người tới đều bị vũ khí trang bị và đội ngũ chỉnh tề của Triệu Tự Doanh làm cho rúng động, ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp, đây cũng bớt đi rất nhiều phiền toái.
Khi ăn cơm trưa, lương thực, thức ăn và nước uống Triệu Tự Doanh mang theo xách ra hết không để lại gì. Tuy nhiên dùng cho tất cả ăn cũng vừa đủ, bởi vì thôn trang ven đường hễ là không có người chạy nạn đều đưa lương thực tới khao quân. Mỗi nhà cũng có mang theo không thiếu thứ gì.
Một đội cuối cùng tìm đến đầu nhập khiến Triệu Tiến rất bất ngờ, không ngờ là Vưu Chấn Vinh tiểu thổ hào trong Văn Hương Giáo. Theo suy đoán của Triệu Tiến, Vưu Chấn Vinh này hẳn là chủ lực của phản loạn, tin tức của Trịnh Toàn cũng không hề nhắc qua người này, vốn tưởng rằng kế tiếp sẽ phải gặp nhau trên chiến trường.
- Tiến gia, bọn tạp chủng này bị điên rồi, tiểu nhân thắp hương là để làm lợi cho nhà mình, thật không ngờ nhà nát đầu mất.
Vưu Chấn Vinh nói cũng rất thành thật, y vốn là kẻ giàu có đất này, gia sản cả nhà đều ở Từ Châu, sao có thể lăn lộn điên cuồng như vậy.
Vưu Chấn Vinh đã mang đến năm mươi mấy người, đều là thân tộc của Vưu gia, binh khí gì cũng đầy đủ hết. Tuy nhiên Triệu Tiến không thể nào yên tâm với y, cố ý sắp xếp đi cuối đội ngũ, hơn nữa kỵ binh vây xung quanh bọn chúng. Vừa có dấu hiệu không ổn, lập tức có thể bóp chết.
Sau khi cơm nước xong, từng người tự xếp thành đội, Triệu Tiến lại gọi đầu mục các nơi lại, tất cả vây quanh bên cạnh một chiếc xe ngựa. Triệu Tiến đứng trên xe ngựa, dùng mấy cây binh khí tạm thời làm thành cái giá, treo bên trên một tấm da gói đồ lớn cỡ chừng ba thước. Trên mảnh da dùng than vẽ ba khung vuông nhỏ, thoạt nhìn là chữ "phẩm".
Trước tiên Triệu Tiến nói một câu khách khí.
- Các vị trượng nghĩa tương trợ, Triệu mỗ vô cùng cảm kích.
Bên dưới đáp lại ầm ầm, từng người đứng lên trả lễ.
- Tất cả theo Triệu mỗ cùng đi cứu Từ Châu, đều mong muốn chính là cứu được Từ Châu, không để cho gia đình mình dính líu vào. Vậy tất cả phải chiếu theo sắp xếp của Triệu Mỗ.
Triệu Tiến nói rất thẳng thắn. Tuy nói danh tiếng Triệu Tiến vang dội, nhưng dù sao chưa quá hai mươi. Thời thế này coi trọng tuổi tác thứ bậc lớn nhỏ, nếu như đặt vào lúc bình thường, hắn nói mình làm chủ hết mọi việc, bên dưới khẳng định không phục.
Tuy nhiên mọi người đều cùng nhau đi sang đây, thuộc hạ nhà mình đi không đến một canh giờ đã than khổ kêu mệt, đội ngũ lại càng lỏng lẻo không ra cái dạng gì. Mà mấy đội Triệu Tự Doanh kia nghe nói là đi từ sáng sớm tới bây giờ, đội hình vẫn còn ngay ngắn, ngay cả mã đội hơn trăm người cưỡi ngựa cũng đâu ra đấy, chớ đừng nói chi là trang bị. Trường thương, đại đao, còn có thể nhìn thấy khôi giáp trọn bộ, quân dung như vậy, nề nếp như thế, ai dám không phục, chỉ có thể tâm phục khẩu phục nghe theo.
Thấy mọi người gật đầu, Triệu Tiến lại nói.
- Khi tới chiến trường, Triệu Tự Doanh ta làm tiên phong, các vị đi theo ở đằng sau, tất cả nhìn thấy ba khung vuông trống này hay không. Tất cả dẫn người chém giết, chỉ có thể ở đằng sau và trái phải khung vuông này. Nếu như che ở đằng trước ba khung vuông này, đừng trách sao trường mâu vô tình, mọi người hiểu không?
Bên dưới đầu tiên là yên lặng, ngay sau đó có người lớn tiếng nói.
- Tiến gia trượng nghĩa, tại hạ dẫn người đến đều là kẻ đi liều mạng, không lý nào để cho Tiến gia làm tiên phong. Tiến gia, bọn tiểu nhân không sợ chết, ngài sắp xếp thì được rồi.
Người theo đó phụ họa xem ra thật không ít, tất cả mọi người có chút kích động. Rất sợ chết mặc dù là bản tính của con người, nhưng kẻ dám đi theo Triệu Tiến đi cứu viện dưới thành, hoặc ít hoặc nhiều đều có tỉnh táo, nói là huyết tính cũng tốt, nói là lỗ mãng cũng tốt, vào lúc này, tất cả sao không sợ chết.
Triệu Tiến nhếch miệng mỉm cười thoáng chốc, xua tay nói.
