Các đội đợi mệnh ầm ầm đáp ứng. Chẳng bao lâu, bãi đất trống phía đông lửa trại được đốt lên, trái phải mỗi bên một hàng, mỗi ba mươi bước là một đống lửa trại. Thanh niên trai tráng ở các hộ nông dân trong Hà Gia Trang cũng được gọi ra mấy chục người. Nhiệm vụ của bọn họ là giữ cho đống lửa cháy, liên tục thêm củi. Những nam đinh trang dân này từng người một đều rất căng thẳng, còn tưởng rằng sẽ xảy ra đại chiến gì.
Tầm nhìn dần dần trở nên sáng ngời, Như Huệ yên lặng nhìn một lúc, lại mở miệng nói.
- Đông chủ, thuộc hạ không hiểu binh pháp võ nghệ, cũng không biết nói có đúng không. Ta nhìn Đông chủ hạ lệnh, không có sai khiến người nào làm cái gì. Người phía dưới đều là nhận lệnh dựa vào ăn ý và tự giác. Nhưng Đông chủ có nghĩ qua không, thật sự tới thời điểm mấu chốt, như vậy rất dễ sinh loạn.
Triệu Tiến gật đầu. Hắn hiện tại lúc ra lệnh rất ít sai khiến cụ thể từng người. Thường thường là các đội tự bàn bạc với nhau, hoặc là mấy người bọn Trần Thăng điều chỉnh. Bình thường thì còn được, thật sự đến lúc cấp bách, lúc đó chỉ sai một bước là có khả năng gây ra đại họa. Mệnh lệnh truyền xuống như vậy chắc chắn không phù hợp.
- Thuộc hạ từng xem qua Như Nan thao luyện tăng binh. Bản thân y có một đội cận vệ, đội cận vệ này chính là lính truyền lệnh của y. Đây cũng là lệ thường trong quân, Đông chủ tội gì không thử một chút?
Như Huệ nói rất khách khí.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, trả lời một câu khẳng định.
- Triệu Tự Doanh mới thành lập, những chỗ cần phải cải tiến rất nhiều. Câu này của ngươi rất đúng.
Câu trả lời của Triệu Tiến khiến Như Huệ rất bất ngờ. Biên chế binh pháp là đại sự, dính dáng tới nhiều mặt. Bản thân mình là một nhân vật mới gia nhập đưa ra ý kiến. Cho dù ý kiến này đúng cũng không thể dễ dàng tiếp thu. Không ngờ là Triệu Tiến lại dứt khoát như vậy tiếp nhận.
Như Huệ nhìn chằm chằm Triệu Tiến. Dưới ánh lửa soi rọi, ánh mắt của Triệu Tiến rất điềm tĩnh, tự nhiên. Như Huệ trong lòng chợt nghĩ tới, đây chính là cái gọi là rộng lượng. Gã không tiếp tục nói gì nữa.
Trong phạm vi ánh lửa soi rọi, đã có thể nhìn thấy xe ngựa xuất hiện. Các đội gia đinh đều đã sẵn sàng. Triệu Tiến cũng từ trên ghế dài đứng dậy tiến về phía trước. Như Huệ vội vàng đi theo, Triệu Tiến vừa đi vừa nó.:
- Đã là người một nhà, vậy thì phải biết gì nói nấy. Huynh đệ bọn ta mấy người dẫu sao vẫn còn trẻ, có rất nhiều sơ suất, cũng có rất nhiều thứ không nghĩ ra. Ngươi nhìn thấy cái gì, thì nói cái đấy, không phải sợ đắc tội người khác.
Như Huệ cười hỏi.
- Đông chủ, ngài thật sự chưa đầy hai mươi?
Triệu Tiến cũng là cười, nhưng không tiếp lời này. Hai người cùng nhau đi về phía trước, một chiếc xe bò đã bị bắt dừng lại, mở tấm vải bố đậy hàng, có thể thấy trên xe chất những bao túi. Gia đinh của Triệu Tự Doanh thuận theo những khe hở trên đống hàng mà đâm chọc vào bên trong, chọc đến một nửa dường như dừng lại. Gia đinh động thủ lớn tiếng hô lên.
- Bên trong có vật cứng.
Hô lên câu này, lập tức một nhóm người vây lại. Như Huệ ở bên cạnh Triệu Tiến mở miệng nói.
- Đông chủ, chứa ở bên trong là Rương hòm. Ngài bảo bọn họ dỡ những bao túi xuống. Rương không được mở ra, kéo thẳng vào trong viện, chắc chắn có hầm và kho dưới đất chứ?
Nhận được câu trả lời chắc chắn xong, Như Huệ thêm vào một câu.
