Từ Hồng Cử tiện tay cầm qua một hồ lô, nhổ nút lọ uống vài ngụm, lau miệng nói.
- Đại ca có mấy lời chưa nói, tuy nhiên ta cũng hiểu được. Đừng nhìn Mộc gia còn ở phủ Đông Xương, nhưng cái gốc bọn chúng thì ở Từ Châu. Chỉ cần tên bỏ đi Triệu Tiến kia ở đây, người Mộc gia bọn chúng trở về đã có thể kiêu ngạo. Mộc gia cũng có người muốn làm Giáo chủ, không đánh nát cục thế của bọn chúng, vị trí của đại ca ta sẽ không vững chắc. Mộc gia chúng là kẻ xuất thân hầu hạ lão Giáo chủ, Từ gia chúng ta chỉ là kẻ thắp hương hèn kém.
Nói tới đây, Hạ Trọng Tiến bên cạnh ho khan nói.
- Nhị gia, có mấy lời trong lòng hiểu là được rồi, nếu chẳng may đến bên tai Chúa thượng, chung quy cũng không có lợi.
Từ Hồng Cử gật đầu, đưa hồ lô trong tay cho Hạ Trọng Tiến, nhìn chăm chú hướng thành trì nói.
- Bên trong thành chắc phải động thủ rồi hả?
- Lão Ngũ lần này đi phát tín hiệu, người trong thành cũng phải nhanh chóng theo đó bắt đầu. Nhị gia, thủ hạ đi bên kia chờ đợi, bên này nhị gia cũng phải cẩn thận. Đám người kia của Khổng Gia Trang không phải kẻ có lòng tốt gì.
Hạ Trọng Tiến ôm quyền đi về hướng nam, Từ Hồng Cử mỉm cười gật đầu nói.
- Ta cũng là kẻ xuất thân từ trong chém giết, cũng chưa biết ai sợ ai, ngươi an tâm làm việc của ngươi đi.
Hạ Trọng Tiến gật đầu, có mười mấy người vây quanh đi về hướng khác, đi ra được mấy chục bước, Từ Hồng Cử quát to.
- Lão Hạ, cái tên Triệu Tiến gì kia có thể dẫn người đến cứu Từ Châu hay không?
- Y sao dám có lá gam này, đừng nói y, cảnh tượng lớn như vậy, ngay cả quan binh cũng tụ tập đầy đủ mới có thể lại đây. Nhị gia yên tâm.
Từ Hồng Cử cười ha hả.
- Ta không sợ y đến, ta chỉ sợ y không đến. Thu dọn tiểu tử này, có lẽ Mộc lão nhị còn phải nhớ ân tình của ta.
Đầu thành phía tây Từ Châu, chỗ Vương bả tổng và Lương bả tổng đóng quân, Trần Vũ và Triệu Chấn Đường của nha môn, Cao Hoành Nguyên của đoàn luyện cũng đều ở nơi này. Đến bây giờ ai cũng có thể nhìn ra được hướng tấn công chủ yếu của lưu tặc chính là phía tây. Tất cả người bên trong thành Từ Châu đã tập trung hết lại bên này.
Cao Hoành Nguyên buồn bực nói.
- Lưu tặc đúng là điên rồi sao?
Vương bả tổng nói chuyện rất khách khí.
- Đừng để ý chuyện điên hay không, Cao đại quan nhân, ngài trước đi nơi phủ đệ tướng gia bên kia, dẫn người bảo vệ tốt cho thiếu gia và mẹ của tướng quân. Nếu như thật có gì không tốt, dẫn theo đi về hướng cổng đông. Ngài đi trước, nơi này không cần ngài quan tâm.
Nhưng ý nghĩa trong lời nói tất cả đều có thể nghe rõ, Cao Hoành Nguyên kia thở dài ôm quyền nói.
- Ta đây phải đi rồi, điều các vị làm cho, tôi sẽ nói với tỷ phu của ta.
Sau khi nói xong, Cao Hoành Nguyên bước nhanh xuống đầu thành, không ai để ý đi theo tiễn, Lương bả tổng cau mày nói.
- Lão Trần, ngươi để lại ít sai nhân ở trong thành, ta lo lắng trong thành sẽ có bọn gây loạn. Đến lúc đó trong ngoài đều xảy ra chuyện, chúng ta chẳng chăm lo được. Hiện tại cục diện này ngươi cũng nhìn thấy, người của hai bả tổng chúng ta chuẩn bị đều tập trung hết phía tây, ngươi dẫn đoàn luyện trông coi ba nơi khác, hiện tại chúng ta trông coi hết nổi rồi.
- Trong đám lưu tặc này có người hiểu biết. Con mẹ nó, chọn phương vị này tránh được hết mã diện và ủng thành.