- Không phải không để cho mọi người liều mạng, chỉ là phải dựa theo phép tắc của ta đi liều mạng. Chỉ có như vậy chúng ta mới có phần thắng. Phép tắc này các vị nhớ kỹ tránh cho đến lúc đó oán giận Triệu mỗ lòng dạ độc ác. Xin các vị gọi người có thể cưỡi ngựa bắn tên trong tay của mình sang đây, ta có điều dặn dò. Nói trước, Triệu mỗ sẽ không bạc đãi mọi người.
Nói đến nước này, ai có có lời nào khác, Triệu Tự Doanh xông lên trước nhất, để cho tất cả đi theo chiếm chỗ lợi thế. Đây chính là chiến trường chém giết sinh tử, thái độ này của đối phương khiến tất cả chịu phục không dám nói thêm điều gì, theo đó đều liên thủ sắp xếp vô cùng biết điều.
Triệu Tiến nói với bọn cung thủ chạy tới.
- Các vị nhìn thấy ba khung vuông trống này không, đây là ba đội của Triệu Tự Doanh, đến lúc đó các ngươi ở trước ba đội này bắn tên. Kẻ thù kéo tới thì chạy vòng quanh ba đội này né tránh, tự có Triệu Tự Doanh ta đến ngăn cản, chém giết không cần các ngươi chém giết, chỉ cần các người bắn tên thì được rồi.
- Các vị, từ bây giờ dẫn theo ngựa đi lên trước, các ngươi phải giảm bớt sức ngựa, tránh để cho việc chậm trễ, hết thảy tới nghe theo hiệu lệnh của Đổng Băng Phong.
Mọi người tiếp tục đi tới trước, đội lão binh Triệu Tự Doanh suốt đường lên ngựa một canh giờ đi bộ nửa canh giờ, duy trì sức lực của mình, cũng duy trì sức ngựa. Sau khi ăn cơm xong, đám người Triệu Tiến đều cưỡi ngựa đi trước, bọn họ cũng phải giữ gìn sức lực của mình.
Cách chiến trường khoảng chừng hơn nửa canh giờ, rất xa đã có thể nhìn thấy bụi đất bốc lên ngút trời, thậm chí ngay cả tiếng hô chém giết và tru tréo cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Đại đội dừng lại lần nữa, Triệu Tự Doanh bắt đầu mặc khôi giáp lên. Triệu Tiến và các huynh đệ còn có phần lớn lão gia đinh đều bắt đầu mặc giáp.
Cảnh tượng này lần nữa làm xung quanh rung động lặng ngắt như tờ, nhìn khôi giáp của Triệu Tự Doanh, tỏa tử giáp lấp lánh dưới ánh mặt trời, có người lẩm bẩm nói.
- Đây đúng thật là toàn thân là sắt.
Sau khi mặc khôi giáp lên, người mặc giáp lần nữa lên ngựa, đây cũng là giữ gìn sức lực, đợi đến lúc nhìn thấy kẻ địch đội hình cũng đã tới kịp.
Triệu Tiến và các huynh đệ giúp nhau mặc áo giáp vào, đang muốn đội mũ giáp vào, Thạch Mãn Cường lại bảo mọi người chờ chút. Y rất nhanh nhảy từ trên xe ra một mũ giáp hình dạng rất khác thường. Trên mũ giáp này có một cái sừng nhọn dài ba tấc, xung quanh còn có khắc hình vằn hổ, những chỗ khác cũng không khác biệt lắm. Thạch Mãn Cường đưa mũ giáp này cho Triệu Tiến cười nói.
- Đại ca! Cha ta cố ý làm đấy, nói đây là mũ làm từ răng nanh hổ gọi là Hổ Nha Khôi, để cho Nguyên soái đại tướng quân đội đấy, có thể trừ tà.
Triệu Tiến vừa đón lấy mũ, vừa cười nói.
- Trên tay chúng ta nhiều mạng người như vậy, tà đã sớm tránh khỏi chúng ta rồi.
Bên này vừa mới đội mũ lên, bên kia lại có người quay lại. Người đó là thám tử phái đến thành Từ Châu bên kia, sau khi y trở lại con ngựa ngay lập tức sùi bọt mép co giật trên mặt đất. Người hơi chút hiểu tính ngựa đều biết rõ, con ngựa này mệt hết hơi hết sức rồi, đã không còn sống nổi.
Kỵ binh kia thở hổn hển nói.
- Tiến gia, lưu tặc đã sắp lên thành rồi. Lúc này giống như điên rồi, vốn tiểu nhân muốn từ phía đông chạy ra, không ngờ được rất đông kỵ binh của bọn chúng đang trấn giữ phía đông. Bị đuổi chạy đến đây, chỗ khác vẫn còn tốt.
Lưu tặc sở dĩ phong tỏa đường phía đông, là vì đại đội Chu tham tướng sẽ quay về từ phía đông, người báo tin cũng phải đi từ phía đông, chỗ khác bọn chúng căn bản không để ý tới.
Triệu Tiến gật đầu, nhìn xung quanh, lại xoay người nắm lấy mảnh da từ trên xe ngựa xuống, chính là mảnh da mới vừa rồi vạch vẽ làm dấu hiệu cho mọi người, hắn cầm mảnh da đi đến trước mặt con ngựa sắp chết, lấy ra đoản đao bên hông cắt cổ ngựa.
Có người hạ giọng nói.
- Cũng tốt, để cho súc sinh này chết tử tế.