- Hòm đưa luôn vào kho dưới đất, ngày mai lại tiến hành kiểm tra, người nhìn thấy càng ít càng tốt.
Triệu Tiến gật đầu, gọi tới một gã gia đinh chỉ bảo đưa mệnh lệnh xuống. Bên kia có hai đội gia đinh tiến lên, tháo dây buộc ở trên xe ra, bắt đầu vận chuyển bao rơm, xếp thẳng hàng ở bãi đất trống bên kia. Rất nhanh, đống hàng bị vơi đi một nửa, lộ ra ở phía dưới một rương gỗ.
Lúc này, Triệu Tiến và Như Huệ đã đi đến trước mặt. Triệu Tiến phát hiện người đánh xe dường như cũng không biết trên xe còn đặt cả rương gỗ, há hốc miệng vẻ mặt đầy kinh ngạc.
- Xe đi vào Vân Sơn Tự, người đánh xe không được vào. Bên trong có mười đệ tử tin cẩn nhất đóng kín rương chứa đồ. Bên ngoài là năm mươi tráng đinh có thể tin được xếp lên xe, sau đó đưa xe ra ngoài. Đám người đánh xe không biết gì hết. Sáu mươi đệ tử kia sau khi làm xong những việc này được bố trí ra thiền đường phía sau núi bế quan ba ngày.
Như Huệ cười nói ra cách thu xếp.
- Chắc chắn những đệ tử này không phải là cùng một phe, nhìn nhau cũng không thuận mắt.
Lưu Dũng ở bên cạnh tiếp lời nói. Như Huệ cười gật gật đầu.
Thuộc hạ của Như Huệ ở bên cạnh mượn một cái đèn lồng, tiến lên trước nghiệm xem niêm phong của rương gỗ kia, sau đó mới cho xe này đi qua. Như Huệ ở đó bận rộn. Đám huynh đệ ở phía sau Triệu Tiến đưa mắt nhìn nhau. Lưu Dũng và Cát Hương đều là bĩu môi. Trần Thăng cũng chầm chậm lắc đầu. Thạch Mãn Cường thì lại chẳng để ý bên này. Y lại là dẫn người trở về đại viện bên kia mở một cái kho ở dưới đất. Kho và hầm dưới đất, đại viện Hà gia quả thật không thiếu.
- Lão gia, thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia đã dỡ xuống hai mươi mấy xe, đều là cao lương. Kỵ binh được phái sang bên đó trở về báo, rất nhiều xe bò, xe ngựa dừng ở bãi đất trống khẩn trương sửa sang ở thôn Tiểu Thạch Đầu, thôn dân sớm đã chuẩn bị trước ra bốc dỡ hàng. Gia đinh của chúng ta tra xét rất kỹ càng, bao nào cũng là cao lương.
Như Huệ xét niêm phong, vừa cười vừa giải thích nói.
- Bọn ta ủ rượu cần phải dùng cao lương. Trong thôn trang của bản tự cái này làm ra nhiều. Lần này đều đem lại đây những thứ có thể đem được.
Ủ rượu cần dùng cao lương. Cao lương của Vân Sơn Tự đổi rượu, khiến cho Triệu Tiến bên này có một lượng lớn hàng tồn, trong một thời gian ngắn tiêu dùng không hết. Tuy nhiên, sau trận đại chiến đêm đó ở Hà Gia Trang đường cung ứng cao lương liền bị cắt đứt. Sau khi tập kích Vân Sơn Tự cũng chưa được hồi phục, kéo dài mãi cho tới giờ. Vì là nguyên liệu đầy đủ, Triệu Tiến thật ra cũng không vội, nhưng đã có kế hoạch dùng vũ lực cưỡng đoạt, cưỡng chiếm đồ làm ra của Vân Sơn Tự. Nhưng Như Huệ lại vội hơn người, không ngờ lại đem toàn bộ tới.
Hễ là xe bò, xe ngựa đến Hà Gia Trang bên này đều có hòm hàng. Có thùng còn là hòm sắt, lớn nhỏ không giống nhau, trên mặt đều có niêm phong ngầm. Như Huệ cẩn thận kiểm tra từng cái.
- Xin Đông chủ yên tâm, cao lương đổi rượu là việc đôi bên cùng có lợi. Cho dù là ai đến chủ trì Vân Sơn Tự, đều sẽ tiếp tục làm. Huống hồ là Chân Trí sau khi trở về trông coi Vân Sơn Tự, y tự biết phải làm sao.
Khoảng khắc kiểm tra xe, Như Huệ nói ra những lời này.