Trần Vũ và Triệu Trấn Đường cũng gật đầu vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Chính ngay lúc này, nghe có người hét lớn.
- Cẩn thận củi lửa.
- Mấy người các ngươi phải không ngừng xách nước đi lên.
Quay đầu nhìn sáng, nhận ra là Vương Triệu Tĩnh mặc giáp mềm, đang chỉ huy bọn dân tráng vận chuyển đồ vật lên xuống.
Vương Triệu Tĩnh đi lên thi lễ, mở miệng nói.
- Các vị thúc bá, tiểu điệt cảm thấy lượng dầu sôi không nhiều, hẳn phải dùng lúc khẩn yếu. Lúc bình thường dùng nước sôi đã có thể đả thương kẻ địch.
Triệu Chấn Đường lắc đầu nói.
- Cậu năm nay phải thi cử nhân rồi, sang đây dính nhiều máu tanh như vậy làm cái gì. Về nhà giữ gìn cho tốt, nơi này không cần cậu.
Vương Triệu Tĩnh xúc động trả lời.
- Triệu thúc, nhiều một người thêm một phần sức, nếu như Triệu huynh ở trong thành, cũng sẽ làm như vậy.
Vương bả tổng bên cạnh giọng khàn khàn nói một câu.
- Cậu thật là khác thường, một mầm giống đọc sách không ngờ hiếu võ, còn không phải đến thêm loạn.
Trên mặt ngược lại có nét cười.
Lương bả tổng kia mở miệng nói.
- Nếu như cậu muốn trợ giúp, phải đi bên phía cổng bắc, mấy người chúng ta đều đang ở nơi này, mấy nơi khác ngược lại không người để ý tới. Cậu đi xem xét đi.
Vương Triệu Tĩnh khom người hiểu ý, quay đầu sải bước đi nhanh, chờ y xuống khỏi đầu thành, Trần Vũ mở miệng nói.
- Huynh chớ cảm thấy cậu ta giúp không được việc gì. Bọn nó luyện ra được những tiểu tử kia, cộng thêm mấy gã biết đánh nhau trong đám lưu manh trong thành, chưa chắc kém hơn binh lính các huynh. Tuy nhiên đi nơi khác cũng tốt, cậu ta không xảy ra việc gì là tốt nhất.
Lương bả tổng mở miệng nói.
- Cha cậu ta chính là Ngự sử ở kinh sư, Tri châu và tướng gia chúng tôi cũng chỉ bằng cái đuôi của cha cậu ta. Tiểu tử này chẳng may có chuyện gì. Làm sao ăn nói được đây.
Vương bả tổng theo đó nói tiếp.
- Tuy nhiên tiểu tử này không quá đáng ghét, không có hủ lậu như bọn người đọc sách kia, đến lúc...
Chưa có nói xong, tiếng ồn ào ngoài thành lại vang lên. Làn sóng người vừa mới lui về sau một chút lại vọt tới phía trước, đợt công kích thứ hai bắt đầu rồi, trên thành rít gào, bụi đất che trời.
Mùa hạ năm thứ bốn mươi bốn Vạn Lịch, dưới chân thành Từ Châu, người chết và giết chóc khắp cả mặt đất, giống như địa ngục.
Trong trạch viện Vương gia chỉ còn một chỗ duy nhất tôi tớ ở lại chăm sóc cho Hà Thúy Hoa và Triệu gia. Nói là tôi tớ, kỳ thật chính là vợ chồng Triệu Tam, còn có đôi huynh muội họ Mạnh được Triệu Tiến thu nhận kia. Trên dưới Vương gia đều biết rằng đây là khách quý, hầu hạ vô cùng ân cần.
Trừ nơi đó ra, mười gia đinh Triệu Tự Doanh ở bên cạnh thủ vệ Triệu gia như thường lệ, Vương Triệu Tĩnh còn sắp xếp năm tên thạo việc hỗ trợ bảo vệ nhà mình. Vây xung quanh ngoài cùng còn có ba mươi tên lưu manh điều động từ bên phía Trần Nhị Cẩu, Sát Trư Lý trông giữ. An nguy mẫu thân của Triệu Tiến đúng thật là đại sự bậc nhất, Vương Triệu Tĩnh còn cố ý để lại hai người biết cưỡi ngựa, vừa có chuyện xảy ra phải đi cầu xin cứu viện.
Bọn lưu manh vây bên ngoài đều đang nói chuyện phiếm.
- Chậc chậc! Chàng công tử này nhìn phú quý, giết người một chút cũng không nương tay. Mấy người thừa lúc cháy nhà đi hôi của đều bị cậu ta làm thịt luôn ngoài đường.
Hiện giờ trên đường phố đã không nhìn thấy người nào nữa, tiếng loạn xị bát nháo bên ngoài thành bên trong thành loáng thoáng cũng có thể nghe thấy. Khiến cho trong lòng bọn họ lo lắng nôn nóng, lại không thể đi nơi khác, chỉ có thể nói chuyện phiếm thôi.
- Đó cũng là những võ nghệ mấy năm cùng nhau luyện với Tiến gia, bản lãnh có thể kém được sao? Ngươi không thấy mã khoái nha môn sang đây, còn cười thích thú khen ngợi.
- Trần Nhị Cẩu và sát Trư Lý khẳng định là có suy nghĩ cho riêng mình, nhìn thấy người chết đều trợn tròn mắt.
Xem ra bọn chúng đối với mấy đầu mục này không có tôn kính gì.
Hai người kia đang vui vẻ nói chuyện, nghe sau lưng tiếng bước chân vang lên, quay đầu lại xem là một tôi tớ Vương gia xách theo giỏ đựng thức ăn đi sang, đến trước mặt mở giỏ thức ăn ra. Bên trong không ngờ là bánh bao nhân thịt, ngửi mùi tám chín phần là thịt heo hành tây.
Tôi tới kia rất là khách khí.
- Nhị vị khổ cực, quản sự trong nhà sai tiểu nhân đưa cơm lại đây.
Hai gã lưu manh đã liên tục nuốt mấy ngụm nước miếng, bánh bao nhân thịt, bọn họ một tháng cũng ăn không được mấy lần, hôm nay lại được thưởng thức rồi.
Cả hai cũng không ngại bỏng, chụp lấy bánh bao gặm lấy gặm để, dầu mỡ theo khóe miệng chảy xuống, tôi tớ kia đưa đến bên này hẳn là đã hết, đứng ở tại chỗ nói.
- Mấy vạn lưu tặc bên ngoài, Từ Châu này của chúng ta không biết có thể thủ được hay không.
Một lưu manh ăn nhồm nhoàm hết một cái bánh, sau đó lại bốc lên cái khác, không thèm suy nghĩ nói luôn.
- Sợ cái gì, năm đó giặc Bạch Y khi qua Từ Châu cũng không đánh hạ được, phải cưỡi ngựa chạy giữ mạng. Những tên đói khát còn nửa cái mạng bên ngoài có thể làm cái gì.
Giặc Bạch Y còn được gọi là Thần binh Bạch Y mấy năm về trước, là bọn mã hộ nuôi giữ ngựa tạo phản, những kẻ này xuôi nam ngược bắc, cũng từng đi ngang qua Từ Châu, vây công nhiều ngày nhưng không đánh hạ được.
Không ít tôi tớ Vương gia là từ kinh sư bên kia đi theo về đây, cũng không hiểu hết nhưng điển cố này, chỉ là ở nơi đó gật đầu.
- Sao lại thế này?
Một tên lưu manh kêu một tiếng, ba người bên này đều có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, còn có âm thanh buồn bực quát to.
- Đứng lại.
Hai tên lưu manh vứt ngay bánh bao trong tay, cùng lúc lấy ra binh khí của mình, không gì khác chỉ là đoản đao búa lớn, nhìn con đường trước mặt có một người trung niên chạy như điên sang đây. Mười mấy hán tử chạy theo đằng sau, chỉ cần biết phân biệt đã có thể nhìn ra người trung niên kia bị người đằng sau đuổi theo.
Người trung niên chạy ở đằng trước kia hô xé ruột xé gan.
- Cứu mạng! Cứu mạng! Ta từng hầu hạ Tiến gia.
Mười mấy người đuổi theo y cũng rút binh khí từ trong ngực ra.
Hai tên lưu manh vốn muốn tránh ra, nghe thấy xưng hô "Tiến gia" lập tức dừng lại. Một lưu manh cao giọng hô lớn.
- Các huynh đệ! Bên này có người muốn xông vào, nhiều người ngăn không được, tất cả mau đến giúp đỡ.
Một người khác tức giận quát.
- Địa bàn của Tiến gia và Vương công tử, các ngươi không biết sống chết sao?
Ở trong thành Từ Châu này, báo ra tên của Triệu Tiến cũng đủ để dọa lùi rất nhiều người. Nhưng mười mấy hán tử đuổi theo tới đây nhìn lẫn nhau, không ngờ cầm vũ khí tiếp tục đi lên đằng trước, nhìn dáng vẻ đằng đằng sát khí của bọn chúng đã biết là không ổn.
Đúng lúc này, đằng sau hai gã lưu manh có người dũng mãnh tiến ra, cũng khí thế hùng hổ như thế.
- Nơi này cũng dám xông vào, không muốn sống nữa chăng?