Xe ngựa xe bò tốc độ không nhanh, lại là sau khi ở Vân Sơn Tự chất hàng, vận chuyển đi về hướng bên này, mà những xe rớt lại phía sau, sau khi trời tối đi rất chậm. Hà Gia Trang bên này cũng theo đó mà ngóng chờ tới quá nửa đêm. Tráng niên trong thôn cũng bị gọi ra hơn trăm người để giúp đỡ. Hà Gia Trang sau khi yên tĩnh trở lại, thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia, đèn đuốc vẫn còn sáng trưng. Xe cộ vẫn còn liên tục không ngừng vận chuyển hàng tiến về phía trước. Triệu Tự Doanh lại phái gia đinh sang đó thay phiên.
Sáng sớm ngày hôm sau trở dậy, sau khi rửa mặt mũi, mặc quần áo, Triệu Tiến cố ý nhìn sắc trời một chút, lại là trời không một gợn mây. Lẽ ra thời tiết sáng sủa này là chuyện tốt, nhưng Triệu Tiến bây giờ lại cảm giác đến cảnh hạn hán vẫn đang tiếp tục và nghiêm trọng hơn.
Hôm nay ở Hà Gia Trang tỉnh dậy cũng sớm hơn so với ngày thường. Bởi vì Triệu Tự Doanh đêm qua đánh tiếng với các nơi. Các nhà, các hộ đều đem người đem sức ra, vận chuyển hàng đến ban đêm. Bãi đất trống phía đông đã nhanh chóng được lấp đầy bằng những bao túi chứa cao lương rồi. Cần phải chuyển những thứ này vào trong bãi đất trống trong tửu phường còn một số tạm thời để ở sân trống bên chợ lừa ngựa. Còn một số người làm công phải sang thôn Tiểu Thạch Đầu giúp đỡ. Bên đó hẳn là phải vận chuyển cả đêm, không biết cho đến giờ đã dừng lại chưa?
Những tráng niên trong các hộ dân được phân việc không có ai kêu khổ cả. Bởi vì Triệu Tự Doanh bên này trả tiền công, không hề bớt xén một chút nào. Hiện giờ việc ruộng đồng sống dở chết dở, còn không bằng đi làm công kiếm tiền.
Bên kia Như Huệ dậy cũng rất sớm, hôm qua đã định danh phận chủ tớ. Hôm nay gã ăn mặc không như ngày hôm qua quá nổi trội, mà là mặc một cái áo dài xanh nhạt, đầu đội mũ quả dưa, ăn mặc như người sư gia đọc sách bình phàm. Chu Học Trí ngày thường cũng là trang phục thư sinh, Như Huệ này cũng không hề chú trọng, bộ dạng này cũng không khác gì với đầy tớ nhà quan lại.
Như Huệ ăn mặc rất là thoải mái, trái lại không thiếu lễ nghi, trước mặt thi lễ hỏi han, sau đó mới đi vào vấn đề chính.
- Đông chủ, gọi mấy vị nữa lại đây, cùng vào trong kho xem đi.
Triệu Tiến gật gật đầu, hắn cũng rất tò mò những thứ gì chứa bên trong rương. Chiếu theo lời của Thạch Mãn Cường đêm qua, từng cái hòm đều rất là nặng. Mỗi cái hòm chưa đầy hai thước có đến hơn năm mươi cân. Nếu như không phải là Như Huệ nhắc nhở một chút, rất nhiều gia đinh nhất định sẽ bị thương.
Theo dặn dò của Như Huệ, người tới kho dưới đất chỉ có mấy người huynh đệ của Triệu Tiến và Chu Học Trí. Lưu Dũng mang chìa khóa mở cửa chính.
Cho dù có chút khó thở, nhưng kho này làm rất có dụng ý, tường vách lại là dùng đá phiến xây thành lũy. Cũng may mà ở Từ Châu không thiếu đá. Lại xa xuống phía nam, những vật liệu này chỉ có sử dụng ở nhà cửa của những người giàu.
Cửa chính rộng rãi một chút, Triệu Tiến bọn họ đốt đèn lồng đi vào. Hầm và những kho dưới đất trong đại viện không chỉ là một chỗ. Từ cái này có thể nhìn ra suy nghĩ ban đầu của Hà Vĩ Viễn không phải là nhỏ nhặt. Hiện nay những cái kho dưới đất này chủ yếu là tích trữ vàng bạc, tiền thu được từ tửu phường, của cải trong nhà từ trong thành đem ra, đều là tập trung ở bên này. Vàng bạc chiếm chỗ nhỏ nhưng phân lượng nặng. Một kho dưới đất bên này chưa chứa đầy, nhưng con số nói ra khiến người khác cũng phải kinh ngạc. Còn về phần binh khí, khôi giáp bí mật các loại, Triệu Tự Doanh sử dụng thường xuyên, có một kho trang bị ở trên mặt đất.